**********

Hiển thị các bài đăng có nhãn The switch - Lynsay Sands. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn The switch - Lynsay Sands. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

The switch - Lynsay Sands (ebook)

Thông tin ebook:
Tựa sách: The switch
Tác giả: Linsay Sands
Dịch và bìa: summerwind210
Biên tập và làm ebook: qoop!!
Ngày hoàn thành: 06/10/2010
Nguồn: http://summerwind210.blogspot.com





Lời giới thiệu
Bị bán vào cuộc hôn nhân với hai kẻ quý tộc lắm tiền đầy tai tiếng, hai chị em sinh đôi nhà Westerly không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ bỏ trốn. Thế nhưng thật không an toàn khi một người phụ nữ du hành một mình... Thậm chí hai người phụ nữ cũng không, thế nên Charlie quyết định ăn vận như đàn ông. Cô nghĩ nó sẽ giữ họ an toàn khỏi những kẻ trời ơi đất hỡi, cũng như khiến những kẻ tìm kiếm gặp khó khăn nhiều hơn khi lần theo dấu vết của họ…

Đang trên đường đến London , đi ngang qua một quán trọ, Bá tước Radcliffe phát hiện một cảnh tượng lạ, có một cặp trai gái trẻ tuổi đang rời khỏi quán trọ bằng lối… cửa sổ. Sau khi biết rõ sự tình, anh quyết định sẽ giúp đỡ “cậu trai trẻ Charles" cùng Beth, cô em gái song sinh của “cậu nhóc” bằng cách hộ tống hai anh em đến London...

Trên đường đi, dẫu cho Beth là một cô gái rất trẻ trung xinh xắn, nhưng ngài bá tước lại nhận thấy bản thân anh bị thu hút bởi cậu anh trai Charles. Bị sốc trước phản ứng của cơ thể mình, anh đành phải tự trấn an rằng do anh bị Beth thu hút, mà không hay biết gì về việc cả hai chị em song sinh cứ liên tục đổi vị trí giữa Charles và Beth cho nhau.

Liệu cặp song sinh sẽ giữ được bí mật trong bao lâu? Radcliffe có phát hiện ra sự thật trước khi anh phát điên với hai người? Liệu cuối cùng họ có thoát được nanh vuốt của ông bác mình và tìm được tình yêu đích thực? Câu chuyện được lấp đầy bởi sự hài hước đáng yêu của một cô gái trẻ thích phiêu lưu mạo hiểm bị vướng vào bao nhiêu trò vui của một cậu trai, một chàng bá tước hoang mang trước cảm xúc quái lạ của chính mình trước một người cùng giới sẽ khiến bạn không thể ngừng cười.

Mời các bạn đón đọc!

Link tải ebook:  http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=38026

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Chương 22 - The switch

“Mấy giờ rồi?”

“Anh đã hỏi câu hỏi đó hai chục lần rồi đấy, Radcliffe,” Tomas phát cáu chỉ ra khi anh ta kiểm tra đồng hồ của mình lần nữa. “Một giờ bốn phút.”

“Họ đến trễ.”

“Phụ nữ luôn trễ nải. Tôi không biết tại sao anh lại tự chuốt lấy phiền não như vậy. Tôi chẳng lo chút nào.”

Radcliffe nhăn nhó với câu đó. “Cậu đã kết hôn. Dù cho cậu có qua được cái chuyện này lần nữa vào hôm nay hay không thì, cậu sẽ vẫn là đã kết hôn với Beth. Charlie và tôi lại là chuyện khác hoàn toàn.”

“Nhưng hai người chẳng phải đã sắp xếp đâu vào đấy rồi à. Cô ấy đã đồng ý cưới anh. Đúng vậy không?”

“Ừa.” Anh trông nhẹ gánh hẳn, nhưng rồi lo âu lại quét qua gương mặt anh. “Nhưng sẽ ra sao nếu như xảy ra cái gì đó?”

“Cái gì đó như gì?” Tomas tò mò hỏi.

“Ai có thể nói chắc được với Charlie cơ chứ? Tôi chưa từng biết người phụ nữ nào thu hút nhiều rắc rối như cô ấy vậy.”

“Thật thế,” Tomas ủ rủ đồng tình, bây giờ nỗi lo cũng giật giật lông mày của chính anh ta. “Và sau đó chính Beth cũng đã bị nhiễm cái nét quá sức không may đấy. Nhất là sau vụ Norwich.”

Radcliffe nghiêm nghị gật đầu. Đúng là thế; cô nàng Beth người đã từng một thời lặng lẽ và đầy ý thức đang trở thành ngày càng giống Charlie, tự lao đầu vào những chuyện bất bình giữa đường mọi lúc và khiến chồng cô nổi điên vì nó. Nhiều như sự thích thú của Radcliffe, nhà Mowbray, hiện giờ cũng bày ra một chuỗi lô lốc người vật vô gia cư lưu lạc mà cô nàng đã cứu thoát từ một tình huống hiểm nghèo này hay tình cảnh khốn khổ nọ. Dẫu cho anh không bao giờ để lộ niềm vui thích bí mật này cho bạn anh. Và Tomas đã đúng trong việc nói rằng tất cả bắt nguồn từ vụ Norwich và việc tước đoạt khí giới của gã với chẳng có gì ngoài cái chân nến. Có vẻ như những lời của cô trong ngày hôm đó đã thành hiện thực, bất chấp cho màn bất tỉnh tiếp sau vụ việc; cô thực sự đã không còn e sợ bất kỳ ai.

Về phần bản thân Norwich thì, lần cuối họ trông thấy hắn là khi các nhà chức trách đang lôi hắn cùng Aggie đi. Lúc đó hắn ta kêu gào phản đối rằng hắn là con trai của đức vua. Chuyện gì đã xảy ra cho hắn vẫn còn đang nằm trong phỏng đoán của mọi người. Aggie đã phải hứng chịu một cơn đau tim trong ngục và đã không sống sót để tới được tòa, và khi Radcliffe dò hỏi việc khởi tố Norwich, thì anh đã được bảo khỏi lo lắng, vấn đề đã xử lý xong. Anh có nghe vài tin đồn khác nhau, nhưng ngờ rằng hắn ta đã bị biệt giam trong nhà thương điên Bedlam, nơi hắn sẽ không gây ta bất kỳ nỗi xấu hổ nào cho hoàng gia nữa.

“Chết tiệt,” Tomas bất thình lình lẩm bẩm, rút Radcliffe ra khỏi dòng suy nghĩ. “Giờ tôi cũng thấy lo.”

Trao đổi nhau những cái liếc u ám, hai người đàn ông bắt đầu rảo bước lên phía trước nhà thờ dưới những con mắt dõi theo của vị cha xứ cùng bốn trăm vị khách mời không mệt mỏi chen chút nhau trong nhà thờ. Mỗi một thành viên trong dòng người đều muốn có mặt tại sự kiện “nối lại lời thề” này giữa Charlie và Radcliffe, cùng Tomas và Beth. Tất cả bọn họ đều nghĩ nó thật hết sức lãng mạn. Tất nhiên, không một ai trong họ nhận ra rằng đây là lần đầu tiên Charlie sẽ nói lời thề của cô và đám cưới trước đó của họ không hoàn toàn hợp pháp cho lắm.

Sau hôn lễ giả tưởng của họ tại Gretna Green, Charlie cứ nhất mực đợi một năm đến cái ngày này, chỉ để tránh rối loạn cho những dịp kỉ niệm lễ cưới. Beth và Tomas hiểu và đã đồng ý ngày ước định. Tất nhiên, đó là tất cả trước khi họ biết rằng Charlie đã mang thai và ngày khai hoa nở nhụy của cô chỉ đúng một tuần sau cái ngày được lên kế hoạch cho sự kiện “nối lại lời thề” này. Radcliffe đã cố thử thuyết phục cô rằng họ nên thúc tiến ngày thành hôn. Không có lý nào anh lại muốn đứa trẻ được sinh ra trước lễ cưới và có thể trở thành con hoang vì chuyện đó. Vẫn là, Charlie—quyến rũ, sôi nổi, ngọt ngào, ương ngạnh Charlie—đã nói không. Họ sẽ tiếp theo kế hoạch và hi vọng đứa trẻ sẽ không chào đời sớm.

“Làm thế nào  anh thuyết phục cô ấy kết hôn lại với anh thế?” Tomas hỏi một cách tò mò, dứt Radcliffe ra khỏi dòng suy nghĩ.

Làm bộ một gương mặt, anh thú nhận, “Tôi phải lập một giao ước nói rằng tôi sẽ không giờ được đánh giá thấp cô ấy lần nữa. Rằng tôi sẽ thảo luận công việc kinh doanh với cô ấy về những vấn đề cơ bản hàng ngày mà cô ấy có hứng thú, và…”

“Và?”

Anh thở dài chẳng mấy vui vẻ. “Và rằng tôi sẽ đưa cô ấy đến câu lạc bộ của tôi ăn mặc như một người đàn ông.”

Tomas giật nảy người. “Hả?”

“Suỵt,” Radcliffe cảnh cáo, đầy lo âu liếc xung quanh để bảo đảm họ không bị nghe lỏm. Không ai dường như chú ý tới họ. Hầu hết các vị khách đang dõi những ánh mắt trông đợi về hướng phía sau nhà thờ, hi vọng mục kích được các cô dâu, những người đáng lý bây giờ đã ở đó. Liếc trở lại Tomas, anh gật đầu. “Cô ấy khá là cứng rắn về việc nhìn thấy câu lạc bộ. Có vẻ cô ấy ganh tị chuyện Beth được vào bên trong những ‘phòng khách linh thiêng’ ấy—theo lời của cô ấy, không phải của tôi—và cô ấy hạ quyết tâm phải tận mắt thấy bên trong mới được.”

“Anh đã đưa cô ấy tới đó chưa đấy?”

“Chưa, chưa. Tôi dàn xếp để cho cô ấy nghỉ ngơi một thời gian, và rồi vào lúc cô ấy đánh mất kiên nhẫn của mình với sự giảm lỏng của tôi, cô ấy lại có đứa bé và không nghĩ bầu khí quyển tràn ngập khói thuốc sẽ tốt cho nó. Tôi hi vọng vào lúc nó chào đời và cô ấy có thể đi lại được, cô ấy sẽ quên khuấy—” Một tiếng hét điếng người từ bên ngoài nhà thờ khiến anh ngưng lại và cứng người đầy cảnh giác. “Âm thanh đó nghe giống Charlie.”

Xoay mình, anh gấp rút tiến về phía sau nhà thờ với Tomas theo sát gót. Rầm rập xuyên qua những cánh cửa nhà thờ, cả hai bọn họ đông cứng tại đầu bậc thềm và thở dốc trước cảnh tưởng đang chiếm chỗ con đường phía dưới. Charlie và Beth, trong tất thảy mớ trang phục lễ cưới của họ, đang đương lúc giữa chừng cuộc tấn công vào thứ trông như một người bán dạo. Những cánh hoa bay lả chả trong không trung khi cả hai người họ đánh liên hồi người đàn ông với những bó hoa và hét vào ông ta một cách điên cuồng.

“Radcliffe. không biết tôi đã từng nhắc tới chuyện, tôi trân trọng tác động của vợ anh lên vợ tôi ít ỏi đến chừng nào chưa?” Đột nhiên Tomas lầm bầm, và Radcliffe liếc anh ta với vẻ thích thú.

“Vợ tôi? Chúa tốt lành, Tomas, cậu không thể đổ tội Charlie cho sự thay đổi đột ngột của Beth được. Bọn họ lớn lên cùng nhau, có Chúa chứng giám. Sau hai mươi năm ảnh hưởng, cô ấy mới như thế này chứ.”

Tomas cau mày. “Tôi chưa từng nghĩ về điều đó. Thế, anh cho là nên làm gì?”

Radcliffe khẽ nhếch miệng cười. “Thứ duy nhất mới mẻ trong cuộc đời của cô ấy chính là anh.”

Tomas đang lấp đầy cái sự thật đấy thì Stokes vụt ra khỏi nhà thờ để gia nhập bọn họ. “Ôi, trời ạ. Phu nhân Charlie và phu nhân Beth thật khó có điều kiện thích hợp cho lối xử sự đó.”

Radcliffe và Tomas ngó trở lại chỗ náo động trên đường. Người đàn ông đã quay người đi, có vẻ như thế, và cố leo lên băng ghế dài của cái xe hàng, chi để cho một trong những người phụ nữ phóng mình vào lưng ông ta. Cô trông như dự tính trèo lên ông ta như thể leo một ngọn núi, và bất chấp tình trạng sắp sửa sinh nở của mình, cô vẫn cứ làm thế. Cùng lúc ấy, “cô dâu” kia giờ đang dẫm mạnh lên ngón chân ông ta, đá vào ống quyển, và giật mạnh tóc ông ta với mọi sức lực mà cô có. Tay bán dạo eng éc kêu chẳng khác gì lợn.

Cả hai người đàn ông tiến lên cùng lúc, nỗi quyết tâm ác liệt hiện rõ trên gương mặt họ. Radcliffe tự động đi về phía người phụ nữ trên lưng người đàn ông, gỡ cô ra khỏi tay bán dạo và bế cô lùi xa vài bước để đặt cô xuống. Khi cô quay lại đối diện với cô, anh chớp mắt sững sờ. “Elizabeth?”

“Anh đang thả hắn đi đấy. Chặn hắn lại!” Beth hét lên, chạy về phía trước thậm chí khi Charlie trượt khỏi cú tóm của Tom và lao về phía người đàn ông.

Đồng loạt nguyền rủa, Radcliffe và Tomas vội tiến lên, khóa chặt cánh tay của vợ họ lại và đẩy họ ra xa trước khi chụp lên tay bán dạo khi ông ta cố leo lên xe hàng lần nữa. Kéo ông ta ngược trở lại mặt đất, họ xoay ông ta đối mặt với những người phụ nữ đang hổn hển.

“Bây giờ.” Radcliffe cau mày trước đầu tóc rối tung của và tình trạng đứt hơi những người phụ nữ. “Chuyện gì đang diễn ra nào?”

“Ông ta đang đánh đập đứa trẻ kia kìa,” Charlie thở dốc điên cuồng, với tay lên để chỉnh ngay lại mạng che mặt.

“Đứa trẻ nào cơ?” Tomas cau mày, và vợ anh trả lời.

