**********

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

I'm beautiful in my way

 Born this way - Glee

It doesn't matter if you love him or capital H-I-M
Just put your paws up
'Cause you were born this way, baby

My mama told me when I was young

We are all born superstars
She rolled my hair and put my lipstick on
In the glass of her boudoir

There's nothin' wrong with lovin' who you are

She said, 'cause He made you perfect, babe
So hold your head up, girl and you you'll go far
Listen to me when I say

I'm beautiful in my way

'Cause God makes no mistakes
I'm on the right track, baby
I was born this way

Don't hide yourself in regret

Just love yourself and you're set
I'm on the right track, baby
I was born this way, born this way

Ooh, there ain't no other way, baby, I was born this way

Baby, I was born this way
Ooh, there ain't no other way, baby, I was born this way
I'm on the right track, baby, I was born this way

Don't be a drag, just be a queen

Don't be a drag, just be a queen
Don't be a drag, just be a queen
Don't be


Ooh, there ain't no other way, baby, I was born this way

Baby, I was born this way
Ooh, there ain't no other way, baby, I was born this way
I'm on the right track, baby, I was born this way
I was born this way, hey
I was born this way, hey
I'm on the right track, baby, I was born this way, hey


Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Chương 20 - Annie's song

Trans: summerwind210
Edit: qoop!!

Chương 20

Một tiếng động kéo Alex ra khỏi giấc ngủ say. Mất phương hướng trong thoáng chốc, anh lăn người nằm nghiêng và nhìn chăm chăm vào bóng tối. Được chúa ban cho cặp mặt nhìn tốt vào ban đêm, anh chỉ gặp một chút khó khăn trong việc quan sát ngay cả trong đêm không trăng, huống chi đêm nay lại khống như thế. Những dải sáng màu bạc phủ đầy căn phòng ngủ, đọng lại trên sàn phía trước chiếc tủ đứng và đổ bóng lên trên chiếc tủ đựng quần áo của anh.

Annie... Nhớ lại cuộc nói chuyện của họ chiều hôm đó, anh cho phép bản thân mình hi vọng rằng cô có thể lẻn vào phòng anh. Tim anh trùng xuống khi anh liếc về phía cánh cửa và thấy rằng nó vẫn đóng chặt. Không phải Annie. Anh khẽ cau mày và chống khuỷu tay nhỏm dậy, cố gắng phỏng đoán xem mấy giờ rồi. Nửa đêm, có lẽ là muộn hơn một chút, anh quyết định. Anh không cảm thấy như thể anh đã ngủ rất lâu.

Tiếng động đã phá vỡ giấc ngủ của anh lại vang lên, tiếng lạch cạch và sột soạt câm nín vang lên từ đâu đó dưới nhà. Trượt xuống khỏi giường, anh đi qua chiếc áo choàng, thấy quần dài và ủng thích hợp hơn. Trong trường hợp anh phải đương đầu với kẻ xâm nhập, anh muốn đã chuẩn bị một chút. Không phải là anh tin rằng có ai đó đột nhập vào nhà. Anh đã sống ở Montgomery Hall kể từ khi chào đời, và trong suốt những năm đó, chưa có vụ rắc rối nào hết. Người dân tại và quanh Hooperville sống rất lành mạnh, sùng đạo, và tội ác gần như không xảy ra. Douglas là thủ phạm thường xuyên nhất của những hành động xấu xa quanh đây, và giờ nó đã đi rồi.

Douglas... Mạch Alex đập nhanh hơn. Sau đó anh xua ý nghĩ đấy đi. Dù có nhiều lỗi lầm đến thế nào, em trai anh không phải là kẻ ngốc. Không, rất có thể là một trong những người hầu, anh quyết định. Đôi khiFrederickbị khó ngủ và huyên náo trong bếp vào lúc tinh mơ mờ sáng để đun nóng một ly sữa cho mình.

Trên đường xuống đại sảnh, Alex dừng lại một chốc ở phòng trẻ để chắc chắn rằng Annie vẫn ổn. Đi khẽ, anh tiến đến bên giường cô, yên trí rằng cô đang ngủ say, sau đó quay bước, lặng lẽ đóng cánh cửa lại khi anh bước ra ngoài hành lang.

Những bậc cầu thang kêu cót két dưới sức nặng của anh khi anh rón rén đi xuống nhà. Ban ngày, Alex không bao giờ chú ý đến âm thanh đó, và anh thầm ghi nhớ sẽ bảo người thợ mộc kiểm tra sức chống của cầu thang. Một nơi có kích thước như Montgomery Hall luôn cần phải bảo trì.

Khi anh tới sảnh, Alex đông cứng lại. Có cái gì đó trong tiếng động anh nghe được khiến gai ốc nổi đầy trên cánh tay anh. Đó không phải là tiếng lạch cạch vô tình một người hầu có thể gây ra. Nó là kiểu tiếng động lén lút hơn, cứ như thể ai đó đang tìm kiếm thứ gì đấy và cực kỳ sợ bị nghe thấy. Alex lần theo tiếng động đến phòng ăn.

Đẩy cánh cửa mở ra, anh bước vào trong. Ánh trăng chiếu vào qua khung cửa sổ kiểu Pháp được buông rèm một phần cũng đủ chiếu sáng căn phòng, khiến việc thắp đèn lên là không cần thiết. Một gã đàn ông lực lưỡng ở trước chiếc tủ đựng bát đĩa. Chiếc túi màu trắng nằm trên sàn cạnh hắn ta, và hắn đang nhét những vật hắn lôi từ tủ ra vào đó. Ngay lập tức nhận ra hắn bởi mái tóc màu hung hung giống anh như đúc, Alex không chắc lắm cảm xúc nào đang mạnh hơn trong anh, giận dữ hay buồn bã. Sau khi yêu em trai mình rất nhiều và trong một thời gian dài đến thế, hoàn toàn khinh ghét nó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, dù nó đã gây ra chuyện gì đi chăng nữa.

“Douglas,” anh cuối cùng nói, “mày đang làm cái quỷ gì thế?”

Em trai anh chui ra từ tủ đựng bát đĩa đột ngột đến nỗi hắn bị cụng đầu. Chửi thề dưới hơi thở của mình, hắn ép chặt tay lên trên chỗ đang nhức nhối. “Alex?”

“Mày cho là ai chứ?’’ Alex khoanh tay trên phần ngực để trần. “Mày nên dùng cái gì đó bọc chỗ đồ pha lê lại. Có lẽ là những tấm vải lanh đắt tiền? Va đập lanh canh trong cái túi đó, một vài món có thể bị nứt.”

“Đồ pha lê nào cơ? Chỉ một vài món, tất cả chỉ có thể. Và không có món đồ nào bằng bạc hết. Em thề là, Alex, với một kẻ ăn nên làm ra, anh khá hà tiện cho những món đồ sang trọng.”

“Anh xin lỗi. Anh mới thiển cận và khinh suất làm sao.”

Douglas đứng bật dậy. Sau khi đứng đó trong một chốc, nhìn đầy thách thức, hắn dùng ống tay áo quệt mũi. “Như anh có thể đoán, em gặp những khó khăn về tài chính.”

Nhức nhối lấp đầy ngực Alex. Giá như em trai anh cầu xin tha thứ và hứa sẽ cư xử đàng hoàng. Giá như nó để lộ ra một chút cảm giác có tội hay—Alex dừng ngay ý nghĩ đó lại. Anh đã đi con đường này hàng nghìn lần rồi, và anh biết nó sẽ kết thúc ở đâu. Thật là đau đớn, bất chấp điều đó, anh muốn và cần tha thứ cho hắn. Đây là em trai anh, không phải một kẻ xa lạ nào đó. Anh đã kể chuyện cho nó trước khi đi ngủ khi còn nhỏ, đã dạy nó cưỡi con ngựa đầu tiên, đã nhìn nó trưởng thành. Quên tất cả điều đó, giả vờ là nó chưa bao giờ xảy ra, là chuyện không thể xảy ra được.

“Nếu mày cần tiền, Douglas, tao có một chút dư trong két,” anh cộc cằn đề nghị.

“Anh sẽ cho em? Khi em thấy rằng anh đã thay két—ừm, em cho rằng đó là vì—”

“Có thể là tao sợ mày lẻn vào và ăn trộm của tao sạch sẽ chỉ trong nháy mắt chăng?” Alex kết thúc cho hắn.

Douglas nhìn rất duyên dáng khi trông hơi thẹn thùng. “Em sẽ chỉ lấy đủ để trang trải thôi.”

Alex có một thôi thúc cực kỳ nói rằng anh tin lợn cũng biết bay. Nhưng việc em trai anh không một chút hối lỗi không phải là vấn đề ở đây. Anh cũng không hoàn toàn chắc vấn đề ở đây là gì. Bên cạnh thực tế anh là kẻ ngốc, tất nhiên rồi. Bất cứ khi nào liên quan tới Douglas, anh dường như luôn là gã ngốc. Kể từ ngày cha họ chết, Alex đã cố chuộc lỗi cho sự mất mát đó, không bao giờ có thể quên, thậm chí dù chỉ một giây thôi, rằng anh là kẻ có lỗi. Tội lỗi luôn có cách bám lấy con người và không bao giờ buông tha.

Anh thở dài và nhanh chóng nhớ tới Annie. Anh yêu cô nhiều đến thế, cho Douglas bất cứ thứ gì đều là sai trái. Sai trái. Nếu cô nhìn thấy em trai anh trong căn nhà này, Alex nghi ngờ cô sẽ tha thứ cho anh, và anh không đổ lỗi cho cô. Douglas đã cưỡng bức cô, tàn bạo, vô lương tâm. Giúp nó theo bất cứ cách nào cũng là cách phản bội tệ hại nhất, và Alex biết điều đó. Mặt khác, anh không thể ghét bỏ em trai mình nhiều đến nỗi anh có thể nhìn nó đi ăn xin và bị chết đói.

“Tới phòng làm việc đi. Tao sẽ cho mày ít tiền mặt và một hối phiếu. Sau đó tao muốn mày đi khỏi đây, Douglas.” Nghe thấy tiếng lách cách khe khẽ, Alex quay người từ phía cánh cửa đầy ngạc nhiên. “Vì Chúa, để chỗ đồ bạc lại. Tao nói tao sẽ cho mày tiền.”

Cầu nguyện rằng Annie, với khả năng kỳ lạ có thể cảm nhận được những rung động truyền qua sàn nhà, sẽ không thức dậy và tha thẩn ra chỗ chiếu nghỉ để xem ai ở đó, Alex hối hả đẩy em trai mình qua hành lang, vào phòng làm việc của anh. Đóng cửa lại, anh không phí chút thời gian nào đi tới gần chiếc két. Khi anh quay số, cẩn thận để che phần mặt trước của nó đi, anh nghe thấy Douglas dựa người vào một trong những chiếc ghế da.

“Đừng có quá thoải mái.”

Douglas cười phá lên. “Ờ, phải. Em cho là cô vợ nhỏ của anh sẽ không thích thú chút nào nếu cô ta thấy em ở đây. Em hiểu mà, Alex. Tất cả đàn ông đều có những thứ tự ưu tiên. Thứ tự của anh hiển nhiên là thế.”

Cửa chiếc két sắt mở tung ra đúng khoảnh khắc đó. Cơ thể anh bất thình lình cứng lại, Alex quay người và hỏi bằng một giọng tưởng như là bình tĩnh, “Mày có ý quỷ gì?”

“Không gì hết! Đừng có nhạy cảm như thế chứ.” Trong ánh trăng, khuôn mặt Douglas dường như chẳng có nét gì đặc biệt hết khi nhìn ngang qua căn phòng. Hắn luồn những ngón tay vào tóc và đứng dậy. Tha thẩn một cách vô định về phía lò sưởi, hắn thắp đèn lên, sau đó quay người quan sát những thứ xung quanh mình. “Lạy Chúa, em nhớ phòng làm việc này biết bao. Em cá là em tưởng tượng ở đây cả tá lần. Anh mua chiếc đàn ống khi nào thế?”

“Mới chỉ gần đây thôi.”

Đánh giá những nhạc cụ khác, hắn nói, “Nảy sinh hứng thú về âm nhạc hả?”

“Mày có thể nói thế.”

Douglas trượt đầu ngón tay trên mặt chiếc bàn nhỏ được đặt giữa hai chiếc ghế trước lò sưởi. “Anh có nhớ những lần em chơi cờ thắng anh không, ngồi ngay đây trước lò sưởi?”

“Tao nhớ mày ăn gian thường xuyên như thế nào.”

Douglas cười lục khục. “Cả chuyện đó nữa. Dịch chuyển những quân cờ khi anh quay đi là cách duy nhất em có thể thắng được.” Một thoáng im lặng trải ra. Sau đó hắn thêm vào, “Đó là những ngày tốt đẹp.”