“Cậu bé ở phía sau chiếc xe.”

Bỏ lại người đàn ông tại nơi của ông ta, cả hai người di chuyển đến chiếc xe hàng ngó đứa bé đang co rúm lại đằng kia. Những dấu vết nó mang không thể nhầm lẫn thành bất kỳ thứ gì khác ngoài những vết thâm tím từ một trận đòn nhừ tử. Radcliffe với tay để nhấc đứa trẻ lên khỏi những mảnh da thuộc dơ bẩn mà nó đang nằm.

“Giờ thì đây rồi. Đặt nó trở lại. Nó là của tôi.” Tay bán dạo lao về phía trước.

Radcliffe lạnh lùng nhướn một bên lông mày lên. “Của ông?”

“Cháu tôi, tôi đem nó theo khi cha mẹ nó qua đời. Tôi đang tập việc cho nó. Dạy nó trở thành một cậu bé đánh giày và nó là của tôi để tôi xử lý theo những gì tôi cho là phải. Ngoài ra, nó xứng đáng bị ăn đòn. Nó đã bỏ đi và chạy khỏi tôi. Tất nhiên là tôi đã đánh nó khi tôi tìm ra nó ở đây và bắt nó trở lại.”

“Tôi cũng sẽ trốn, nếu ông đánh tôi,” Charlie nhấm nhẳng. “Không phải tất cả những vết thâm tím đó đều mới.”

Radcliffe và Tom hết ngó nhau đến nhìn chăm chú vào cậu bé tội nghiệp Radcliffe đang bế. Cậu bé gầy nhom, quá sức gầy, những vết thâm cũ và mới dán đầy trên làn dạ nhợt nhạt của nó, và nó có một nét biểu cảm vô vọng trên mặt mà không một đứa trẻ nào nên có cả. Mất kiên nhẫn, Radcliffe quay lại và liếc tay bán hàng. “Ta sẽ mua cậu bé từ ông.”

“Radcliffe,” Charlie thở dốc kinh hãi. “Anh không thể mua một đứa trẻ được.”

“Vâng, anh ấy có thể đấy,” tay bán dạo nói nhanh. “Bao nhiêu?”

“Chúng ta sẽ thảo luận việc đó trong văn phòng cố vấn pháp luật của ta vào sáng mai tám giờ.” Trong khi Charlie lắng nghe một cách kiên định, anh đưa địa chỉ cho người đàn ông, rồi trao đứa trẻ cho Stokes, rồi nắm lấy khuỷu tay Charlie, và bắt đầu bước lên những bậc thềm đến nhà thờ. Họ đang lên được giữa đường thì anh nhận ra rằng Charlie đang im lặng một cách đáng ngờ. Liếc nhìn cô chăm chú, anh cau mày với nét biểu cảm môi mím chặt kia của cô. “Em ổn cả chứ?”

“Vâng,” cô nói nhanh, ấn một tay vô cái bụng nhô lên của mình.

“Em không phải là—” Anh ngừng bước trên bậc thềm khi cô cắn môi trong đau đớn. “Em sắp sửa, có phải không?”

“Nó sẽ đợi cho đến sau lễ cưới,” cô nói quả quyết, bước một bước run rẩy khác.

“Charlie, chị đang chuyển dạ đấy ư?” Beth hỏi đầy lo âu khi cô và Tomas tham gia với họ trên những bậc thềm, chiếc áo dài của cô cũng nhô lên với chu vi một đứa trẻ. Cô chỉ mang thai thua một tháng sau chị cô. Có vẻ như những cặp sinh đôi hay thích làm các thứ cùng với nhau. “Chị sắp sinh rồi, phải thế không? Có lẽ ta nên hoãn—” Cô rơi vào câm lặng khi Charlie hướng vẻ điên tiết về phía cô.

“Đứa trẻ này sẽ không chào đời cho đến khi cha mẹ của nó đã thực sự thành hôn.”

Radcliffe dằn xé trong khoảnh khắc, rồi, nguyền rủa, anh cuốn lấy cô lên đôi cánh tay của anh và vội chạy lên những bậc thang với cô, bỏ lại những người khác theo sau.

“Nó sẽ ổn thôi, chồng à, anh có thể đặt em xuống, em nghĩ rằng những cơn đau đã dừng,” Charlie thì thầm khi anh thẳng một đường qua những cánh cửa nhà thờ với cô. Khi Radcliffe lờ cô đi và chú tâm bước dài lên lối đi giữa hai dãy ghế của nhà thờ, Charlie ép buộc mình cười để thỏa lòng các vị khách, những người đã đồng loạt quay lại và hiện giờ mở to mắt dõi theo họ tiến gần. “Chúng tôi tới đây,” cô gọi to với niềm hào hứng giả tạo. “Xin lỗi đã trì hoãn.”

“Làm đi. Thưa Cha,” Radcliffe nói một cách kiên định, dừng lại trước người đàn ông.

“Thả em xuống,” Charlie rít, và sau một chút do dự, Radcliffe làm thế, đặt cô xuống trên chân vừa lúc Tomas, Beth, Stokes, và cậu bé đánh giày tới cạnh họ.

“Thưa Cha!” Radcliffe nóng nảy gắt lên, và người đàn ông giật nảy mình, rồi đằng hắng thông cuống họng và bắt đầu.

“Hỡi những người thân yêu đáng mến, chúng ta tụ hội ở đây—”

“Chúng con biết tại sao mình tụ hội. Thưa Cha. Làm ơn tới luôn phần trọng điểm.”

“Giờ thì nhìn đây, chàng trai trẻ,” ông bắt đầu, rồi lo lắng liếc vào Charlie khi cô bất thình lình thở dốc và nắm chặt bụng cô. “Con ổn cả chứ, công nương của ta?”

“Cô ấy sắp sinh con. Thưa Cha. Có lẽ chúng ta có thể làm việc này cho xong trước khi nó đến được không ạ?”

“Chà, ừm, ta biết cô ấy sắp sinh—Con nói là bây giờ ư?” Sự kinh hãi hiện trên gương mặt ông thật vượt quá giới hạn. “Vậy các con phải đưa cô ấy về nhà, chăm sóc cô ấy tử tế và—” Giọng ông tắt lịm bởi một âm thanh chán nản khi Radcliffe túm lấy áo ông và nhìn ông đầy đe dọa.

“Kết hôn bọn con trước đã.” Khi người đàn ông tội nghiệp nhanh chóng gật đầu, Radcliffe thả ông ra và đặt một vòng tay an ủi quanh Charlie. Không thể nói rằng cô ấy chú ý tới. Giữ lấy bụng mình, cô đã bắt đầu quặn lên theo một cách đáng lo ngại.

“Đức ông Radcliffe, con có lấy—”

“Con có,” anh ngắt, và vị cha xứ cau mày với anh.

“Ít nhất hãy để ta kết thúc—” Ông ngừng lại và nuốt xuống khi Charlie buộc ra một tiếng kêu bất ngờ, đau đớn hiện rõ trên gương mặt đầy biểu cảm của cô. “Ôi, Chúa nhân từ,” ông thở ra, rồi thẳng người lên một cách kiên định. “Được rồi, Đức ông Radcliffe lấy Phu nhân Radcliffe, và, công nương của ta, con có lấy anh ấy không?” Khi cô gật đầu, ông liếc về phía Tom và Beth. “Đức ông Mowbray, con có lấy Phu nhân Mowbray không? Và Phu nhân Mowbray, con thì sao?”

Họ gật đầu cùng lúc và lầm bầm, “Chúng con có.”

“Tốt, tốt, vậy… ờ… gì tiếp theo nhỉ?” Mồ hôi xuất hiện trên chân mày ông, trong chốc lát ông lúng túng, rồi hét, “Nhẫn! Đeo chúng vô.” Một khi Tomas và Radcliffe đã trượt những chiếc nhẫn vào ngón tay vợ họ, ông thở phào nhẹ nhõm. “Vậy đó. Các con là chồng và vợ… lần nữa. Giờ hãy hôn và biến đi.”

Hôn lên trán Charlie, Radcliffe cúi xuống bế lấy cô lên tay, rồi xoay người và vội vã xuống lối đi giữa hai dãy ghế, Tomas và Beth cũng vội vàng theo sau họ.



Radcliffe, Tomas và Stokes đang bước mòn cả sàn phòng khách khi họ nghe thấy tiếng kêu thét của đứa trẻ khóc. Đồng hồ trên mặt lò sưởi chỉ năm phút nữa là nửa đêm. Họ đã bước loanh quay suốt hơn mười hai giờ.

Trở về căn nhà trong thành phố, Beth bảo Radcliffe bế Charlie lên lầu đến phòng họ, rồi loại bỏ anh và Tomas ra phòng khách. Stokes đã trở về từ nhà thờ chậm một chút với đứa cháu của tay bán dạo, bà Hartshair, lũ trẻ của bà, và cô hầu gái mới của Charlie, Maggie, tất cả ở trong xe ngựa của Mowbray. Để lại bọn trẻ cho Stokes chăm lo, bà Hartshair và Maggie gấp gáp chạy vội lên để xem có thể hỗ trợ gì không. Và đó là lần cuối cùng những người đàn ông trông thấy bất kỳ ai trong họ trừ cảnh thi thoảng một người phụ nữ hoặc người kia bay qua trước cửa phòng khách trên đường cung cấp thứ này hay cái nọ. Ít ra thì, ban đầu Stokes có việc chăm sóc bọn trẻ để làm ông phân tâm, nhưng rồi chúng được cho lên giường và ông cũng nhập bọn luôn với chủ nhân của mình và Tomas trong phòng khách để tham gia vào công cuộc bước loanh quanh của họ.

Bây giờ, nghe tiếng khóc từ bên trên, ba người đàn ông mở to mắt nhìn nhau với sự kết hợp của nhẹ nhõm và xúc động; nhẹ nhõm bởi vì rõ là tiếng khóc kinh người của đứa trẻ chứng tỏ nó hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng xúc động vì giờ họ phải đợi tin tức về tình trạng của mẹ đứa bé. Đối với Radcliffe, sự chờ đợi là vô tận. Những tiếng thét của Charlie đã chạm tới họ rõ rệt xuống tận phòng khách, và mỗi người đều thấy tim mình bị xé ra như những móng vuốt của một con sư tử. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua như thể một năm trong khi những người đàn ông đứng bất động, công cuộc bước loanh quanh của họ đã xong khi họ nhìn chằm chặp qua cánh cửa phòng khách mở rộng, đợi chờ. Rồi Tomas rì rầm, “Anh cho là cái gì khiến nó lâu đến vậy thế?”

Câu hỏi đủ để nuốt gọn lòng kiên nhẫn của Radcliffe. Thốt ra một tiếng chửi rủa, anh ào ra khỏi phòng khách. Tomas và Stokes liếc nhìn nhau, rồi cùng lúc di chuyển theo anh lên trên lầu.

Beth vừa mới kết thúc sắp xếp lại giường và đang giúp Charlie ổn định lại trên nó khi tiếng đập cửa bắt đầu. Bà Hartshair trả lời, và Charlie nghe giọng nói đầy quả quyết của Radcliffe khá rành rọt: “Tôi muốn gặp vợ tôi.”

Bà Hartshair bước sang bên ngay lập tức, cho phép anh vào trước khi đóng cửa lại trước cái nhìn chằm chằm tức tối của Tomas và Stokes.

“Charlie?” Radcliffe vội vã tiến về phía trước, sau đó ngừng lại không chắc chắn cạnh giường khi anh trông thấy cô. Cô trông kiệt quệ; gương mặt tái xanh, tóc rối bù và rủ xuống, và đôi mắt cô cùng vẻ mệt mỏi không thể tin được khi cô liếc từ đứa bé trên tay cô đến anh. Cô không bao giờ trông đáng yêu hơn thế đối với Radcliffe, và anh nói với cô như vậy khi anh nhẹ nhàng cẩn thận ngồi lên cạnh giường, di chuyển áp một tay lên tay cô trên đứa bé và êm ái siết chặt.

Charlie tạo vẻ mặt xác nhận, biết chính xác cô phải trông tệ đến mức nào, rồi thoáng mỉm cười. “Anh không muốn thấy con trai mình à, đức ông của em?”

“Con trai?” Anh dòm xuống trống rỗng vào cái bọc cô đang ôm. “Nó là một thằng nhóc à?”

“Ừa. Anh có thích bế nó không?”

Radcliffe trông không chắc chắn, nhưng đón lấy đứa trẻ bé xinh. Bế nó một cách lóng ngóng và cảm thấy vụng về không tin được, anh ngó xuống đứa trẻ và cảm thấy thứ gì đó thắt chặt trong ngực mình. Nó trông giống một ông già nhỏ bé đến kỳ lạ: mắt nó nhắm chặt lại, đầu óc gần như hói trừ một nhúm tóc nho nhỏ, khuôn mặt nó toàn bộ cong lên trong bất mãn và một màu đỏ giận dữ từ cuộc thử thách nó đã phải chịu, và nó đang quơ quào một nắm tay mũm mĩm con con. Nó là cái thứ bé nhỏ xấu xí nhất mà Radcliffe từng thấy được, và cũng là đáng ngưỡng mộ nhất. “Nó thật tí hon,” anh kinh ngạc, cảm thấy những giọt lệ dâng lên mắt mình. Anh và Charlie đã tạo nên sinh mạng mới kỳ diệu này.

“Anh sẽ không nói thế, đức ông của em, nếu như nó trên đường chật vật ra khỏi anh,” Charlie thì thầm với vẻ khó chịu, và chồng cô trông như bất ngờ bị đánh, rồi nhìn thấy sự thích thú nhảy múa trong mắt cô và mỉm cười.

“Thực ra, nó chung quy cũng đâu phải nhỏ,” Beth lẩm bẩm, di chuyển đến tham gia với họ. “Đối với một đứa bé, nó khá to đấy, thực vậy. To hơn bất kỳ đứa bé nào em từng thấy chào đời ở Westerly.”

“Beth luôn có một nỗi hứng thú trong việc cứu chữa,” Charlie giải thích khi Radcliffe trông tò mò. “Hồi đó, nếu có một người bị bệnh, hoặc một ca sinh nở sắp xảy ra, Beth thường có ở đó để thử giúp đỡ.”

“Em sẽ đem đứa nhỏ ra cho Tomas và Stokes để hai anh chị có thể có giây phút riêng tư nhé?”