“Những ngày đó đã kết thúc rồi, và nó hoàn toàn là lỗi của mày khi mọi việc như thế.” Alex lấy một món tiền nhỏ ra khỏi két. Đi tới bàn làm việc của mình, anh nói, “Tao sẽ viết cho mày một hối phiếu khá lớn. Quản lý nó cho thông minh vào. Một khi chỗ tiền này hết, mày sẽ không xin được thêm nữa đâu. Tao không bao giờ muốn nhìn thấy mày ở đây nữa. Đã rõ chưa?”

Có một tiếng vang dội lại trong những từ đó. Alex có thể nhớ lại rõ ràng đến tàn nhẫn, đã nói chúng với Douglas một lần trước đây và tin với tất cả niềm tin của mình rằng anh hoàn toàn có ý như vậy. Lúc này, anh đứng đó, đưa ra nhiều tiền hơn. Nó chẳng có nghĩa gì hết, ngay cả đối với anh, vậy mà anh vẫn bất lực, không thể làm khác được. Anh tưởng tượng mình, cả chục năm sau, diễn lại cảnh này cả chục lần nữa, nhạo báng bản thân mình vì lặp lại những từ vô nghĩa.

Douglas dựa một bên vai vào phần mặt đá lò sưởi. “Giê-xu, Alex, em là em trai anh. Em nhận ra là em đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng khi cưỡng bức con bé đó. Nếu em có thể làm lại, em sẽ không làm thế. Nhưng em không thể thay đổi quá khứ được. Anh không thể nhân nhượng mà tha thứ cho em à?”

Alex nhìn lên từ tấm hối phiếu anh đang ký. “Thật không may là đúng. Nhưng tao đã luôn là thằng ngốc khi việc có liên quan đến mày, đúng không? Mày có biết đôi khi tao nằm thức đến gần sáng, tự hỏi là tao đã làm gì sai trong việc nuôi dạy mày? Đổ lỗi cho bản thân mình. Nếu tao cứng rắn hơn, nghiêm khắc hơn, nếu tao đã đá cái mông mày bay từ đây tới địa ngục rồi lại đá trở về một vài lần, liệu mày có sống khác không?”

“Anh đã nuôi dạy em rất tốt,”Douglas trấn an anh. “Chỉ là em làm vài việc ngu ngốc thôi, đó là tất cả. Không phải lỗi của anh. Có lẽ nó thậm chí không phải là lỗi của em. Em say rượu. Chẳng nghĩ được gì ra hồn hết. Nó cứ thế xảy ra, Alex. Trước khi em biết em đang làm gì. Anh biết em như thế nào khi em uống vào rồi đấy. Xấu xa như quỷ. Em thú nhận điều đó.”

Biết được em trai anh sẽ dẫn đến đâu, Alex nói, “Douglas, không. Một bài diễn văn hay ho không thể khiến mọi thứ giữa chúng ta tốt hơn được, không phải lần này. Mày chỉ thành công trong việc khiến nó tệ hơn thôi.”

“Tệ hơn?” Em trai anh bước khỏi lò sưởi một bước, tay giơ lên vẻ khẩn nài. “Ít nhất hãy nghe em. Em cũng nằm thức cả đêm. Cảm thấy tối tệ. Không phải chỉ vì những gì em làm với cô gái, mà vì khiến anh thất vọng. Làm ơn, cho em một cơ hội đi. Chỉ một cơ hội nữa thôi. Em thề sẽ không rượu chè nữa. Em đã không đụng vào lấy một giọt kể từ khi em rời đi.”

“Ồ? Và tao đang ngửi thấy mùi gì trong hơi thở của mày ở phòng ăn? Trà ư?”

“Tối nay trời lạnh cóng. Em chỉ uống một ngụm nhỏ để giữ ấm thôi, đó là tất cả. Một ngụm nhỏ thôi.”

Alex lắc đầu. “Tao quả là thằng ngốc khi ngay lúc này để mày đứng đó và thật sự mong đợi tao tin chuyện nhảm nhí này?” Anh cào tay vào tóc. “Mày đúng, mày biết đấy. Tao nghĩ rượu là ba phần tư nguyên nhân gây ra những việc rắc rối của mày, rằng khi mày uống, mày làm những việc mày chẳng bao giờ làm khi tỉnh táo. Thật không may, một phần tư còn lại trong những rắc rối của mày là mày luôn có lý do cho việc chỉ nhấm một ngụm nhỏ thôi. Rồi một ngụm nữa. Cứ nói dối bản thân đi nếu mày cần, nhưng đừng nói dối tao.”

“Alex, làm ơn. Cho em một cơ hội nữa đi. Chỉ một thôi, và em sẽ không bao giờ hỏi xin nữa. Em thề đấy, lần này em sẽ không làm mọi thứ rối tung lên đâu. Em sẽ không làm gì, thậm chí là chạm vào uýt-ky. Em hứa là sẽ không. Dù có vì lý do gì đi chăng nữa, không bao giờ!”

Với vẻ quả quyết không gì lay chuyển được, Alex quay lại với tờ hối phiếu. “Tao không thể làm thế, Douglas, và mày biết điều đó. Giờ tao không chỉ phải nghĩ cho riêng bản thân mình. Tao có một người vợ. Tao nợ cô ấy sự trung thành của mình, đầu tiên và mãi mãi. Cai rượu, nếu mày có thể. Chỉnh đốn lại cuộc đời mày, nếu mày có thể. Nhưng làm thế ở nơi nào đó ngoài Montgomery Hall.”

Douglas vuốt thẳng chiếc áo vét của mình, chiếc áo len dày đã có một thời đẹp đẽ. “Ah, phải. Vợ anh. Tên cô ta là Abbie hả?”

“Annie.”

“Đúng rồi. Annie. Sao em có thể quên được cơ chứ? Mặc dù em phải thú nhận, những ký ức đáng nhớ nhất về cô ta là đôi chân.”

“Đừng,” Alex khẽ cảnh báo hắn. “Tao chỉ còn lại rất ít những ký ức tốt đẹp về mày. Đừng có nói năng càn rỡ mà huỷ hoại nó.”

“Nói càn?”Douglas chua chát nói. “Anh lại quay lưng với em như vậy. Em là em trai anh, vì Chúa.”

Dạ dày Alex nhộn nhạo. Anh nhanh chóng hoàn thành việc điền tấm hối phiếu, xé nó ra khỏi tập, và đẩy nó qua mặt bàn. “Của mày đây. Cầm lấy và đi đi.”

Douglas chậm rãi đi tới chiếc bàn. Hắn cầm tờ hối phiếu lên, cẩn thận gập nó làm ba, và nhét nó vào túi ngực của chiếc áo vét. Họ nhìn thẳng vào nhau, màu hổ phách đối trọi màu hổ phách. Alex đã thấy cái nhìn đó trong mắt em trai anh trước đây và biết nó báo trước một sự trả đũa nào đó. Không ngạc nhiên gì hết. Khi Douglas không được làm theo ý mình, khi Alex từ chối hắn điều gì đó, hắn luôn trả đũa.

Chầm chậm mỉm cười, Douglas nói, “Annie... Cái mông nhỏ dễ thương, nếu em nhớ không nhầm. Anh có thích thú với con ngốc nhỏ bé của mình không, Alex? Khi em cày con bé, anh gọi đó là cưỡng bức. Khi anh làm thế, em đồ chừng đó là một sự hi sinh cao thượng. Alex già tốt bụng, dọn sạch đống rắc rối của em trai mình. Anh phải chịu đựng một thử thách vất vả làm sao.”

Alex chống người lên hai tay đã cuộn lại thành nắm đấm. Mọi việc luôn xảy ra như thế này, anh nhận ra. Nhìn chăm chăm vào Douglas, cố gắng để hiểu hắn, và chạy đập mặt vào bức tường gạch. Có cái gì đó không tài nào hiểu được. “Đừng,” anh lại nói, biết rằng ngay cả khi anh nói thế Douglas cũng sẽ bị dần nhừ tử trước khi hắn rời đi. Cách của hắn là thế. Luôn luôn là thế.

“Đừng gì cơ? Đe dọa anh với sự thật trần trụi ư?” Mắt lấp lánh, Douglas nói, “Anh thật thảm hại, anh biết không?” Hắn vung tay ra hiệu tới phòng làm việc được trang bị đầy đủ. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đứa nhóc cô ta đẻ ra là con gái, Alex? Đã từng nghĩ về chuyện đó chưa? Chỉ là đàn ông một nửa như anh, làm thế nào anh sinh con trai được? Hay anh không muốn có một nam thừa kế?”

Alex không thể nói. Và ngay cả nếu anh có thể, chẳng có từ ngữ nào hết.

“Ít nhất với em ở quanh, anh còn có thể có một hoặc hai đứa nhóc nữa của con bé. Hay là anh quá ích kỷ không muốn chia sẻ hũ mật ngọt ngào đó. Em cá là mũi anh ướt đẫm vì vùi vào đó hàng đêm kể từ khi anh cưới nó."

Alex bắt đầu run rẩy. Run rẩy khủng khiếp.

Douglas mỉm cười. “Hay anh là một trong những dạng đàn ông thích được phục vụ đặc biệt theo cách một chiều? Em gần như có thể thấy anh, cốc brandy trong một tay, tay kia túm tóc con bé để chỉ cho nó thấy làm thế nào để khiến anh thích—’’

Alex giáng thẳng nắm đấm vào miệng em trai anh. Chỉ nhanh như thế thôi. Không đắn đo suy nghĩ, không chủ định. Anh chỉ đơn giản là đánh hắn, quẳng cả sức nặng của mình vào cú đòn. Douglas loạng choạng lùi lại, vẻ giật mình hiện lên khuôn mặt. Khó mà nhận ra anh di chuyển, Alex nhảy qua chiếc bàn phía sau mình. Bằng một chuyển động điên cuồng, hai người họ va vào nhau, ngã xuống sàn, xoay tròn. Chiếm được ưu thế, Alex bật người đứng dậy, chân co lại và tống một cú đá vào bụng gã em. Sau đó anh túm lấy tóc hắn, lôi hắn đứng dậy.

Trong khi đánh tới tấp vào mặt hắn, anh rống lên, “Mày, cái thằng trời đánh khốn nạn! Mày không xứng được hôn chân cô gái đó, chứ đừng nói được nhắc đến tên cô ấy!”

Với Alex, thời gian trôi chậm như thể con ruồi đang bò qua một lớp giấy dính. Mỗi lần anh vung nắm đấm lên, với anh như thể anh đang chuyển động từng phần vạn giây một. Anh đang mất kiểm soát, và anh biết điều đó. Mặt em trai anh dần chuyển thành một đống máu bầy nhầy dưới sự trừng phạt của những nắm đấm của anh. Nếu anh không dừng lại, anh sẽ giết nó. Nhưng lương tâm của anh dường như đã rời đi rồi. Điều tiếp theo anh biết, anh ghìm Douglas nằm thẳng cẳng dưới sàn và đang bóp cổ hắn. Như thể từ rất xa, anh nhìn tay mình siết lại, nhìn khuôn mặt em trai anh chuyển từ màu đỏ đậm sang màu tím bầm lên.

Alex không chắc điều gì đã khiến anh cuối cùng tỉnh táo lại. Một ý nghĩ thoáng qua về Annie? Về những gì sẽ xảy ra với cô nếu anh kết thúc với việc đong đưa trên giá treo cổ? Anh không biết. Anh chỉ biết là có thứ gì đó, có lẽ là Đấng toàn năng, khiến anh giật tay mình ra khỏi cổ họng của em trai anh.

Douglas lăn người sang bên, cào vào thanh quản mình, cổ họng phát ra âm thanh khủng khiếp khi hắn vật lộn để thở. Alex đứng dậy và quay đi, không quan tâm liệu em trai anh có nằm đó và chết ngạt hay không. Không quan tâm, và gần như hi vọng hắn chết ngạt. Chống hai tay lên bàn, anh cúi đầu và nhắm mắt lại. Khi những tiếng động khò khè bắt đầu lắng xuống, anh nói, “Cút ngay. Cút ngay trước khi tao giết mày.”

Anh nghe thấy Douglas lồm cồm bò dậy. Nhưng anh không nghe thấy hắn chạy tới cánh cửa.

“Tao nói thật đấy, Douglas. Tao sẽ giết mày bằng chính hai bàn tay trần của tao.”

Những bước chân loạng choạng. Tiếng bản lề kẽo kẹt. Tiếng những cánh cửa đóng sầm lại. Alex tống ra một hơi thở mà anh không nhận ra là mình đang nín. Sau đó, cảm thấy như thể phổi anh đang bị giật ra khỏi lồng ngực, anh nức nở. Tiếng nức nở khô khốc, khủng khiếp. Đầu gối khụy xuống, anh chìm người, gục đầu trên mặt bàn.

Đã chết. Không phải con người chết đi, mà là lòng yêu thương. Sự chấm dứt đó thật không đến dễ dàng.

Annie vồ lấy cánh cửa phòng ngủ của Alex. Trong một thoáng đầy ác mộng, cô nghĩ nó đã bị khoá. Nửa như bị mù bởi bóng tối trong hành lang, cô quẳng một cái liếc mắt đầy sợ hãi về phía chiếu nghỉ. Ở đây. Hắn ta ở đây. Cánh cửa bất thình lình mở ra, và cô lách vào phòng. Ánh trăng, mờ mờ và loang lổ, chiếu ngang qua căn phòng. Cô chạy tới chỗ chiếc giường, hơi thở như bị dứt ra khỏi ngực, động tác của cô giật cục vì quá kích động.