“Ừ, làm ơn.” Radcliffe trao đứa trẻ cho dì nó, rồi liếc quanh. Những người phụ nữ khác đã kết thúc xong những gì họ đang làm và lẻn ra khỏi phòng. Anh đợi đến khi Beth đóng cửa lại sau cô, rồi quay lại với Charlie, cúi về phía trước, và hôn cô dịu dàng trên môi.

“Cảm ơn em,” anh thở vào trong tóc cô khi anh ôm cô một cách chu đáo.

“Anh được chào đón, đức ông của em,” cô thở dài, dựa vào trong cái ôm của anh. “Vì chuyện gì?”

“Vì đứa trẻ của chúng ta.”

“Có vẻ như em phải nhắc rằng anh cũng có góp một tay trong đó đấy nhé,” cô thủ thỉ với vẻ vui thích khi cô kéo mình trở lại tựa lên gối, rồi nặng nhọc thở dài và nhăn nhó. “Em xin lỗi vì hôm nay, quý ông của em.” 

Chân mày anh nâng lên. “Vì chuyện gì?”

“Vì phá hỏng đám cưới của chúng ta. Em không có ý làm thế, nhưng khi em thấy rằng cái tên đó đang đánh cậu bé—”

“Em không thể ngừng bản thân mình được.”

“Vâng.” Cô cắn môi. “Em không thể chỉ đơn giản ngoảnh mặt làm ngơ.”

“Và anh sẽ không muốn em làm thế,” anh nhẹ nhàng cam đoan với cô, và cô nâng mắt lên để gặp tia nhìn của anh.

“Thật ư?”

“Thật. Lòng trắc ẩn của em với những kẻ cô thế, và sự chán ghét bất công là hai thứ anh yêu nhất ở em. Mặc dù,” anh khô khốc bổ sung vào khi cô dịu xuống, “Anh thật biết ơn rằng trong điều kiện đó em đã không phải người nhảy lên lưng gã đàn ông như em đã làm với người nông dân vụ mấy con cún. Anh hoàn toàn nhẹ nhõm khi anh kéo người anh tưởng là em xuống lưng tay bán dạo và phát hiện ra đó là Beth.”

“Em đã cố gắng kiềm chế,” cô nói đầy phẩm giá. “Nó là thứ gì đó em đang học từ anh.”

“Vậy chúng ta đều đang học tập lẫn nhau. Vì anh đang học lại cách sống một lần nữa từ em,” anh thầm thì, và nhận ra rằng nó là sự thật; ngay cả cảm giác tội lỗi đã rời bỏ anh.

Charlie đã kể anh nghe tất cả những điều cô biết về sự ám sát Mary và Robert của Norwich ngay khi họ về nhà an toàn tối hôm đó. Biết được tin này đã gỡ đi một núi gánh nặng tội lỗi khỏi anh. Không có gì anh có thể làm để cứu em gái anh. Kể cả anh có thuyết phục họ đi xe ngựa, và một tay hộ vệ được vũ trang, hoặc một đạo quân, Norwich cũng sẽ giết họ một ngày khác. Anh không thể bảo vệ cô ấy khỏi hắn ta. Thậm chí Robert cũng không thể.

Không ai trong họ phát giác được những ý định của hắn. Hắn đã hoàn toàn hóa điên.

“Ngay giờ đây em thật quá hạnh phúc và thỏa mãn, Radcliffe,” Charlie bất ngờ thủ thỉ, và Radcliffe mỉm cười và duỗi người ra trên giường cạnh cô, ôm lấy cô một cách dịu dàng.

“Anh cũng vậy, tình yêu của anh.”

Cô yên lặng trong một chốc, rồi hỏi, “Radcliffe, anh thực sự sẽ không thay đổi em bất cứ giá nào chứ?”

“Không một chút,” anh trang trọng bảo đảm với cô.

“Beth nói không vết rách nào và em có thể ngồi dậy và đi lại được nhanh thôi. Anh biết điều đó có nghĩa gì rồi chứ, phải không?”

Radcliffe chớp mắt nghĩ đến việc thay đổi chủ đề, nhưng rồi liều mạng cố gắng theo nó.

“Nó có nghĩa gì thế, tình yêu của anh?”

“Có nghĩa chúng ta có thể sớm tới câu lạc bộ của anh.”

“Ôi, Charlie,” Radcliffe kêu lên, rồi bắt đầu phá lên cười khi anh ôm cô. “Anh nên biết trước em sẽ không quên chuyện đó.”

“Ồ, thôi nào, Radcliffe. Nó sẽ rất hào hứng.”

“Ồ, phải đấy, nó sẽ hào hứng tuyệt vời,” anh khô khốc đồng ý. “Đặc biệt khi có ai đó nhận ra em là Charles, và biết rằng Charles thực ra là Phu nhân Radcliffe, và anh bị quăng ra khỏi câu lạc bộ của mình. Đó sẽ là thứ hào hứng nhất.”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra. Beth và em đã sáng chế ra một biện pháp cải trang đảm bảo sẽ công hiệu.”

“Một bộ cải trang, hở?” anh lầm bầm đầy nghi ngờ, ánh nhìn của anh đón gặp tia sáng hứng khởi lóe lên trong mắt cô.

“Phải. Và chỉ nghĩ về nó thôi nhé, chồng ạ. Em trong cái quần ống túm chật khít của mình. Anh là người duy nhất biết được đây chính là em.” Lông mày cô lúc lắc khêu gợi. “Có lẽ mình có thể kiếm một căn phòng hoặc một cái tủ quần áo không bị làm phiền và…” cô thoáng nhún vai khi giọng cô trượt dài đi, và Radcliffe không ngạc nhiên khi cảm thấy nỗi kích thích cuộn lên trong anh. Nó dường như thể là mãi mãi kể từ lúc họ làm tình lần cuối, dẫu cho đó chỉ khoảng tuần trước hay hơn chút vì họ phải dừng lại sợ sẽ làm đau đứa bé. Lời đề nghị của cô hiện giờ dâng lên rất nhiều phấn khích trong anh. Chỉ có Charlie mới xem xét đến khả năng làm tình dưới mũi của bàn dân thiên hạ.

“Beth nói khi nào cô ấy nghĩ em sẽ khỏe để làm kiểu việc như thế?” anh hỏi trong một tiếng càu nhàu, và Charlie cười rạng rỡ với anh.

“Em luôn biết anh có tâm hồn của một nhà phiêu lưu mạo hiểm mà, quý ông của em.”

(Hết chương 22)



The End

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Chương 21 - The switch

"Đó là căn phòng họ nhốt em, nếu ngài nhớ, thưa ngài," Bessie lầm bầm, chỉ vào ô cửa sổ trên tầng hai của tòa nhà khi người đánh xe hướng dẫn chiếc xe ngựa đi xuống thung lũng bên cạnh khu nhà kinh doanh của Aggie. "Bọn chúng rất có thể cũng giữ cô ấy ở đó. Từ những gì em nghe được khi em còn ở đó, căn phòng ấy có mục đích đặc biệt là dùng để giữ những vị khách không tình nguyện."

Radcliffe lắc đầu. "Không, cô ấy không thể ở đó được, Bessie, nếu không cô ấy chắc phải bò ra ngoài cửa sổ như hai người bọn em đã làm tối hôm đó."

"Nếu cô ấy có thể," Elizabeth lầm bầm với một cái cau mày. Khi anh vẫn còn ngơ ngác trước những lời cô nói, cô nhanh chóng thêm vào, "họ có thể trói cô ấy lại hay cái gì tương tự như thế, thưa ngài."

"Ừ, đúng vậy." Đang thả lỏng toàn thân, bất thình lình anh giật chiếc váy lên để kiểm tra để chắc chắn rằng khẩu súng lục vẫn còn ở trong chiếc túi đã treo dưới váy lót dài, sau đó nhanh chóng giật nó xuống một cách giận dữ khi anh nhìn thấy mấy người phụ nữ đỏ mặt và quay đi. Thật quá sức anh để hiểu được tại sao phụ nữ lại mặc những thứ họ đang mặc. Anh bị buộc bằng ren chặt đến nỗi anh khó có thể thở được, cùng vô vàng vải vóc nặng đến nỗi anh khó có thể di chuyển. Phụ nữ khỏe hơn rất nhiều so với những gì đàn ông nghĩ về họ. Thật không may, hầu hết sức lực này hình như bị lãng phí vào việc mang vác đống áo quần của họ.

"Ngài định làm thế nào để vào được?" Stokes lo lắng hỏi.

"Tôi nghĩ là tôi sẽ thử cửa sổ trước," Radcliffe nói với một cái cau mày khi anh vuốt thẳng lại chiếc váy của mình. "Tôi sợ rằng việc sử dụng cửa trước sẽ quá mạo hiểm."

"Vâng," Stokes nói, sau đó, "Thưa ngài, ngài… ờ… mục đích của ngài có thể sẽ được thực hiện tốt hơn nếu ngài cố … ờ… quay mặt mình đi với những ai ngài chạm trán."

"Phải," Elizabeth đồng ý với vẻ khích lệ. "Và có lẽ nếu anh cố gắng đừng để trông cao như thế, anh có thể tránh được những chú ý không mong muốn."

"Và nếu bất cứ ai tới gần và hỏi han ngài, anh chỉ cần che mặt mình lại bằng khăn tay và cười khúc khích."

Radcliffe chớp mắt trước lời đề nghị của Bessie. "Tôi không có khăn tay."

"Ồ!" Lôi ra một chiếc từ tay áo của mình, Beth chìa nó cho anh khi anh ra khỏi xe ngựa. "Chúc may mắn, thưa ngài. Em biết, ngài sẽ cứu được cô ấy."

"Cười khúc khích," Radcliffe lầm bầm khi anh đẩy cánh cửa sổ mở ra vào căn phòng trống đầu tiên anh tìm thấy ở tầng trệt. "Cười khúc khích cái quỷ gì chứ? Và tôi làm thế quái nào để cố mà trông cho nhỏ đi đây?" Lắc đầu vẻ ghê tởm, anh giữ cánh cửa sổ mở ra với một tay khi anh ngồi trên gờ cửa sổ, sau đó quăng một chân rồi chân kia qua ngưỡng cửa và vào trong phòng. Đứng dậy, anh để cánh cửa sổ trượt đóng lại, sau đó dành một phút để vuốt thẳng những nếp nhăn trên chiếc váy của mình và giật phần đuôi thân trước của vạt áo thẳng lại trước khi vội vã băng ngang qua căn phòng.

Dừng lại ở chỗ cánh cửa, anh áp một tai vào nó để nghe trong một thoáng, sau đó nhẹ nhàng mở nó để ngó ra ngoài. Mới là đầu giờ chiều và dường như tất cả những người đàn bà vẫn ở trên giường. Chuồn ra ngoài hành lang, anh kéo cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại và vội vã nhanh nhẹn, như một người đàn ông có thể làm được trong một bộ váy áo cứ mắc vào cái đinh thúc ngựa trên đôi bốt của anh ta, về phía cầu thang. Anh vừa mới đặt một chân lên bậc thang đầu tiên khi cánh cửa phía dưới hành lang mở ra.

Chửi thề dưới hơi thở của mình, anh lặng lẽ lao lên gác.

"Aggie!"

Radcliffe đông cứng lại trên bậc thang thứ năm trước tiếng rống vọng tới từ phía dưới. Giọng nói là của người đàn ông và nó nghe khá quen. Cố xác định lại nó trong tâm trí, anh tiếp tục leo lên những bậc thang một cách thận trọng hơn cho tới khi anh nghe thấy tiếng người đàn bà trả lời từ phía sau của ngôi nhà. "Vâng?"

"Bảo Willy Nhỏ lên gặp ta. Lá thư đã sẵn sàng để được gửi tới cho Radcliffe rồi."

Đang đứng trên những bậc thang, Radcliffe ngập ngừng. Anh vẫn không nhận ra giọng nói phía dưới và điều đó khiến anh khó chịu, nhưng điều khiến anh khự lại là ý nghĩ bất thình lình anh có thể giáp mặt với tên côn đồ ngay lúc này và giải quyết cho xong việc này. Tia nhìn của anh di chuyển lên vài bước cuối cùng tới hành lang đang trải dài ra phía trước anh, tuy nhiên, anh cau mày. Anh thật sự nên giải cứu Charlie trước. Ngay khi cô an toàn tránh xa khỏi nơi này, anh có thể xử lý tới gã đàn ông ở bên dưới. Nếu anh cố thử trước khi đưa được cô tới nơi anh toàn và có chuyện gì đó xảy ra, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Gật gù với chính mình, anh tiếp tục vội vã lên cầu thang và đi dọc theo hành lang tới căn phòng Bessie và Charlie đã trèo ra rất nhiều đêm trước.

Với tới tay nắm cửa, anh cẩn trọng vặn nó, không hề ngạc nhiên khi nó quay thật dễ dàng. Nếu bọn chúng khóa nhốt Charlie trong căn phòng này, cô sẽ chỉ đơn giản là phải trèo qua cửa sổ như cô đã làm khi giải cứu Bessie. Tuy nhiên, khi anh đẩy cánh mở ra và ngó quanh chỉ để chắc chắn cô không bị trói và một chiếc ghế hay cái gì đó. Rèm cửa được đóng lại, khiến cho căn phòng ở trong bóng tối mờ mịt, nhưng từ ánh sáng tràn qua khung cửa ở quanh anh, anh không nghĩ có bất cứ thứ gì có hình dạng bị trói và tống giẻ vào miệng trong phòng. Anh ngập ngừng, sau đó thở dài và lẻn vào trong, đẩy cảnh cửa nửa đóng lại phía sau anh khi anh vội vã đi về phía cửa sổ và kéo tấm rèm cửa mở ra. Ánh sáng bây giờ tràn ngập mọi ngóc ngách của căn phòng tuy nhiên vẫn không thấy dấu hiệu nào của Charlie hết.

Thở dài, anh quay lại để ngó qua cửa sổ xuống con hẻm phía dưới, một cái cau mày khiến lông mày anh cau lại. Anh nhận ra ngay lập tức rằng anh đã vào nhầm phòng. Khung cửa sổ Charlie và Bessie đã trèo qua ở cạnh cái cửa sổ anh lúc này đang ở.