Alex. Cô điên cuồng vỗ vỗ phần chăn nhăn nhúm. Đi rồi. Cô quay ngoắt người và nhìn chằm chằm cánh cửa, tay bịt kín miệng để làm nghẹt lại bất cứ âm thanh nào cô có thể phát ra. Douglas, ở đây. Nếu hắn ta nghe thấy cô thổn thức, hắn có thể đến và tìm thấy cô. Cô có gây ra tiếng động nào không? Ôi, lạy Chúa… Cô phải trốn. Cô điên cuồng quay người vài lần, tìm một chỗ trốn. Rồi, quá sợ hãi khi tiếp tục bị lộ ra, cô lặn vào trong giường của Alex, trườn xuống dưới những lớp chăn, co người vào trong đệm và thu người nhỏ lại.

Mùi của Alex bao chùm cô. Alex. Run rẩy kịch liệt, Annie ôm lấy bụng mình, đầu gối co lên. Người đàn ông đó ở trong nhà, và Alex đi rồi. Cô nín thở. Không tiếng động nào hết. Cô không thể gây ra bất cứ tiếng động nào. Cô sẽ ở đây, an toàn trong giường của Alex, trốn. Anh sẽ quay lại. Anh phải quay lại. Và khi anh quay lại, anh sẽ không để ai làm đau cô.

Alex bước vào phòng ngủ của mình, đóng cửa, nhắm mắt lại và dựa lưng vào lớp ván gỗ trong một thoáng. Annie… Lúc này anh nhức nhối muốn được ôm cô nhiều hơn bất cứ lúc nào trước đây. Nén xuống sự thôi thúc đi tới phòng trẻ, anh tưởng tượng cô mỉm cười—cách khoé môi cô cong lên thật ngọt ngào, lúm đồng tiền hiện lên nơi má cô, đôi mắt đáng yêu, màu xanh mềm mại và hoàn toàn ngây thơ. Tưởng tượng cô khiến anh cảm thấy trong mình bớt trống rỗng.

Áp những khớp tay trần trên một bàn tay lên miệng, Alex nhớ đã thoả mãn biết bao khi đấm liên hồi vào mặt em trai anh. Quả thụi đầu tiên đã đánh dấu sự kết thúc lời cam kết cả một đời, và giờ nó đã xảy ra, anh cảm thấy tự do một cách kỳ quặc. Buồn bã, tất nhiên rồi. Và trống rỗng. Nhưng tự do không thể chối cãi. Lần đầu tiên kể từ khi cha anh chết, trách nhiệm của anh đối với em trai mình đã kết thúc.

Đứng thẳng người dậy khỏi cánh cửa, Alex thong thả đi về phía chiếc giường, anh nhìn về phía cửa sổ và những cành liễu đung đưa trong gió dưới ô cửa kính ngập đầy ánh trăng óng ánh như bạc. Những chiếc lá, bị cơn gió đêm thổi áp dẹt vào kính cửa sổ, phát ra những tiếng kêu kỳ quái khiến anh nghĩ đến móng tay cào lên bảng viết phấn. Tiếng động. Kể từ khi biết Annie, Alex đã trở nên nhận thức sâu sắc về mọi thứ có thể nghe thấy được và nhận thấy bản thân mình thường xuyên quan sát thế giới như cách của cô. Những chiếc lá cọ vào kính, những chú chim trên cây, ngọn gió thổi, tất cả không một âm thanh. Dù anh có cố gắng bao nhiêu, anh cũng nhận thấy rằng thật khó mà tưởng tượng một sự im lặng hoàn toàn. Cô đã bị bỏ lỡ thật nhiều. Thật quá nhiều.

Thở dài, Alex chìm xuống mép giường và cúi người về phía trước để kéo đôi giày ống ra. Một tiếng rít run rẩy vang lên từ phía sau anh, trong một thoáng anh tin nó được tạo nên bởi những cành cây bên ngoài. Sau đó anh đông cứng lại. Da nổi đầy gai ốc, anh liếc qua vai mình.

Ở giữa giường anh, dưới lớp chăn là một cục phồng lên. Một cục phồng run rẩy. Quên luôn cả đôi giày ống của mình, anh quay người, chân khoanh lại, chống lên đệm. Khi anh nhấc lớp chăn lên, anh nghe thấy một tiếng hổn hển khe khẽ.

“Annie,” anh thì thầm một cách hoài nghi.

Với một tiếng gầm gừ khe khẽ, cô vùng dậy khỏi tấm đệm, lao vào anh như viên đạp bật ra khỏi nòng súng, răng và móng tay giơ ra. Alex bị giật mình nhiều đến mức khi cô bắt đầu cào vào cằm anh, anh mới có thể phản ứng được.

“Annie!”

Tóm lấy hai cổ tay cô, anh cúi người để tránh cú đánh của cô. Khi anh nắm được tay cô, cô buột ra một tiếng rền rĩ đầy kinh sợ. Dùng tất cả sức nặng và sức mạnh của mình để có được lợi thế tốt nhất, anh nhanh chóng ghim cô xuống giường, giữ chặt cánh tay cô phía trên đầu và dùng một bên đùi khoanh lại để giữ yên đôi chân đang quẫy đạp của cô. Cô cong lưng lên, phổi cô rên rỉ mong một hơi thở, khi cô gắng sức một cách vô vọng để vùng ra khỏi sự nắm giữ của anh.

“Annie em yêu, là anh.” Alex rướn người lên để mặt anh ở phía trên mặt cô. “Là anh mà, em yêu.”

Trong ánh trăng, mắt cô thật lớn, một quả cầu phát sáng trên khuôn mặt nhợt nhạt, đôi lông mi dày đổ bóng xuống má cô. Không thể di chuyển được, cô nhìn lên anh trừng trừng. Chậm rãi vẻ mặt cô chuyển từ sợ hãi thành nhẹ nhõm. Với tiếng nức nở rời rạc, người cô hoàn toàn rũ ra.

Thả tay cô ra, Alex kéo cô vào ngực mình. Như một đứa trẻ sợ hãi, cô vòng tay quanh cổ anh, dính chặt vào anh, cả cơ thể cô rung chuyển vì những tiếng nức nở và run rẩy khủng khiếp. Đầy thất vọng, anh áp mặt vào mái tóc ngọt ngào của cô, biết mà không cần hỏi rằng cô chắc hẳn đã thấy Douglas ở trong sảnh. Tìm kiếm sự bảo vệ, cô đã tới đây, chỉ để nhận ra rằng anh đã đi rồi.

Cẩn thận để không làm đau cô, Alex lăn người nằm ngửa ra, mang cô theo với anh, chưa bao giờ thả lỏng cái ôm của anh quanh cô. Anh chỉ có thể tưởng tượng cô đã phải khiếp sợ đến nhường nào. Douglas, kẻ cưỡng bức cô, ở trong nhà. Ruột gan anh quặn lại với những cơn xấu hổ. Anh là kẻ có lỗi trong chuyện này. Khum bàn tay phía trên gáy cô, Alex đặt một nụ hôn lên thái dương cô.

Ngay lập tức quên mất là cô không thể nghe được, anh thì thầm khản đặc, “Ôi, Annie, tha thứ cho anh. Anh xin lỗi. Cực kỳ xin lỗi.”

Cơn run rẩy dữ dội của cô không dịu đi. Trượt một tay dọc lưng cô, anh cảm thấy cái lạnh như thấm qua lớp áo ngủ vải flannel của cô. Vì cô đã trốn dưới chăn, anh biết cô không thể thật sự bị lạnh được. Nhưng vẫn không thể chối bỏ được rằng cô cảm thấy ớn lạnh. Phán đoán từ cách cô run rẩy, cô lạnh tới tận xương.

Nhét cô vào dưới cằm mình, anh chỉnh lại đầu cô trên vai anh để cô có thể nhìn thấy mặt anh. “Ổn rồi mà, Annie. Nó đi rồi.”

Cô gật đầu giật cục và nhắm chặt mắt lại. Alex nhanh chóng trượt tay mình dọc theo lưng và hông cô, cố thử cách duy nhất anh biết để khiến máu cô lưu thông dễ dàng hơn. Bất chấp sự chăm sóc của anh, răng cô tiếp tục va vào nhau lập cập. Vài phút trôi đi và cô vẫn không thôi run rẩy, anh bắt đầu hoảng hốt.

“Thứ em cần, cô gái trẻ, là ngâm mình trong bồn tắm nước nóng thật lâu và một chút cà phê Ái Nhĩ Lan của Maddy.”

Cô níu lấy vai Alex chặt hơn khi anh bắt đầu di chuyển.

“Annie...” Quay người nằm nghiêng, Alex chà đầu ngón tay dọc theo má cô và ép mình mỉm cười. “Anh chỉ xuống nhà lấy một ít nước nóng từ bếp chứa thôi. Anh sẽ trở lại trước khi em đếm đến—” Anh suýt nữa nói “một trăm” nhưng dừng bản thân lại kịp thời. “Trước khi em đếm tới bốn mươi. Ở đây em sẽ an toàn, anh hứa đấy. Anh đã nói dối em bao giờ chưa?’’

Cô khẽ lắc đầu và thả lỏng vòng tay quanh cổ anh. Vẻ mặt cô khiến tim anh nhói lên, và anh hôn chóp mũi cô. “Vậy mới là cô bé ngoan chứ. Anh sẽ quay lại ngay. Em ở nguyên đây. Đắp chăn vào, được chứ?’’

Một lần nữa, câu trả lời duy nhất của cô là gật đầu. Alex trượt xuống giường, ghét phải rời khỏi cô. Mặc dù khi anh quay người lại nhìn cô, những cái rùng mình anh thấy dưới lớp chăn thuyết phục anh rằng anh chẳng có lựa chọn nào khác.

Một vài phút sau khi anh quay trở lại phòng ngủ, anh mang theo hai sô hai chục lít đầy nước nóng. Sau khi đưa chúng vào phòng tắm, anh thắp đèn lên và tự phân cho mình nhiệm vụ chuẩn bị nước tắm cho cô. Khi nước lạnh chảy từ vòi vào bồn tắm đã đủ, anh đổ thêm nước nóng từ xô và thử nhiệt độ bằng phần phía trong cổ tay.

Khi anh quay trở lại giường, anh kéo chăn xuống khỏi mặt Annie. “Em dậy nào. Chúng ta đưa em vào bồn tắm thôi.”

Răng va vào nhau lập cập, cô xoay xở để ngồi dậy và vung đôi chân thanh mảnh qua rìa đệm. Alex giúp cô đứng dậy và đi tới chỗ phòng tắm. Sợ rằng cô có thể nghĩ rằng anh sẽ cởi quần áo cô, anh khẽ cúi người về phía trước để cô có thể đọc môi khi anh giải thích, “Trong khi em cởi đồ và tắm, anh sẽ xuống dưới bếp pha cho em một chút cà phê Ái Nhĩ Lan nhé. Công thức đặc biệt của Maddy, đảm bảo khiến em ấm đến tận tủy xương.”

Tới rìa bồn tắm, cô với ra để cởi những chiếc nút áo nhỏ xíu trên phần vạt trước, nhưng tay và thân thể run rẩy nhiều đến nỗi những ngón tay cô không thể nào hoàn thành nhiệm vụ đó được. Alex vuốt mái tóc đen nơi vai cô và đảm nhận nhiệm vụ đó, sự lo âu của anh leo thang với mỗi chiếc nút áo anh cởi ra. Trong tâm trí mình, anh chỉ từng nhìn thấy hai lần khác nhau cô bị sốc, và như anh nhớ, biểu hiện của cả hai lần đó đều là run rẩy kịch liệt. Liệu có phải Annie sợ Douglas nhiều đến nỗi cô bị sốc?

Alex không biết. Anh chỉ biết rằng trong giây phút đó, với anh, cô dường như mỏng manh khủng khiếp, bụng phồng lên và tất cả. Đôi bàn tay nhỏ bé mảnh dẻ, hình dáng thanh nhã. Bờ vai hẹp. Cánh tay, anh chỉ cần một gang tay là có thể bao quanh được. Anh muốn kéo cô lại gần hơn và truyền hơi ấm cơ thể anh sang cho cô. Ôm cho tới khi tất cả những ý nghĩ về Douglas bay khỏi tâm trí cô.

Khi anh hoàn thành việc cởi nút áo cho cô, cô run rẩy giật cổ tay áo, ý định của cô rõ ràng là cởi chiếc khuy ở đó. Nhìn thế, Alex có thể thấy rằng cô chưa bao giờ xoay xở để tự mình cởi quần áo. Chết tiệt.

Cúi xuống để cô có thể chú ý, anh nhướn lông mày. “Em muốn anh giúp chứ, em yêu?”