Lầm bầm dưới hơi thở của mình, anh với ra để túm lấy gờ của tấm rèm, giật chúng đóng lại một lần nữa khi cánh cửa kẽo kẹt mở ra phía sau anh và một giọng khe khẽ vọng vào, "Darlee?"

Radcliffe nuốt xuống một tiếng chửi thề trước tiếng bụng sôi ầm ầm phía sau anh, và trở nên bất động hoàn toàn, hi vọng rằng thứ ánh sáng mờ nhạt đến từ hành lang không chiếu đến anh vì nơi anh đứng lúc này rèm cửa đã đóng kín mít. Không may mắn như vậy, anh nhận ra khi người đàn ông lại cất tiếng, lần này nghe gần hơn.

"Tôi đã không nghĩ em sẽ quay lại cho tới khi trời tối. Đức ông Ascomb thường giữ em suốt cả đêm và cả buổi ngày hôm sau khi ông ta thuê em."

Nếu bất cứ ai đến gần và hỏi han gì ngài, ngài chỉ cần đơn giản là che mặt mình lại bằng khăn tay và cười khúc khích. Những lời của Bessie vang lên trong đầu anh và Radcliffe cau mày. Một người sẽ cười khúc khích thế nào đây? Cười khúc khích là gì? Từ đó khiến anh nghĩ đến một âm thanh cao và ríu rít. Anh không nghĩ là anh có thể xoay xở để phát ra một âm thanh như thế. Sau đó người đàn ông dựa vào phần phía sau xếp đầy diềm đăng ten của anh và phát ra những tiếng lầm rầm, "Willy nhớ em."

Willy? Mắt Radcliffe mở lớn không thể nào tin được. Đây là Willy Nhỏ sao? Lạy Chúa lòng lành! Anh đã nghĩ cái từ “nhỏ” được ám chỉ rằng Willy là một đứa trẻ. Sau cùng thì đây là một nhà thổ. Nó rất có thể ám chỉ đến kích cỡ của hắn—ý nghĩ của Radcliffe chết ngay khi người đàn ông vòng tay hắn quanh eo anh và bắt đầu trượt chúng lên phía vòng ngực không tồn tại của anh. Nó quá sức chịu đựng của Radcliffe. Anh sẽ không đứng quanh để bị mò mẫn bởi một gã có tên là Willy Nhỏ.

Giật mạnh ra, anh quay ngoắt lại để đối mặt với anh chàng đó, chuẩn bị để chiến đấu, nhưng kích thước của Willy Nhỏ khiến anh khự lại. Gã đàn ông này cao hơn Radcliffe đến nửa cái đầu và ít nhất là to lớn gấp đôi. Ít ra thì hắn ta trông to lớn như vậy trong căn phòng tối lờ mờ. Hắn cũng không bị vướng víu bởi váy áo của phụ nữ, Radcliffe u ám nghĩ, chuẩn bị đánh đấm một trận ra trò. Thật may mắn, trong phòng đủ tối để cho Willy Nhỏ không thể nhìn ra những đường nét trên khuôn mặt Radcliffe. Ít nhất anh cho là thế, vì thay vì rống lên tức giận khi nhận ra anh là đàn ông, Little Willy bĩu môi hờn dỗi.

"Được rồi, giờ thì Darlee, đừng như thế. Em luôn quay trở về từ chỗ của Đức ông Ascomb với vẻ cáu tiết và anh biết hắn ta không đối xử tử tế với em, anh sẽ dịu dàng như mọi khi và giúp em quên đi." Trước những lời như vậy, gã đàn ông cương quyết kéo Radcliffe vào trong vòng ôm của hắn, lờ đi sự chống cự bất thình lình của anh khi hắn vùi mặt vào cổ anh và trượt cánh tay vòng quanh anh.

Trong tình huống đó, Radcliffe lúc đầu quá sốc để có thể phản ứng lại, nhưng khi bàn tay lực lưỡng của hắn trượt xuống để ôm lấy mông anh qua làn vải lụa và siết lại, anh bất thình lình tìm thấy khả năng khúc khích. Ít nhất cái âm thanh tắc nghẹn trượt ra khỏi môi anh nghe giống như một tiếng khúc khích đối với anh. Hay có lẽ là một tiếng ríu rít.

"Willy Nhỏ!"

Sắp sửa vung một nắm đấm vào mặt gã đàn ông trước mặt anh trong một nỗ lực giành lấy tự do đến tuyệt vọng, Radcliffe gần như tạ ơn Chúa thật to khi một tiếng gọi đến rất đúng lúc vang đến từ phía cầu thang. Willy “Nhỏ” bất thình lình cứng người lại, sau đó thở dài vẻ cam chịu khi tiếng hét vang lên một lần nữa, lần này nôn nóng hơn.

"Anh tốt nhất là đi trước khi hắn ta đánh thức cả nhà dậy," gã đàn ông lầm bầm vẻ đau khổ. "Không nghi ngờ gì gã ta chỉ muốn chắc rằng anh đã đưa lá thư của hắn cho một thằng nhóc đáng tin cậy, nhưng hắn sẽ không yên tâm nếu chính bản thân anh không tự mình nói với hắn điều đó."

Tặng cho một bên mông phủ đầy vải vóc hồng của Radcliffe một cái siết thân ái khiến anh giật này cả người và phải cắn lưỡi để nén lại tiếng chửi thề đang trên đầu lưỡi mình, gã đàn ông quay đi, lầm bầm, "Em bị sụt cân, Darlee. Mông em căng như mặt trống vậy. Em cần phải ăn nhiều hơn. Anh sẽ mang cho em một chút đồ ăn nhẹ khi anh quay trở lại. Sau đó anh sẽ phải kiểm tra em thật kỹ để xem còn có chỗ nào em bị sụt cân không," hắn lầm bầm một cách cợt nhả, di chuyển về phía cánh cửa.

"Đi làm với quý ấy," Radcliffe lầm bầm khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng của gã đàn ông kia. Vội vã tiến lên phía trước, anh mở cánh cửa với một tiếng cách để thấy Willy Nhỏ kềnh càng đi xuống dưới nhà. Gã đàn ông đó quả là một gã khổng lồ. Nắm đấm của gã ta to gần bằng đầu, thứ phải công nhận là vẫn còn nhỏ so với cơ thể của gã. Radcliffe cho là anh nên cảm thấy biết ơn rằng những nắm tay đó chỉ siết lại phần phía sau của anh. Nếu gã đàn ông đó dùng một trong số chúng để nện anh, hắn rất có thể sẽ giết anh chỉ với một cú đầu tiên.

Radcliffe thở dài trước ý nghĩ của chính mình. Váy vồng, anh quyết định, thật là khó nếu so với cái tôi của một người đàn ông. Chúng ảnh hưởng xấu đến sự tự tin của anh. Nếu là lúc khác, anh sẽ nghĩ gã đàn ông đó to lớn nhưng chân tay chậm chạp và anh có thể dễ dàng đánh lừa hắn. Trong bộ váy áo, tất cả những gì anh có thể nghĩ là hắn có thể treo ngược anh lên bằng chính cái váy của anh và nếu may mắn anh có thể sống sót. Anh phải tìm được Charlie, đưa cô ra khỏi đây, và cởi phắt cái thứ chết tiệt này ra. Sau đó anh sẽ thuyết giảng cho cô vợ mình một bài học đứng đắn về việc đừng bao giờ để bản thân cô vào một tình huống nguy hiểm như thế này nữa… bất chấp tất thảy chuyện tốt lành mà nó có thể mang lại.

Thở dài, anh khẽ lẻn ra ngoài hành lang và đóng cánh cửa lại. Anh chưa bao giờ thấy bản thân mình trong một tình huống như thế này trước khi Charlie nhàn nhã bước vào cuộc đời anh, anh càu nhàu với chính bản thân mình khi hướng về phía cánh cửa kế tiếp. Chà, tất cả. Ít nhất anh sẽ không bao giờ cần phải sợ cuộc sống của mình sẽ trở nên buồn chán. Charlie sẽ chăm lo đến điều đó, và thậm chí không cần cố gắng gì nhiều, anh cho là thế. Dừng lại trước cánh cửa ở trên hành lang, anh kiểm tra tay nắm để xem nó có mở được không, một cơn rùng mình ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh khi nó không. Cô chắc phải ở trong đó.

"Charlie?" anh thì thầm. "Em có trong đó không, Charlie? Em có nghe thấy anh không?"

"Jeremy?" Tim cô nảy lên, Charlie lao về phía cánh cửa, áp mặt cô vào đó một cách hớn hở.

"Jeremy? Anh đấy à?"

"Phải. Em không sao chứ? Chúng không làm em bị thương chứ?"

"Không. Em không sao."

Radcliffe liếc quanh để chắc chắn rằng anh ở một mình, sau đó rít lên, "Sao em không trốn ra bằng lối cửa sổ? Em bị trói à?"

"Không, em không bị trói. Nhưng chúng đã đóng đinh vào cửa sổ hết rồi. Em đã cố thử cậy những cái đinh ra bằng chân nến, nhưng nó tiến triển rất chậm," cô thú nhận với một vẻ bực mình, sau đó thở dài. "Em cho là cuối cùng anh đã tìm thấy lá thư?"

"Phải."

"Làm sao anh vào được mà không bị nhìn thấy?"

"Anh vào bằng cửa sổ dưới nhà."

"Cảm ơn," cô thở ra qua cánh cửa. "Cảm ơn?" anh lầm bầm với vẻ bối rối.

"Vì quan tâm đủ để tới và cứu em," cô giải thích. "Nhưng giờ anh phải đi đi. Ngay lập tức," cô nghiêm trang ra lệnh. "Norwich sẽ giết anh nếu anh bị bắt."

"Norwich?" Anh cau mày, giờ đã hiểu tại sao anh đã nghĩ giọng nói dưới nhà nghe lại quen đến thế.

"Phải. Hắn là kẻ tống tiền. Nhưng lá thư cuối cùng chỉ đơn giản là dụ anh tới đây để có thể giết anh."

"Giết anh? Cái quỷ gì khiến hắn ta muốn như vậy?"

Giọng cô buồn và lo lắng. "Đó là một câu chuyện dài, đức ông của em. Đủ để nói rằng hắn ta điên rồi." Cô thở dài lần nữa qua cánh cửa, sau đó khăng khăng, "Làm ơn đi, đức ông của em, anh phải rời đi ngay lập tức. Hắn sẽ không do dự khi giết anh đâu."

"Anh sẽ không bỏ lại em ở đây."

"Chà, anh không thể đưa em ra ngoài. Cánh cửa bị khóa rồi và cửa sổ bị đóng đinh lại. Phá cánh cửa nào cũng tạo ầm ĩ đủ để khiến cả ngôi nhà chạy đến. Trừ khi anh mang cả đội quân tới với anh, em thật sự đề nghị anh rời đi ngay bây giờ."

"Một đội quân," Radcliffe lầm bầm, nghĩ tới Stokes, Bessie, Elizabeth, và bà Hartshair và lũ trẻ của chị ta trong xe ngựa phía dưới. Họ cứ khăng khăng đòi đi theo, và không muốn tốn thời gian tranh cãi, Radcliffe đã đồng ý chừng nào tất cả bọn họ còn ở nguyên trong xe ngựa.

"Radcliffe?"

"Gì thế?" Anh liếc về phía cánh cửa. Giọng cô lần này dường như tới từ phần thấp hơn của chiếc cửa.

"Anh đang mặc cái gì đấy?"

Tia nhìn của anh rơi xuống cái lỗ khóa và anh ngay lập tức quỳ xuống và thấy mắt cô ngó ra. Cô có một bên mắt thật đẹp, anh nghĩ. Thật kỳ lạ là anh đã quên mất điều đó. Cả hai bên mắt cô đều đẹp tuyệt. To tròn, thường lấp lánh với một vẻ ngạc nhiên nào đó sâu thẳm bên trong, và màu đen tuyền như than, thật trông giống một ánh sao sáng trong đêm vậy. "Xin chào," anh lầm bầm, giọng khàn đặc.

"Anh đang mặc cái gì đó màu hồng có diềm xếp nếp đấy hả?" cô kêu thét lên vẻ không thể tin được, khiến anh ngã lộn nhào ra khỏi sự trầm ngâm suy tưởng dịu dàng trước vẻ đẹp của cô.

Cau mày, anh bất thình lình đứng dậy. "Đó là ý tưởng của em gái em."

"Beth? Beth đặt anh vào cái đống diềm đăng ten hồng này?"

"Nó là quần áo cải trang," anh xoay xở để tuyên bố với vẻ đầy phẩm cách. "Cô ấy nghĩ rằng anh có thể tránh bị nhận diện với tư cách là một phụ nữ tốt hơn là bản thân mình."

"Nó là váy?" cô kêu hét lên. "Anh đang mặc một chiếc váy hồng có diềm đăng ten?"

"Nó là đồ cải trang." Radcliffe quát, sau đó cau mày trước tiếng cười khúc khích như bị nghẹt lại vọng qua cánh cửa.

"Giờ thì anh biết tại sao em là người luôn vẽ ra những kế hoạch rồi đấy." Cô cười phá lên, sau đó, trước khi anh có thể trả lời, thở dài, "Vậy là anh có quan tâm tới em."

"Gì cơ?" Anh lại quỳ bên cái lỗ khóa, ngó vào một bên mắt của cô. "Em có ý gì, anh quan tâm tới em?"

"Chà, đó là lý do duy nhất một người đàn ông có thể để bị thuyết phục khoác lên người một bộ váy. Để cứu người anh ta quan tâm tới."

"Đúng là vớ vẩn. Lạy Chúa lòng lành, đúng là phụ nữ, anh đuổi theo em, băng qua cả Anh quốc tiến vào Scotland, vào trong một cái bẫy tí teo không chút không khí với Stokes, Tomas, Beth, bà Hartshair và lũ trẻ của bà ấy, vậy mà nó vẫn không gây cho em chút ấn tượng nào với những tình cảm của anh? Anh khoác lên người có mỗi một cái váy đầy diềm xếp nếp ngu ngốc và bất thình lình em nghĩ anh có thể quan tâm tới em? Tôi không quan tâm tới bà, thưa phu nhân. Tôi sẽ không ăn vận như thế vì người tôi quan tâm. Anh yêu em!"

"Anh có yêu em?"

"Tất nhiên là anh yêu em. Sao em nghĩ anh lại cưới em chứ?"

"Để cứu em khỏi Carland."

"Anh chỉ cần đơn giản là mua đứt ông bác của em, hay gửi em tới Mỹ để kết thúc việc đó," anh nói với vẻ kinh tởm. "Trói buộc phần còn lại của cuộc đời mình với em là không cần thiết."

"Nhưng buổi sáng sau khi chúng ta đã… umm…'ừm" cô nói từ cuối vì không tìm được từ nào hay hơn. "Anh nói với em là anh không yêu em."

"Em thậm chí còn chưa thức dậy khi anh rời khỏi em."

"Lúc anh nghĩ em là Charles ấy," cô giải thích.

Anh im lặng trong một thoáng, sau đó nói, "Anh nhớ là em hỏi gì đó về tình yêu, và lúc đầu anh định nói rằng anh không nghĩ nó quan trọng để được xem xét khi đó, nhưng dừng lại để cân nhắc những cảm xúc của mình. Khi đó anh rất bối rối. Anh có những cảm xúc với Charles mà anh nghĩ rằng hoàn toàn không đáng được tán thành, và đôi khi là cảm xúc với Beth chứ không phải người khác. Nó không cho tới khi anh biết được em và em gái mình đổi chỗ và nhận ra rằng tất cả tình cảm của mình là dành cho em."

"Vậy là anh có yêu em?"

"Anh có quỳ trên sàn trong một đống đầy đăng ten hồng nếu anh không yêu không?"

"Ôi, Jeremy, em cũng yêu anh," cô thở dài, nước dâng lên trong một bên mắt anh có thể nhìn thấy. "Em ước em có thể ôm anh."

"Em sẽ," anh nghiêm trang nói. "Anh sẽ đưa em ra khỏi đây, nhưng đầu tiên anh phải—"

"Darlee?"

Radcliffe cứng người lại trước cái tiếng ồm ồm trầm thấp đó và quay người lại để ngó qua vai vào gã khổng lồ đang đứng phía trên anh. Anh đã không nghe thấy gã ta tới gần.

"Mày không phải là Darlee." Radcliffe thấy cái nắm đấm bay về phía đầu anh như thể là cái búa vậy, nhưng không có cơ hội để cúi xuống tránh trước khi cơn đau nổ bùng ra trong đầu anh và tình trạng hôn mê bao phủ lấy anh.

Chính nước lạnh được vỗ lên mặt anh đã kéo anh trở về với thực tế. Bơi trong màn sương mù xoáy tít trong não, Radcliffe chớp mắt mở ra sau đó nhắm lại, sau đó mở ra lần nữa để liếc nhìn những hình ảnh nhạt nhòa xung quanh anh, cố thử với một vẻ thật khó khăn để tập trung vào chúng. Charlie là thứ đầu tiên anh nhìn thấy, hay Charles, anh cho là thế, nhận thấy cô đang mặc quần ống túm và áo gi-lê cũng như cái thực tế cô đang ngồi trên sàn, ôm lấy đầu anh trong lòng cô. Sau đó anh thấy cô đang ngó cái hình ảnh quay tít thứ hai với vẻ đầy giận dữ, và anh liếc mắt nhìn cho tới khi nó tạo nên hình ảnh của Norwich, kẻ đứng phía trên họ. Một chiếc bình trống không đang đung đưa trong tay gã đàn ông.

"Cuối cùng," gã đàn ông thở dài vẻ nôn nóng. "Thật sự, hai người các ngươi khá là mệt mỏi. Đầu tiên, cô ta xuất hiện thay vì ngươi, sau đó ngươi tới sớm. Ta nói với ngươi là nửa đêm—không ai trong hai ngươi biết đọc à? Nhân tiện, cái váy đẹp đấy," hắn cười kinh bỉ, quay người sầm sập đi về phía cánh cửa. "Các ngươi có hơn sáu tiếng trước khi tới nửa đêm. Thưởng thức chúng đi. Chúng sẽ là khoảng thời gian cuối cùng các ngươi có với nhau."

"Đồ con hoang," Charlie rít lên khi cánh cửa đóng lại phía sau hắn, sau đó quay người để nhìn xuống Radcliffe vẻ đầy quan tâm. "Anh không sao chứ?"

"Ừ," Radcliffe thở dài, ngồi dậy với sự giúp đỡ của cô và ngó quanh, tay anh di chuyển một cách tự động lên để xoa xoa thái dương đang đau nhức.

"Có lẽ anh nên nằm xuống một chút," Charlie lầm bầm vẻ lo lắng, nhưng anh lắc đầu và ép buộc bản thân mình đứng tại nơi anh đang nghiên ngả chóng hết cả mặt mày.

"Anh không có thứ xa xỉ đó. Anh phải tìm cách đưa chúng ta ra khỏi đây."

"Em sẽ làm việc đó, anh nên nghỉ ngơi đi," cô khăng khăng, nắm lấy cánh tay để giữ anh đứng vững.

"Không. Anh—"

"Khỉ thật Radcliffe, lúc này em đang mặc quần ống túm. Ngồi xuống trước khi anh bị ngã," cô quát.

"Em đang mặc quần ống túm? Cái đó thì có nghĩa khỉ gì chứ?"

"Bất cứ nghĩa gì anh muốn, giờ thì ngồi xuống đi." Charlie tặng cho chồng cô một cái đẩy nhẹ khiến anh ngã người một cách yêu ớt về phía chân giường, sau đó di chuyển về phía cửa sổ để kiểm tra công trình thủ công của cô lúc trước. Cô đang xử lý một trong những cái đinh bằng cái chân cắm nến bạc khi Radcliffe gõ cửa và gọi vọng vào tên cô. "Em đang làm gì đấy?"

Liếc quanh, cô thấy Radcliffe đã yếu ớt loạng choạng đi tới để tham gia cùng với cô và giờ đang đứng nghiêng ngả như một cái cây non trong cơn gió mạnh bên cạnh cô. Cau mày, cô nắm lấy cánh tay anh và hối thúc anh quay lại giường. "Anh không thể ngồi xuống và để em xử lý việc này sao? Em đã có đủ lo lắng rồi, không cần thêm việc phải giữ anh khỏi ngã đập mặt xuống nữa đâu."

"Anh sẽ không ngã đập mặt xuống đâu," anh ngắt lời với vẻ cáu kỉnh, giãy tay cô ra. "Và anh là chồng em, em không được ra lệnh cho anh."

"Thế ư? Chà, em có tin mới cho anh đây, Radcliffe. Anh không phải là chồng em."

"Anh là chồng em."

"Không phải. Anh kết hôn với Beth."

"Cô ấy có thể đứng ở chỗ của em, nhưng là tên em trong cuốn sổ đăng ký."

"Nhưng không phải chữ ký của em. Chúng ta vẫn chưa kết hôn."

Anh bối rối một thoáng trước những lời đó, sau đó cau mày. "Chà, chúng ta sẽ sửa lại tình huống đó. Ngay khi chúng ta thoát khỏi đây, anh sẽ sắp xếp một lễ cưới đàng hoàng."

"Tốt cho anh, và đảm bảo là nhớ gửi cho em một thiệp mời đấy, em sẽ xem liệu em có thể xuất hiện để chứng kiến nó không."

Anh nhìn cô trừng trừng với vẻ hoang mang, băn khoăn liệu vết thương ở trên đầu anh đã gây ra nhiều thiệt hại hơn là anh đã nghĩ lúc ban đầu hay không nữa. "Chuyện gì đang diễn ra thế? Điều cuối cùng anh nhớ trước khi bị hạ nốc ao là chúng ta thú nhận tình cảm dành cho nhau, vậy mà lúc này anh dường như đang nói rằng em sẽ không kết hôn với anh. Anh bỏ lỡ mất chuyện gì hả?"

Thở dài đầy giận dữ, Charlie lấy tay xoa mặt vẻ đầy mệt mỏi và lắc đầu khi cô quay trở lại với cái cửa sổ. "Anh không bỏ lỡ gì hết. Em bỏ lỡ nó. Em yêu anh, Radcliffe, nhưng em không chắc em muốn dành phần còn lại của cuộc đời mình với người đàn ông đối xử với em như một kẻ thấp kém hơn."

"Anh sẽ không bao giờ đối xử với em như một kẻ thấp kém hơn."

"Chà, anh chắc chắn không đối xử bình đẳng với em nữa."

"Ôi, thật là vớ vẩn."

"Nó không phải là chuyện vớ vẩn. Kể từ khi anh biết được em không phải là Charles, anh đã đối xử với em như một bông hoa trong nhà kính, không có lấy nổi một ý nghĩ trong đầu mình và có thể tắt thở bởi nỗ lực nếu em cố đặt một ý nghĩ vào trong nó."

"Anh không có," anh phủ nhận một cách nóng nảy.

"Ồ, thật ư? Chà, lần cuối cùng anh thảo luận chuyện làm ăn với em là khi nào?"

"Thật không lịch sự khi thảo luận việc làm ăn khi có người ngoài ngành, bên cạnh đó phụ nữ không hiểu sự phức tạp của…" Giọng anh trượt dài đi, khuôn mặt anh đỏ bừng vì tội lỗi khi anh nhận ra anh đang nói gì.

"Buồn cười là khi em là Charles em có thể hiểu được, nhưng không đủ giỏi để thảo luận nó khi em là Charlotte."

"Anh đã không nhận ra…" anh bắt đầu vẻ yếu ớt, ngồi sụp xuống giường vẻ không thể tin được.

"Cái gì? Rằng anh coi phụ nữ là một sự thiếu sót? Rằng anh đã đối xử với em như một kẻ ngờ nghệch đầu óc rỗng tuếch?" cô khô khốc hỏi, sau đó di chuyển tới để nhặt lấy cái chân cắm nến và bố trí bản thân mình ở cạnh cửa. Trước khi Radcliffe có thể hỏi cô đang định làm cái gì, cô đã để buột ra một tiếng thét kinh hoàng và giờ cái chân nến lên quá đầu mình khi tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên, Cánh cửa bật mở, một Willy Nhỏ mắt mở lớn bước vào, và cô nện cái chân nến nặng nề xuống đầu gã với vẻ thích thú đủ để Radcliffe nửa nghi ngờ là cô đã trút một chút giận dữ được gây ra bởi anh vào sọ gã đàn ông đó.

Khi con vật kếch xù đó sụm xuống sàn nhà thành một đống, cô quẳng cái chân nến sang một bên, cúi người để giật lấy chùm chìa khóa từ bàn tay lỏng lẻo của gã ta, sau đó thẳng người để nhìn thẳng vào mắt Radcliffe với vẻ nôn nóng. "Sao? Anh có đi không, hay là anh định ở đây chờ cho tới nửa đêm?"

Khép lại khuôn miệng há hốc ra, Radcliffe nhanh chóng đứng dậy và loạng choạng di chuyển về phía trước. Giây phút anh bước qua cánh cửa, cô kéo nó đóng và khóa lại, sau đó thả chùm chìa khóa vào túi và vội vã tiến về phía cầu thang. Họ đã xuống được nửa đường thì Norwich xuất hiện dưới chân cầu thang. Còn hơn cả sự ngạc nhiên của Radcliffe, Charlie tiếp tục đi xuống ngay cả khi Norwich bước lùi lại và giờ khẩu súng của gã lên để chờ họ. Ở chân cầu thang, Radcliffe nhanh chóng di chuyển để đặt bản thân mình một cách đầy bảo vệ vào phía trước cô-vợ-đã-kết-hôn-nhưng-không-được-hợp-pháp-lắm của anh và đối diện với gã đàn ông.

Norwich cau mày với anh vẻ khó chịu khi hắn giơ khẩu súng và ngắm nó, sau đó nói, "Tao không biết có chuyện gì với hai đứa bọn mày. Bọn mày không thể đơn giản là làm những gì bọn mày được bảo sao? Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu bọn mày làm thế."

"Ồ, phải, thế sẽ thật tuyệt, phải không?" Charlie quát qua vai của Radcliffe. "Sau đó ông có thể ban ra một mệnh lệnh nhỏ xinh dễ thương như là chết đi và bọn tôi chỉ đơn giản là ngã gục dưới chân ông."

Norwich cau mày với cô, sau đó nhướn một bên lông mày với Radcliffe. "Một tạo vật nhỏ xinh xấc xược phải không?"

"Ta muốn nghĩ tới cô ấy như là nồng nhiệt hơn."

Lông mày Norwich nhướn lên cao hơn. "Thật sao? Chà, tao khó có thể đợi để trải nghiệm toàn bộ đam mê của cô ta."

"Đợi kiếp sau đi, Norwich," Radcliffe gầm gừ.

"Anh ấy đúng đấy," Charlie bình tĩnh nói khi gã đàn ông cười lục khục vẻ chế giễu trước lời đe dọa đó. "Tôi e là trò chơi kết thúc rồi. Kế hoạch của ông sẽ không có tác dụng trong bất cứ trường hợp nào. Radcliffe và tôi thậm chí còn chưa hề kết hôn. Beth là người đã kết hôn với anh ấy ở Gretna Green."

"Em gái mày kết hôn với Mowbray."

"Phải. Bốn ngày trước khi chúng tôi đến Gretna Green cô ấy đã kết hôn với Tomas, sau đó vào buổi sáng người của ông cưỡi ngựa tới Gretna với chúng tôi, cô ấy ăn mặc như Charles và kết hôn với Radcliffe. Nó không phải là một lễ cưới hợp pháp. Nếu ông giết Radcliffe, tất cả những gì ông nhận được từ việc cưới tôi là một vài món đồ trang sức tầm thường. Hầu hết chúng đã bị bán lấy tiền đem đầu tư." Khi hắn bắt đầu lắc đầu vởi vẻ rõ ràng là không thể tin được, cô nhún vai. "Nếu ông không tin tôi, hỏi Beth ấy. Con bé đứng ngay phía sau ông."

Hắn ta cười phá lên trước những lời đó. "Nếu mày mong tao tin—" Giọng hắn chết ngay tắp lự khi cái gì đó thật cứng chọc vào phần phía dưới lưng hắn.

"Ừm, xin chào, đức ông Norwich. Thật vui vì được gặp ngài ở đây," Beth uốn lưỡi vui vẻ, sau đó thúc mạnh hơn một chút vào xương sường hắn với thứ vũ khí của cô. "Ông sẽ đưa súng của mình cho đức ông Radcliffe, đúng không?"