Run rẩy khủng khiếp, cô lắc đầu, đặt tay lên vai anh và khẽ đẩy. Anh nhận ra yêu cầu rời đi của cô. Anh chỉ có thể hi vọng cô có thể xoay xở mà không có anh. “Anh sẽ quay lại ngay lập tức, được chứ?” Tóm lấy chiếc khăn bằng vải lanh trên giá, anh đặt nó lên thành chiếc bồn tắm hình chữ nhật. “Dùng nó che người lại khi em vào bồn tắm. Em làm nó ướt cũng không sao. Như thế, khi anh quay lại, em sẽ không cảm thấy không thoải mái. Được chứ?”

Cô gật đầu giật cục. Chống lại sự phán đoán tốt hơn của mình, Alex quay gót, đóng cánh cửa nhà tắm lại khi anh ra ngoài. Trên đường trở lại phòng ngủ, anh dừng lại ở chiếc tủ đứng của mình để tóm lấy chiếc áo sơ mi, thứ anh chòng vào người nhưng không cài nút khi anh sải bước xuống hành lang.

Ngay khi xuống dưới nhà, anh nhanh chóng nhóm bếp để làm nóng bình cà phê đặt trên mỏ đèn. Khi làm thế xong, anh đổ một phần vào cốc, thêm vào một chút kem, và thêm rượu úy-ki vào trên ngọn chiếc cốc. Sau khi thêm một chút đường cho dễ uống hơn, anh lại lên gác, nghĩ là sẽ thấy Annie ngập trong bồn nước nóng bốc hơi nghi ngút tới tận nách. Thay vào đó, anh thấy cô ngồi ở chiếc ghế tiểu tiện, vẫn mặc áo ngủ, cánh tay ôm lấy bụng.

“Annie...”

Alex đặt cốc cà phê pha kiểu Ái Nhĩ Lan lên giá rửa mặt và ngồi xổm xuống trước mặt cô. Anh chưa bao giờ nhìn thấy ai run rẩy như thế. Nếu tắm nước nóng và cà phê pha úy-ki không có tác dụng, anh sẽ cho người mời bác sĩ Muir. Với tình trạng bầu bí của cô, anh không muốn mạo hiểm.

Nhanh chóng, Alex cân nhắc đến việc đánh thức Maddy để tới giúp Annie tắm, nhưng anh nhanh chóng xua ý nghĩ đó đi. Bà quản gia đang ngủ say sưa ở trái nhà khác. Lúc bà ngủ dậy, tìm được áo choàng và giày vải, và tới phòng Alex, bồn nước chết tiệt sẽ nguội mất.

Quyết định dứt khoát, anh tóm lấy tay Annie, cạy nó ra khỏi xương sườn cô, và cởi khuy tay áo cô. “Anh sẽ chỉ giúp em một chút thôi,” anh thông báo cho cô khi anh cởi khuy tay áo kia. Trước vẻ mặt mất hết cả tinh thần của cô, anh nhá một nụ cười toe toét. “Em yêu, anh sẽ giúp em cởi áo choàng và vào bồn tắm nhanh đến nỗi tất cả những gì anh nhìn thấy chỉ là một vệt mờ thôi.”

Cô trông không bị thuyết phục chút nào hết, nhưng lo lắng cho sức khỏe cô, Alex không cho cô cơ hội ngần ngại hết. Tóm lấy vai cô, anh kéo cô lên khỏi ghế và tóm lấy chiếc áo ngủ, tất cả nhào xuống như một cuộc đột kích. “Giơ tay em lên nào.”

Anh không chắc là cô nghe lời anh hay anh kéo tay cô lên khi anh lôi chiếc áo ngủ ra khỏi đầu cô. Không sao hết. Ngay giây phút cô cảm thấy gấu áo nhấc lên, cô hỗ trợ anh bằng cách thử giật tay ra để cô có thể che người lại. Alex không thể không khẽ mỉm cười trước thứ mà cô chọn để che đi. Không phải ngực như hầu hết nữ giới thường làm. Thay vào đó cô khoanh một tay lên phần bụng nhô lên và giữ chặt tay kia trên phần tam giác sẫm màu trên đỉnh phần đùi thon thả. Anh được ban cho một cuộc trưng bày thú vị của ngực cô, núm vú sẫm lại thành màu hồng đậm khi thời kỳ bầu bí tăng lên.

Anh giật ánh nhìn của mình đi và nỗ lực quả quyết không lang thang trở lại. Nó hóa ra khá khó khăn khi anh cố giúp cô vào bồn tắm. Cô run rẩy như thế, anh không tin chân hay lực của cánh tay cô có thể giúp cô hạ người xuống. Tóm vào một phụ nữ trần truồng đang mang bầu ở chỗ nào mới được cơ chứ? Alex tránh xa phần eo cô, sợ rằng anh có thể làm đau cô hoặc đứa bé. Hông cô cũng không cần bàn đến. Quá sức trêu ngươi. Quá sức mọi thứ. Anh chấp nhận việc tóm lấy phần dưới cánh tay cô.

Sai lầm to lớn. Anh nghiến chặt răng và cố gắng tỏ ra quả cảm bằng cách nghĩ đến cú ghi bàn lúc chơi bóng chày khi anh giúp cô bước vào bồn tắm. Lòng bàn tay anh cháy bỏng, và anh đối diện với cô thế này, chẳng có chỗ nào khác để đặt ngón cái của anh ngoại trừ dưới ngực cô. Da cô mềm như lụa chà vào khớp ngón tay anh khiến lông mày anh lấm tấm mồ hôi. Vụng về và lúng túng, cô cong gối, chân run rẩy. Alex tiếp tục đỡ lấy cô khi cô chìm vào nước. Ghi bàn khi chơi bóng chày? Chúa ơi. Anh thậm chí còn không nhớ được tên của các đội.

“Em đây rồi. Giờ thì nó không quá tệ chứ, đúng không?”

Sự nhức nhối ở háng Alex khiến anh nhớ tới lần bị con ngựa non đá vào ngay đũng quần, nhưng nó dường như không được tính đến. Có cái gì đó cực kỳ không ổn với anh, anh quyết định. Một người đàn ông bình thường không nên bị hấp dẫn bởi một phụ nữ đang mang bầu. Nhưng với anh, Annie đẹp tuyệt.