Radcliffe nhận lấy khẩu súng khi nó bất thình lình treo một cách ẻo lả trên tay gã đàn ông. Beth đợi chỉ đủ lâu để anh chĩa thứ vũ khí đó vào gã côn đồ, sau đó lao qua gã ta để ôm lấy chị gái cô. "Em đã làm được, Charlie! Em cứu chị. Em đã cứu chị. Và em làm được với một cái chân nến," cô nửa cười nửa hổn hển, ngả người ra để giơ thứ vũ khí của cô lên. "Ôi, nó thật là tuyệt diệu. Một cảm giác mạnh mẽ! Em chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như thế hay tràn đầy sức sống như thế. Chị có biết không, em không nghĩ em sẽ sợ hãi bất cứ ai nữa," cô nói, sau đó cười phá lên và ôm lấy chị gái mình một lần nữa. "Em đã làm được."

"Phải, em đã làm được." Charlie mỉm cười thật rộng. "Những người khác đâu?"

"Ngay ở đây, thưa phu nhận," Stokes nói, kéo một mụ Aggie bị-trói-và-nhét-giẻ từ cuối hành lang tiến về phía họ với Bessie và Bà. Hartshair theo sau.

"Nhưng sao chị biết tất cả họ đều ở đây?"

Beth hỏi Charlie vẻ ngạc nhiên.

"Chị nhìn thấy mọi người trèo ra khỏi xe ngựa và bò qua cửa sổ tầng một từ căn phòng trên gác," Charlie giải thích. "Lúc đó, chị đang cố quyết định xem chặn cánh cửa và phá cửa sổ tốt hơn hay là dụ Willy Nhỏ vào trong phòng, hạ gục hắn và mạo hiểm xuống cầu thang thì tốt hơn. Nhìn thấy mọi người tiến vào khiến chị quyết định thử những bậc cầu thang. Chị đã hi vọng người đến kịp lúc để phụ giúp việc xử lý Norwich."

"Và em đã làm thế!" Khuôn mặt Beth bừng lên như ngọn nến vì tự hào và Charlie không thể không cười phá lên.

"Phải, em đã làm thế. Em thật tuyệt diệu."

"Em tuyệt diệu mà, đúng không?" cô hỏi lại, hụt hết cả hơi.

"Phải, và chị chưa bao giờ muốn nghe em nói lại lần nữa mình là kẻ nhát gan. Phải thật dũng cảm mới có thể đối mặt với hắn mà không có thứ vũ khí gì ngoại trừ cái chân nến. Em có thể đã bị giết rồi. Sao ư, tất cả những gì hắn ta phải làm là liếc qua vai và—Beth?" Vội vã với ra, cô đỡ lấy cô em sinh đôi của mình khi Beth sụm xuống sàn nhà chết lặng.

(Hết chương 21)

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

Chương 20 - The switch

Charlie đăm đăm nhìn người đàn ông ở trước mặt cô với vẻ hoảng hốt. "Anh…?"

"Đã giết hắn," Norwich chậm rãi lặp lại như thể đang nói với một con ngốc. "Phải. Bằng chính khẩu súng lục của hắn ta. Mày có tưởng tượng được không? Nó quả là giây phút huy hoàng của đời tao. Tao vẫn có thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn rõ như thể hắn ta giờ đang đứng trước mặt tao vậy." Hắn ta ngó vào khoảng không trong một thoáng, thưởng thức những tưởng tượng trong tâm trí mình, sau đó thở dài. "Được rồi, nó quả là sự phiền nhiễu của cuộc đời. Những việc hài lòng như vậy phải đợi thật lâu và cảm giác buồn bã thoáng qua khi cuối cùng chúng cũng tới."

Charlie ngọ nguậy một cách nôn nóng. "Chúng ta có thể quay lại cái phần anh giết anh trai mình chứ?"

"Ơ, ta vẫn chưa kết thúc mẩu hội thoại đó sao. Tao nghĩ chúng ta đã xong rồi chứ. Mày còn thích biết gì nữa?"

Charlie hít vào một hơi thật sâu, cố sắng để lọc ra những câu hỏi đang chắn ngang qua tâm trí cô. "Tôi được kể rằng anh ấy bị giết bởi lũ kẻ cướp."

"Chà, tao khó có thể cưỡi ngựa quay lại nhà mà hét lên rằng 'tao đã bắn hắn, tao đã bắn anh trai mình.' " Hắn ta nhún vai. "Trong vùng lũ kẻ cướp đang hoành hành, bọn chúng là một mục tiêu dễ dàng để đổ tội."

Cô ngập ngừng. Đây là câu hỏi cô thấy khó nhất, ngay cả khi cô biết câu trả lời sẽ như thế nào. "Còn vợ anh ấy? Em gái của Radcliffe?"

"Aaaaà. Mary. Mary dễ thương. Phải, tao cũng giết cả cô ta."

"Sao anh có thể?"

Hắn ta giơ khẩu súng ngắn trong tay lên. "Một bộ phù hợp, nhớ không? Hai khẩu súng lục, hai viên đạn, hai cái chết."

"Không, ý tôi là anh ấy là anh em của chính anh. Và cô ấy..."

"Thật ra, nó không phải là anh em gì của tao." Điều đó khiến cô ngẩng phát lên. "Không phải…?"

"Không. Lão Norwich già cũng không phải là cha tao. Hắn ta chỉ cho tao tên tuổi của mình thôi… Vì một cái giá." Hắn thưởng thức vẻ tò mò không chắc chắn của cô trong một thoáng, sau đó giải thích, "Mẹ ta là nhân tình của nhà vua. Bà ta có bầu mà ông ta, đã kết hôn rồi, trả cho Norwich một khoản để cưới mẹ ta và cứu bà ta khỏi bị tai tiếng. Đó là lý do tại sao tên ta lại là George. Đặt theo tên của cha ta."

Hắn ta toe toét trước đôi mắt mở lớn của cô. "Mày thấy đấy, mày có vinh hạnh được nói chuyện với người, dưới một tình huống khác, sẽ là đức vua, hay ít nhất là hoàng tử."

"Và nhà vua trả cho Norwich để—"

"Phải. Một món hồi môn bằng cỡ tiền chuộc cho một ông vua. Tuy nhiên, tao không nghĩ Norwich sẽ bị thuyết phục bởi nó nếu không phải là nhà vua cầu xin. Hắn ta thật sự không cần tiên và theo mọi phương diện hắn ta yêu người vợ đầu của mình cực kỳ và không muốn tìm kiếm sự thay thế. Tuy nhiên, có ai mà dám nói không với nhà vua hở?

"Tôi cho là không ai dám," cô lầm bầm, lông mày nhăn tít lại khi cô cố tiếp thu tất cả những việc cô vừa biết. "Đó là lý do tại sao ông giết Robert, vì anh ấy là con trai của Norwich, và—"

"Tao giết hắn vì tiền," hắn ta chen vào với vẻ thích thú. "Tao ghét hắn vì chính bản thân hắn. Hắn…" Norwich lắc đầu, giận dữ bởi mình không có khả năng chuyển ý nghĩ thành lời nói "Hắn hoàn hảo. Đẹp trai, mạnh mẽ, duyên dáng, thông minh. Hắn ta là quả táo trong mắt cha mình. Hắn ta không thể làm việc gì sai trái. Đàn bà yêu hắn, đàn ông ngưỡng mộ hắn. Hắn ta luôn làm tao trông tệ đi." Trở nên kích động, hắn ta đi đi lại lại một vài bước, sau đó quay người, hét lên, "Tao! Con trai của nhà vua. Vậy mà bên cạnh hắn ta tao trông quá đỗi tầm thường. Chưa bao giờ giỏi giang như thế. Chưa bao giờ thông mình như thế. Chưa bao giờ đẹp trai như thế. Ngay cả mẹ tao cũng yêu thương hắn ta. Và hắn thừa kế mọi thứ khi lão già đó chết. Hắn trở thành công tước, trong khi tao, con trai của nhà vua, không tước vị, không tài sản đất đai," hắn ta lầm bầm vẻ chua chát, sau đó dừng lại và thẳng người lên, hít vào một hơi thật sau trước khi tiếp tục gần như là tự mãn, "Nhưng tao đã cho hắn thấy. Ồ, phải, tao đã lập được một cách để lấy được tất cả. Đất đai, tước vị, tài sản. Thậm chí là vợ hắn nữa."

"Ông không—" Charlie nghiến răng lại trước khi kịp hỏi, nhưng hắn có thể tự mình hiểu được nó.

"Cưỡng bức cô ta?" Hắn cau mày. "Lạy Chúa lòng lành, không. Mày nghĩ tao là loại người gì?"

Charlie khó có thể trả lời câu hỏi đó. Lạy Chúa lòng lành, gã đàn ông đó vừa mới thú nhận tội sát nhân và tống tiền, nhưng cô được cho là phải biết hắn ta sẽ kẻ một đường giới hạn khỏi việc cưỡng bức?

"Không, như tao đã nói, tao lên kế hoạch để đoạt được tất cả. Thật không may, Mary còn hơn cả làm mọi thứ rối tung lên bằng việc có bầu." Hắn ta lắc đầu vẻ ghê tởm. "Tao có ý định giết Robert. Tất nhiên rồi, tao sẽ ở đó để an ủi người góa phụ đang tang thương. Rồi thời gian ngắn ngủi sau đó, tao có ý định giết Radcliffe. Vì hắn ta không có người thân nào khác, một điều mà tao đã điều tra—nhân tiện, đó là lý do tại sao tao biết mày và em gái không thể là em họ của hắn—Mary sẽ là người thừa kế duy nhất. Sau đó, trong khi cô ta đang quay cuồng bởi hai mất mát liên tiếp như vậy, tao tính cưới cô ta, biến tất cả chúng thành của tao. ” Hắn ta thở dài một hơi và bước ngang qua căn phòng. "Nó là một kế hoạch hoàn hảo… Nhưng một buổi sáng, ngay trước khi kế hoạch của tao đi vào hành động, Robert thông báo rằng Mary mang thai." Dừng lại phía trước lò sưởi, hắn ta bất thình lình quét tay một cách dữ dội dọc theo bề mặt lò sưởi khiến cho chiếc đồng hồ quả lắc và vài cái chân nến rơi loảng xoảng xuống sàn. Charlie nhảy lên, sau đó ngó hắn vẻ lo lắng khi hắn quay người đối diện với cô.

"Một kẻ thừa kế sẽ hủy hoại mọi thứ, tất nhiên rồi. Tao mất bình tĩnh," hắn thông báo với một cái nhăn mày duyên dáng. "Và trong cơn oán hờn và giận dữ tao đã quyết định giết luôn cô ta. Ngay sau khi bọn họ rời đi tới nhà Radcliffe, tao tìm khẩu súng lục của Robert, nạp đạn, và cưỡi ngựa tới điểm giữa của cả hai sự sản. Đó là một ngày ẩm ướt. Lạnh lẽo. Tao nhớ khi đó bàn tay mình cứng đờ bởi cái lạnh và tao sợ rằng mình không thể bóp cò được khẩu súng. Nhưng rồi, cuối cùng, tao thấy họ cưỡi ngựa vòng qua ngã rẽ. Bọn chúng cười phá lên vì một chuyện gì đó và trao cho nhau ánh mắt yêu thương. Tao bước ra khỏi cái cây, nhắm vào ngực Mary và bắn. Cô ta thậm chí còn không hét lên. Cô ta chỉ đơn giản là cứng người lại trên chỗ ngồi của mình, sau đó đồ nhào xuống đất. Robert hét lên tên của cô ta và lao xuống đất, vội vã tới bên cô ta. Hắn nâng cô ta vào trong vòng tay mình, đung đưa cô ta và thì thầm tên cô ta hết lần này đến lần khác. Hắn thậm chí còn không thèm nhìn quanh khi tao tiến đến, không cho tới khi tao đứng ngay bên cạnh hắn. Sau đó hắn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tao với vẻ ngây ngốc, và nói với giọng thật là đáng thương, 'George, Mary bị bắn rồi.' Tao nói, 'Phải. Tao bắn cô ta.' Sau đó, khi sự nhận biết hiện lên trên khuôn mặt của hắn ta, tao nâng khẩu súng kia lên, khẩu súng kia của hắn, và bắn hắn."

Hắn thở ra một hơi thật sau đầy thỏa mãn. "Đó là khoảnh khắc tao thích thú nhớ tới với một sự thỏa mãn to lớn trong hàng năm trời… Tuy nhiên, tao có hối tiếc vì đã không theo sát kế hoạch ban đầu. Một khi tâm tính tao dịu lại rồi, tao nhận ra rằng tao có thể theo sát kế hoạch ban đầu của mình tới từng chữ một, ngoại trừ một khi tao kết hôn với Mary, tao đáng lẽ phải dàn xếp một vụ ngã ngựa hay trượt ngã ở cầu thang dẫn tới hoặc là khiến cô ta bị sảy thai đứa con của Robert hoặc là cả hai người đều chết. Tình huống nào xảy ra cũng giải quyết tình trạng tiến thoái lưỡng nan đó một cách hoàn hảo, và tao thật sự có thể tiêu xài gia sản của cả Radcliffe."

"Một gia sản vẫn còn chưa đủ sao?" cô hỏi với vẻ kinh tởm.

"Như tao đã nói, sống ở London khá là đắt đỏ. Bên cạnh đó—như mày có thể đã đoán được, nhờ có sự việc liên quan tới khẩu súng của Robert—tao khá là thích mấy trò may rủi. Khi tao thắng, tao thắng đậm. Nhưng khi tao thua—" Hắn ta thản nhiên nhún vai. "Tiền bạc khá là hạn hẹp. Bọn chủ nợ dần trở nên khó chịu với những lời đe dọa của bọn chúng. Đó là lý do tại sao tao khá là hạnh phúc khi tao nghe thấy rằng Radcliffe đã cưới mày."

Charlie gặp rắc rối trong việc chạy theo những lý luận của hắn. Việc cô kết hôn với Radcliffe liên quan gì tới trò cờ bạc của hắn? Trừ khi—

"Khi đó tao nhận ra rằng Chúa đã cho mình cơ hội thứ hai."

"Chúa không liên quan gì tới trò điên rồ này!" Charlie hổn hển.

Mắt hắn mở lớn đầy trang trọng đến nỗi gần như là tỉnh táo. "Em sai rồi, em yêu. Những vị vua của nước Anh là hậu duệ chính thống của Chúa. Dòng máu của Ngài chảy trong huyết quản của chúng ta. Chúa cực kỳ hài lòng với những gì ta đang làm. 'Dieu et mon droit' "(Chúa trời và quyền lợi của chúng ta)

Nếu cô đã nghi ngờ về sự tỉnh táo của hắn lúc trước, giờ không còn nghi ngờ gì nữa. Gã đàn ông này bị điên. Tuy nhiên, cô vẫn cố gắng lý lẽ với hắn. "Chắc chắn rồi, Norwich, anh có tin là Chúa muốn anh tống tiền chúng tôi?"

"Tống tiền?" Hắn có vẻ sửng sốt. "Tao không có ý định tống tiền mày nữa."

Giờ thì cô thật sự bối rối. "Nhưng lá thư… Yêu cầu Radcliffe gặp anh ở đây…"

"Tao nó bảo hắn mang tiền hay đồ trang sức nào không?"

"Không," cô nhận ra với một cái cau mày. "Vậy thì, cái gì—"

"Tao định giết hắn, tất nhiên rồi." Khi cô tái nhợt đi trước những từ ngữ dễ dàng đó, hắn mỉm cười. "Mày đã kết hôn với Radcliffe. Hắn không có người thân nào khác. Khi hắn chết mày sẽ thừa kế tất cả. Sau đó tao sẽ cưới mày và tất cả chúng sẽ là của tao."

Hắn trông thỏa mãn với bản thân mình một cách khủng khiếp, và còn hơn cả sự khiếp hãi của Charlie, cô có thể nhận thấy điều đó, nếu cô không biết tất cả mọi chuyện cô đã biết ngày hôm nay, và nếu Radcliffe ở nhà, nhận được lá thư, giữ đúng cuộc hẹn và bị giết, cô rất có khả năng, đến một lúc nào đó, bị quyến rũ bởi gã đàn ông đẹp trai, hấp dẫn trước mặt cô và cưới hắn—không bao giờ biết hắn đã giết chồng mình. Nhưng giờ thì cô đã biết. "Anh không thật sự mong đợi rằng nếu anh bằng cách nào đó xoay xở để giết được chồng tôi, tôi sẽ sẵn lòng kết hôn với anh đấy chứ?"

Hắn ta cau mày. "Thật không may, đó là rắc rối mày đã tạo nên bằng cách thay hắn tới đây hôm nay. Mày đáng lẽ không được biết bất cứ điều gì trong tất cả chuyện này. Tao sợ là mày đã còn hơn là làm rối tung kế hoạch của tao lên. Bằng cách nào đó, nó gần như là lặp lại cái ngày Mary và Robert chết."

Charlie cảm thấy nỗi sợ hãi đâm thẳng vào cô rõ rệt và sắc nét. Thật quái lạ, đây là nỗi sợ hãi thật sự đầu tiên cô cảm thấy kể từ khi nhận ra rằng Norwich là gã đàn ông chĩa súng vào cô. Giờ thì, khi cô nhớ lại vẻ bình thản kể lại cái cách Mary đã phải trả giá vì làm rối tung kế hoạch của hắn, cô thấy lo sợ nhiều hơn cho cuộc sống của mình.

*****

"Thưa đức ông! Tạ ơn Chúa đức ông đã về nhà."

Radcliffe quay người khỏi cánh cửa đóng để thấy Stokes từ phòng khách vội vã tiến về phía anh với bà Hartshair và Bessie bám theo sát gót. Nét mặt của người đàn ông luôn trầm tĩnh đã đủ để khơi nên một nỗi lo lắng trong lòng Radcliffe. "Chuyện gì thế? Charlie đâu rồi?"

"Tôi… cái đó… Tôi không biết," người đầy tớ thú nhận với vẻ tuyệt vọng. "Cô ấy đi lấy một cuốn sách cho Bes—phu nhân Seguin, và cô ấy không trở lại. Khi chúng tôi kiểm tra thư viện, nó trống rỗng. Chúng tôi đã tìm kiếm hết cả căn nhà nhưng cô ấy chỉ đơn giản là không có ở đó. Tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi không biết ngài ở đâu để có thể gửi tin tới cho ngài và..." Giọng ông kéo dài ra một cách đau khổ.

Radcliffe nhìn ông chằm chằm vẻ ngây ngô. "Ý ông là cô ấy chỉ đơn giản là biến mất?"

"Ừm…"

Khi Stokes ngập ngừng, có vẻ như lúng túng, Radcliffe hỏi, "Cô ấy đi bao lâu rồi?"

"Trước buổi trưa," ông miễn cưỡng thú nhận. "Tôi đã gửi một lá thư tới cho Phu nhân Elizabeth để hỏi liệu cô ấy có ở đó không, nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời."

Radcliffe vẫn đang hấp thụ tất cả những thông tin đó thì vang lên tiếng gõ cửa. Quay người, anh kéo cánh cửa mở ra, nhẹ nhóm tràn qua nha trong một thoáng ngăn ngủi khi anh ngó thấy người phụ nữ ở trên ngưỡng cửa, cho tới khi anh nhận ra rằng cô đang mặc một chiếc váy màu tùng lam. "Elizabeth?"

"Vâng." Vội vã bước vào nhà khi anh dịch sang một bên, cô nhận ngay thấy những khuôn mặt đầy lo âu xung quanh mình. "Mọi người vẫn chưa tìm thấy chị ấy, tôi cho là thế?"

"Không," Bessie trả lời, cắn môi vẻ đau khổ.

"Và cô không có bất cứ manh mối nào về việc chị ấy có thể đã đi đâu?" cô hỏi, chờ trong khi mọi người trong hành lang liếc nhìn nhau vẻ đau khổ. Thở dài, Beth dẫn đường vào trong phòng khách. "Đi nào. Chúng ta hãy ngồi xuống và cố làm rõ chuyện này. Phải có một manh mối nào đó nói cho chúng ta biết chị ấy có thể đi đâu. Charlie không tự nhiên chạy loạn lên. Phải có cái gì đó xảy ra khiến chị ấy rời đi. Chúng ta chỉ đơn giản là phải nhìn chuyện này một cách hợp lý."



Charlie xô vào cửa sổ một cách giận dữ. Cô đã cố mở nó kể từ khi Norwich rời đi để cân nhắc xem hắn ta sẽ làm gì tiếp theo. Cô cho rằng hắn ta đang cố quyết định cách thức để giữ cô còn sống và ép cô cưới hắn sau khi Radcliffe xuất hiện và bị hắn giết. Charlie đã không nói với hắn rằng Radcliffe không có khả năng xuất hiện đâu. Cô nhớ rõ ràng là đã vo tròn lá thư và quẳng ngang qua thư viện. Cô đã nhìn thấy nó lăn trong dưới gầm ghế và trong góc khi cô lao ra khỏi thư viện. Radcliffe sẽ không có khả năng tìm thấy nó.

Thở dài, cô từ bỏ việc giằng giật một cách điên cuồng khung cửa sổ thay vào đó là kiểm tra nó, nguyền rủa khi cô nhận thấy những cái đinh đã được dùng để đóng chặt nó lại. Có vẻ như những người chủ không muốn mạo hiểm sau cuộc đào tẩu của Bessie. Di chuyển tới khung cửa sổ tiếp theo, cô kiểm tra để nhận thấy rằng nó cũng được đóng đinh chặt lại, sau đó bước tới chiếc giường và ngồi trên mép của nó. Cô phải nghĩ ra một kế hoạch để đưa bản thân mình ra khỏi đây. Cô phải cảnh báo cho Jeremy.

*****

"Vậy là." Beth ngó xuống danh sách cô đã tạo nên. "Charlie dành hầu hết thời gian ở đây. Sau đó Bessie tới, ngay sau đó một cậu bé tới trước cửa với một lá thư cho Radcliffe và ông đem nó vào thư viện?" Cô liếc Stokes để thấy người đàn ông này gật đầu nghiêm trang trước khi cô tiếp tục, "Cô ấy trò chuyện trong này với Bessie trong một thoáng, sau đó đi tìm một cuốn sách trong thư viện và không bao giờ quay trở lại. Nhưng, Stokes, ông nghĩ mình nghe thấy tiếng cánh cửa đóng một thoáng sau đó?"

"Vâng," ông thú nhận một cách đau khổ.

"Và cuộc tìm kiếm khắp cả ngôi nhà chỉ rõ ra rằng chị ấy không hề được tìm thấy, nhưng có một vài cuốn sách trên bàn, chiếc váy chị ấy đã mặc bị vứt thành đống trên sàn phòng thay đồ, không một chiếc váy nào khác dường như bị thiếu hay được thay thế, và lá thư đã biến mất?"

Khi cả Stokes, bà. Hartshair, và Bessie đều gật đầu đồng ý rằng đó là tình hình cơ bản nhưng họ đã biết, cô thở dài. "Và ông không biết ai là người gửi lá thư này?"

Stokes lắc đầu. "Như tôi đã nói, một cậu nhóc mang nó tới đây." Ông ngập ngừng, sau đó thêm vào một cách đau khổ, "Bên ngoài nó không biết bất cứ điều gì hết, nó chỉ được cuộn lại và được buộc bằng một sợi dây ruy-băng."

Cả Beth và Bessie đều cứng người lại trước những lời đó. "Một sợi ruy băng?" họ đồng thanh kêu lên.

"Đúng."

"Sợi ruy băng có màu gì?" Bessie lo lắng hỏi.

"Đỏ. Đỏ đậm, gần như là màu máu ấy."

"Khỉ thật." Beth chìm lại vào trong ghế ngồi của mình.

"Chuyện gì thế?" Radcliffe hỏi.

'Đó là cái cách lá thư của gã tống tiền được chuyển tới," cô nói với anh một cách dứt khoát, sau đó liếc Stokes có ý hỏi, "Ông chắc là lá thư không có ở đây chứ?"

"Chà… nó không có ở trên bàn," ông lầm bầm vẻ không chắc chắn.

Đứng dậy, Beth vội vã lao ra ngoài hành lang và tiến vào thư viện. Một cái liếc lên bàn cũng đủ chứng minh là Stokes đúng. Lá thư không ở đó. Cô đang nhìn chằm chằm một cách trống rỗng quanh phòng thì một tiếng náo động bất thình lình ở hành lang hút lấy sự chú ý của cô. Di chuyển tới cánh cửa, cô mở nó ra đế trông thấy những chú cún đã được thả rong và bà Hartshair cùng lũ trẻ của bà đang cố gắng vây chúng lại trong khi lũ cún, cho là tất cả như một trò chơi rượt bắt vĩ đại, đã làm hết sức mình để tránh bị tóm.

"Tôi mở cửa nhà bếp để kiểm tra bọn trẻ, vào đúng lúc chúng bước vào cửa sau với lũ cún," vị đầu bếp giải thích trong khi bà rượt theo một con cún ngang qua mặt Beth. Bà lùa sinh vật vào cuối hành lang, nhưng lúc bà cúi xuống để thu thập nó lên, thì nó lách qua bà, lon ton chạy lại vô thư viện ngang qua Beth.

"Quả thật," Radcliffe nói, "đây khó có thể là thời điểm tốt cho những trò cười như thế này."

Quay người, Elizabeth vội rượt theo con vật theo sát gót bà Hartshair. Con cún dẫn họ vô một cuộc rượt đuổi vui vẻ, trượt qua dưới bàn, rồi băng ngang căn phòng và luồn vào dưới ghế. Mỗi người trong bọn họ đảm nhận một phía, họ chặn đường đi con vật lại, rồi bà cuối người xuống kéo con cún ra.

"Chú mày có gì ở đó nào?" người phụ nữ thủ thỉ, rút ra một cục giấy vo tròn be bé từ miệng nó. "Thành thật mà nói, đám nhóc quái tụi bây vĩnh viễn đâm đầu vô thứ này hay thứ nọ," bà nhẹ đánh yêu.

"Cho tôi xem cái đó," Beth nói.

Chân mày nâng lên, bà đầu bếp trao miếng giấy và trông có vẻ tò mò khi Beth vuốt thẳng nó ra. "Nó không phải là—"

"Chính nó!" Beth gào lên vui sướng, nhanh chóng đọc tin nhắn. "Radcliffe!"

Anh xuất hiện ngay ngưỡng cửa khi cô tới được nó và cô kêu lên, "Bà Hartshair đã tìm thấy nó. Nó đến từ tên tống tiền. Hắn ta muốn anh đến gặp hắn ở Nơi của Aggie."

"Và Charlie đã thế chỗ của anh," anh phỏng đoán, cầm lấy tờ giấy để đọc nó.

"Ồ, chắc chắn là không đâu," bà Hartshair bình luận. "Một phụ nữ đoan trang không thể bị nhìn thấy ở cái nơi đó. Cô ấy thậm chí sẽ không được cho phép vào."

"Không, nhưng Charles thì được," Beth thì thầm, nghĩ về chiếc áo dài nhăn nhúm ở trên mặt đất trong phòng thay đồ của chị ấy và cái thực tế rằng không có bộ váy nào khác mất tích cả.

"Chết tiệt!" Radcliffe thở ra, quay tít lại gấp gáp tiến ra cửa.

"Đợi đã!" Beth gào lên, đuổi theo anh để tóm lấy cánh tay anh lại và giữ anh khỏi rời đi. "Anh không thế cứ lộ diện ra ở đó. Nó có thể là một cái bẫy."

"Nhưng Charlie đang ở đó."

"Điều đó thậm chí chỉ có thêm lý do để cẩn trọng. Anh có thể khiến chị ấy bị giết nếu anh cứ ùn ùn xông vô mà không có kế hoạch nào cả."

"Mới là đầu giờ chiều, Beth. Dù anh có tới như thế nào, anh cũng sẽ lôi kéo sự chú ý. Tất cả những người ở đó lúc này đều là phụ nữ."

Chân mày cô nhướng lên, một sáng kiến định hình trên gương mặt. “Phải rồi. Anh nói đúng. Anh sẽ bị nhận ra… với tư cách là một người đàn ông."

Tiếng cách của chìa khóa trong ổ cảnh báo cô một thoáng trước khi cánh cửa bật ra. Đột ngột đứng dậy, Charlie đeo lên một gương mặt dũng cảm khi cánh cửa mở tung, chỉ để giãn ra nhẹ nhõm khi Aggie bước vào. Mặc trong một chiếc áo dài màu lửa cam mà đúng kiểu chặt bó, lòe loẹt, và xấu xí như chiếc váy đỏ mụ đã mang trong lần gặp nhau gần đây nhất của họ, mụ đàn bà lườm Charlie với sự mê hoặc trong chốc lát, rồi trừng mắt qua vai mụ ta và ra hiệu cho một người đàn bà già hơn ở hành lang. Bà hầu lao vào phòng đem theo một khay thức ăn, đặt nó xuống cuối giường bên cạnh Charlie, rồi vội vã trở ra.

Aggie đẩy cửa đóng lại, rồi xoay qua soi mó Charlie một lần nữa, tia nhìn của mụ lướt chậm rãi từng phân trên bộ trang phục đàn ông của cô. Rồi mụ lắc lắc đầu. "Ta không biết làm thế nào cô có thể gạt ta nghĩ cô là một chú nhóc được nữa."

"Người ta thấy những gì họ muốn thấy," Charlie lầm bầm với một cái nhún vai lãnh đạm khi cô nhìn lên cái khay được mang vào cho cô bằng sự giả đò chú ý, hi vọng mụ ta sẽ chỉ nhanh nhanh lên và rời đi.

"Cô không tò mò muốn biết chuyện gì đang diễn ra à?"

Charlie im lặng giây lát, nhưng cuối cùng cũng nhướng một bên lông mày lên lặng lẽ thắc mắc.

"Bản thân ngài ấy đang viết một lá thư," mụ điếm già lớn tiếng thông báo như thể quăng những mẩu vụn vô một tập thể chết đói. “Cho chồng cô. Đức ông Radcliffe. Ngài ấy bảo với anh ta rằng chúng ta đang có cô và rằng nếu anh ta muốn thấy cô lần nữa, anh ta sẽ phải đến đây, một mình, không vũ khí, vào nửa đêm."

"Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?" Charlie hỏi với một sự thản nhiên giả tạo khiến mụ điếm già phải nhướng một bên chân mày lên.

"Sao ư, rồi chính ngài sẽ giết anh ta và thẳng đến Gretna Green để cưới cô."

Charlie ho lên vì cười, lắc đầu cô chỉ với một nửa giả đò hứng thú. "Ôi, cái đó sẽ được việc đấy. Tôi chắc chắn không ai sẽ phàn nàn về điều đó. Radcliffe chết và tôi ở trên đường để tái giá ngay tức thì? Không ai sẽ nghi ngờ rằng chính tôi hoặc Norwich hoặc cả hai bọn tôi đã thực hiện nó. Chúa tốt lành, hắn ta mất trí rồi. Nhất là nếu hắn nghĩ tôi sẽ cưới người đàn ông giết chồng tôi."

"Ồ, cô sẽ," Aggie cam đoan với cô đầy tự mãn. "Cô sẽ nếu cô không muốn ngài giết luôn cả em gái cô." Khi Charlie tái nhợt đi trước lời đe dọa, Aggie cười xếch miệng một cách kinh dị. "Chà, cuối cùng cũng có một ít phản ứng. Dẫu cho, thật chẳng thú vị chút nào phải không? Về việc gương mặt sắt đá của cô trước cái chết của Radcliffe, trong khi ý nghĩ về cái chết em gái cô lại khiến cô lo lắng cực kỳ. Liệu chồng cô có nhận ra rằng cô bận tâm quá ít cho ông ta không hở?" Khi Charlie không đáp lời, sự tức tối bùng lên trên gương mặt của Aggie trước khi mụ quay sang cánh cửa. “Chà, ta phải trở lại làm việc thôi. Ta còn một công việc kinh doanh để điều hành nữa, cô biết đấy." Mở cửa ra, mụ khựng người và liếc trở lại để bổ sung, "Cô sẽ tận hưởng cuộc hôn nhân với ngài Norwich. Nếu Maisey có thể tin được, ngài là một người tình tràn đầy nhục cảm không thể tin nổi. Một chút thô bạo có lẽ, nhưng nhục cảm cũng y vậy."

Charlie dõi theo cánh cửa đóng lại sau lưng mụ ta, rồi tặng cho cái khay một cú hất gửi nó lao thẳng xuống sàn.



"Ôi, trời!"

Stokes cắn môi và quay mặt đi trong khi mắt Phu nhân Elizabeth mở to trước cảnh tượng đầu tiên của cô về Đức ông Radcliffe. Đây không có thời gian cho sự khinh suất, ông tự thuyết giảng với chính mình. Không có chút gì buồn cười dù là ít nhất về tình huống cả. Dẫu cho, cái cảnh tượng Đức ông đội tóc giả và mặc chiếc váy hồng đầy hoa văn của bà Hartshair thực sự còn hơn cả sự trông đợi của một người hầu phòng tốt nữa. Ngay cả việc giúp ngài mặc vào cái bộ quần áo lố bịch đó cũng đã là vượt quá tiếng gọi của lương tâm rồi. Stokes có một sự kính trọng mới dành cho những người phụ nữ được thuê làm hầu gái cho các tiểu thư. Thật sự thì, những việc lặt vặt của họ trong chuyện phục trang cho nữ chủ nhân có hơi chút hung bạo. Có những đai lưng và nịt ngực liền thân với đăng ten mà Phu nhân Elizabeth đã nhấn mạnh với ông rằng phải được siết chặt, chặt nữa, và chặt mãi, bất chấp thực tế rằng Đức ông đã tê liệt vì bị ép chặt. Váy lót và ống tay áo, nút và cổ tay áo, tất và những đôi ghệt. Và đó chỉ mới là mấy thứ ở bên trong. Sau đó là tới đồ mặc ngoài, yếm, vạt trên của áo dài với những móc-và-lỗ để cài vào, áo chẽn và váy… Và với tất cả những thứ đó, Đức ông trông vẫn giống y hệt bản thân ngài trong một bộ váy, người lão bộc nghĩ với vẻ ghê tởm. Có vẻ như lụa là gấm vóc không tạo nên được người phụ nữ.

"Ừmm." Phu nhân Elizabeth xoay xở để nặn ra một nụ cười và lùi lại về phía cánh cửa. "Em sẽ trở lại ngay lập tức."

Radcliffe liếc về phía Stokes với một cái cau mày. "Cô ấy trông không được hài lòng."

"Ồ, tôi chắc chắn là cô ấy có hài lòng, thưa ngài," Stokes lầm bầm nhanh chóng, e ngại đức ông chỉ đơn giản tìm một cái cớ để thoát khỏi bộ váy áo. Phu nhân Elizabeth đã phải mất hẳn một tiếng đồng hồ chuyện trò để thuyết phục anh rằng anh sẽ có cơ hội giải cứu Phu nhân Charlie với tư cách là một phụ nữ hơn là bản thân anh. Sau đó vấn đề váy áo đi vào giai đoạn thực hành. Phu nhân Elizabeth và Phu nhân Charlie thấp hơn Đức ngài đến cả mười lăm phân, Phu nhân Bessie cũng vậy. Bà Hartshair, mặt khác, chỉ thấp hơn hai đến ba phân so với Đức ông. Chị cũng có dáng hình đầy đặn và trong khi Đức ông thanh mảnh với những cơ bắp đẹp tuyệt, anh bị rộng vai và cần lấp khoảng không ở phần ngực chiếc váy.

"Chúng đây rồi." Phu nhân Elizabeth lao lại vào phòng ngủ lớn, bột phấn, sáp hồng, chì kẻ mắt và son môi trong một tay và một chiếc mũ của tầng lớp bình dân, chiếc mũ rơm Bergere ( ), và một chiếc áo choàng có mũ trong tay kia. Thả rơi chỗ quần áo xuống cuối giường, cô hối thúc Radcliffe ngồi xuống ghế và nhắm mắt lại, sau đó bắt tay vào việc.

"Đừng có cau mày, quý ông của em, anh đang làm hằn lên những vệt phấn phủ đấy," cô lẩm bẩm một vài lần sau đó.

"Tưởng chắc em đã làm xong rồi," là câu trả lời của Radcliffe.

"Gần xong," cô lầm bầm, đánh thêm màu vào má anh, sau đó bước lùi lại và ngó anh với vẻ đánh giá, nghiêng đầu sang một bên rồi sang bên kia. Vai cô khẽ rũ xuống. Bây giờ anh trông thậm chí còn tệ hơn lúc trước. Anh trông giống một Radcliffe đội tóc giả, mặt trát phấn và có ngực.

"Có lẽ là chiếc mũ, thưa phu nhân?" Stokes khích lệ đề xuất.

"Ồ, phải." Nhẹ nhõm hiện rõ mồn một trên gương mặt cô, cô quay ngoắt người sang chiếc giường để tóm lấy cái đống phụ tùng còn lại cô đã mang vào. Di chuyển trở lại, cô đặt chiếc mũ bình dân lên trên mái tóc giả, sau đó thêm vào chiếc mũ rơm, đặt nó theo góc lệch một bên, sau đó thay đổi ý định và kéo nó về phía trước để nó có thể che phủ khuôn mặt… sau đó kéo nó sụp xuống sâu hơn.

Bước lùi lại, cô cau mày với anh, không chút hài lòng, cho tới khi Stokes ho một cái, kéo sự chú ý của cô lại. Khi cô liếc về phía ông, ông ra hiệu về phía ngực của chính mình từ sau lưng Radcliffe. Phải mất một lúc cô mới đọc ra được những dấu hiệu của ông, và sau đó mắt cô trượt lại phần ngực phẳng lì của Radcliffe. Tất nhiên rồi, đó là lý do tại sao anh trông lạ kỳ đến thế! Cô liếc quanh phòng, sau đó ngó thấy đôi bít tất dài đang nằm trên sàn nhà và nhặt chúng lên. "Đây."

Di chuyển tới để đứng trước Radcliffe, cô bắt đầu nhét chiếc bít tất dài xuống dưới áo anh, sắp đặt và ấn vào cuộn vải đó cho tới khi cô đầu hàng vì cơ hội thành công của nó là bằng không. Cô cho là hẳn có vài phụ nữ không đứng xếp hàng khi Chúa trao tặng cho của trời ban. Giật lấy chiếc bít tất ra, cô quẳng nó sang một bên và nhận lấy chiếc áo choàng Stokes lúc này đang chìa ra, xếp đặt nó xung quanh vai của Radcliffe, kéo nó về phía trước để dấu đi phần ngực không rõ ràng của anh, sau đó giật mạnh cái mũ chùm đầu rộng thùng thình để che phủ đầu anh và xụp xuống đến nửa khuôn mặt.

"Em đã gần xong chưa?"

Beth thở dài đầy đau khổ, nhưng gật đầu và bước lùi lại. Đức ông Radcliffe nhỏm dậy khỏi ghế ngay lập tức và sải bước về phía cánh cửa. Beth nhanh chóng theo sau, bám sát anh xuống dưới cầu thang và quẳng cho hai người phụ nữ một cái nhìn cảnh cáo qua đầu anh khi bà Hartshair và Bessie quay người để nhìn bọn họ đang đi xuống. Nhận được lời cảnh báo, cả hai người phụ nữ xoay xở để kìm nén lại khiếu hài hước của mình và chỉ đơn giản là mở to mắt nhìn khi Đức ông sầm sập bước xuống những bậc cầu thang trong một bộ váy chật căng, nhiều diềm xếp nếp, quá ngắn. Anh đang ngưỡng cửa dẫn ra phố khi anh dừng lại và khẽ kéo váy mình lên để ngó xuống dưới chân mình. Quay người lại để đối mặt với họ, anh cau mày. "Giày."

Phu nhân Elizabeth liếc xuống với vẻ lo âu trước đôi chân khỏe mạnh đầy nam tính giữa một đống riềm đăng- ten hồng và buột ra một âm thanh như mắc nghẹn. Quay ngoắt người, cô chạy biến ra khỏi phòng khách. Stokes vội vã theo sau cô. Ông nghĩ vẻ lo buồn của cô là vì cái thực tế chắc chắn là không có một đôi giày nữ giới nào hay thậm chí là guốc trong nhà vừa với Đức ông, nhưng khi ông bước vào phòng, còn hơn cả việc tìm thấy cô đang khóc nức nở như ông đã sợ, ông phát hiện ra cô đang cười ở phía sau trường kỷ, cả người cô rung lên với nỗ lực cố giữ im lặng.

"Được rồi," Radcliffe kêu lên, vội vã vào trong phòng khách phía sau họ. "Tôi sẽ đi đôi giày ống của mình. Không một ai sẽ nhìn thấy nó ở dưới váy của tôi."

Khi vai Phu nhân Elizabeth bắt đầu run rẩy thậm chí còn dữ dội hơn trước những lời đó. Stokes ngay lập tức tiến lên trước lấy thân mình che cô đi khi ông quay người đối diện với Radcliffe. Ông chỉ vừa đủ xoay xở để giữ nguyên vẻ trang nghiêm khi ông gật đầu theo cái cách ông hi vọng là sẽ được xem như đồng ý, sau đó rũ xuống vì nhẹ nhõm khi Bá tước Radcliffe vội vã lao ra khỏi phòng để tìm kiếm đôi ủng. Quay lại với cô em gái của nữ chủ nhân của mình, ông nhận ra cô đã hồi phục lại từ việc thiếu đoan trang và đang quyệt nước mắt.

"Anh ấy sẽ bị chú ý ngay tức thì mất thôi," cô thở dài, khiếu hài hước của cô đã biến mất như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

"Phải. Nhưng có thể sẽ không bị nhận ra."

"Hi vọng là không."

"Ngài ấy có cơ hội cao hơn so với khi ăn mặc đúng với thân phận của mình," Stokes nghiêm trang nói. "Có lẽ chúng ta chỉ cần thuyết phục ngài ấy quay lưng lại với bất cứ ai ngài ấy trạm chán và đi khom khom xuống một chút để ngài ấy trông không to lớn như thế."

"Phải," cô thở dài, nhóm đứng dậy.

"Tôi sẵn sàng rồi." Radcliffe lại sầm sập lao vào phòng, đôi giày ống ló ra từ phía dưới chiếc váy màu hồng theo mỗi bước đi. "Đi nào, chúng ta đã có đủ thời gian để lãng phí." Tà váy tung bay, anh quay ngoắt người và tiến thẳng ra khỏi phòng.

(Hết chương 20)