Anh ngồi xuống nắp chiếc bồn cầu và chống khuỷu tay lên đầu gối, cầu Chúa rằng cô sẽ không chú ý đến việc anh bị khuấy động. Ánh nhìn của anh chuyển đến chỗ chiếc khăn anh để bên ngoài cho cô, và anh nghĩ cô sẽ với ra lấy nó. Thay vào đó, rùng mình và run rẩy, cô áp lưng mình vào phần dốc phía cuối chiếc bồn và chìm xuống làn nước nóng, thứ dâng lên tới núm vú của cô và khiến ngực cô như nổi lên. Nhờ một chút ít phước lành thượng đế, từ vị trí hiện tại của mình, anh có thể thấy ngực cô, phần bụng trên phồng lên của cô, và không gì hơn nữa. Nhiều nữa thì quá sức chịu đựng của anh rồi.

Ngả đầu ra sau, cô nhắm mắt lại và nghiến chặt răng để chúng thôi không va vào nhau lập cập. Alex hướng tia nhìn của mình xuống sàn và đếm những viên gạch vuông trong vài phút căng thẳng. Khi công việc đó trở nên nhàm chán, anh nhìn chăm chú vào mũi giày mình. Từ đó, anh hướng sự chú ý của mình vào móng tay, sau đó là lớp biểu bì của anh. Khi anh nhìn Annie lần nữa, anh thấy dường như cô run ít đi rồi.

Anh đứng bật dậy. Khi anh di chuyển, điều mà cô chắc hẳn cảm nhận được qua sàn nhà, cô mở mắt ra. “Giờ uống một chút cà phê của Maddy nhé?”

Cô tóm lấy chiếc khăn. Nhanh chóng rũ nó ra, cô trải nó ra nên mặt nước và phủ lên mình từ bụng trở xuống, để kệ ngực mình lộ ra. Alex đưa cho cô chiếc cốc, thứ, vì cô đang run rẩy, cô phải nhận lấy bằng cả hai tay. Ngay giây phút cô thả chiếc khăn ra, nó trôi đi chỗ khác. Cô tóm lấy nó, làm sánh cà phê lên phần ngực trên của mình.

“Đây,” anh nói bằng giọng rào rạo. “Để anh giữ cái cốc. Em để ý cái khăn.”

Khi anh cầm lấy chiếc cốc, cô giật mảnh vải lanh hình vuông phủ trên bụng mình lần nữa và giữ chặt nó lại đó bằng hai nắm tay nhỏ. Ngồi xổm bên cạnh bồn tắm, Alex vận lộn để không cười lục khục. Anh thấy cực kỳ hiển nhiên rằng mặc kệ tính e lệ và cẩn trọng của cô, cô chủ yếu chỉ quan tâm tới việc che lại phần eo phồng lên và thứ nép mình giữa hai bên đùi đáng yêu của cô, quỷ bắt phần ngực đi.

Điều đó khiến Alex bối rối. Anh đã gặp một vài người đàn bà không hề xấu hổ về việc phô bày sự quyến rũ của họ, nhưng không ai giống Annie. Cô không cố trở nên khiêu gợi, điều đó thật rõ ràng. Thật sự là cô dường như không nhận ra che kín phần ngực cũng như phần còn lại của cô trước cái nhìn ngưỡng mộ của một người đàn ông là quan trọng. Cứ như thể không ai cất công giải thích điều đó với cô—

Bất thình lình ký ức giáng vào Alex. Rõ như nó mới xảy ra ngày hôm qua, anh nhớ lại đã lội lên ngọn thác khi còn là đứa trẻ. Có một lễ kỷ niệm công cộng trên đó, kiểu như picnic, với những trò chơi ngoài trời và rất nhiều thức ăn. Buổi chiều nóng bức, hầu hết những đứa trẻ nhỏ, dưới sự giám sát của người lớn, được phép đi bơi. Cởi tất cả chỉ chừa lại đồ lót, con trai và con gái đều giống nhau, nghịch nước. Khi đó Alex khoảng năm tuổi, nhưng cũng có những đứa trẻ sáu bảy tuổi ở đó. Không một cô bé nào dường như xấu hổ về việc để ngực trần. Xét về sự phát triển của họ, không có thứ gì để họ cảm thấy xấu hổ hết.

Áp chiếc cốc vào môi Annie, Alex nhìn đầy dịu dàng khi cô nhấm một ngụm phương thuốc của Maddy. Cô nhăn mũi trước vị của chất lỏng.

Alex dỗ cô uống một ngụm nữa, sau đó với tay vuốt một món tóc đen nhánh, loăn xoăn ướt đẫm ra khỏi má cô.

“Nó sẽ khiến em không run nữa,” anh trấn an cô khi cô quẳng cho anh một cái nhìn chán ghét.

Cô lại lãng phí thời gian với chiếc khăn, tuột ra một đầu, bị không khí đẩy lên và trôi về một phía, khiến phần bên dưới của cô lộ ra. Khi anh nhìn cô, anh nhớ lại buổi sáng hôm đám cưới họ và cô ngồi trên chiếu nghỉ phía trên anh ra sao, hình như không quan tâm tới quang cảnh anh có thể nhìn lên chiếc váy dài của cô. Và hôm trong phòng trẻ, khi anh đã hôn ngực cô? Anh đã nghĩ cô sẽ hoảng sợ, nhưng thay vào đó cô nhìn anh sờ xoạng khuy và áo sơ mi của cô, tò mò nhưng không hề sợ hãi. Cho tới khi anh cố luồn tay xuống dưới váy cô, cô dường như không nhận thức được rằng có một sự liên kết giữa việc anh hôn ngực cô và những gì Douglas đã làm với cô.

Annie... bị cướp mất thính giác từ khi sáu tuổi và an bài trong bóng tối, nơi cô bị bỏ mặc một cái ngu dốt về con người và xã hội. Ngay cả với Alex, một nửa những quy tắc xã hội chẳng có ý nghĩa gì. Tất nhiên, cô gái này không chộp lấy chiếc khăn và ấp vào ngực mình rồi. Cô phải giấu gì chứ? Những cô bé sáu tuổi che phần thân dưới của mình vì chúng được dạy làm thế từ khi còn nhỏ. Xấu hổ về phần thân trên sau này mới có, quan điểm đó được mẹ họ dạy một năm hoặc chừng đó khi ngực họ phát triển. Khi Annie đến tuổi dậy thì, cô đã bị xã hội bỏ rơi, những giao tiếp xã hội của cô bị hạn chế trong gia đình và những người hầu đáng tin, cô chỉ kết nối với thế giới bên ngoài, bên cạnh việc tình cờ trạm chán mọi người, là với những con vật hoang và lũ chuột trên tầng áp mái.

Áp chiếc cốc vào miệng cô lần nữa, Alex nói, “Lần này hai ngụm to nào, Annie em yêu.” Khi cô tuân theo anh, anh mỉm cười. “Thế mới là cô gái của anh. Thêm chút nữa nào. Uống nào.”

Cô nuốt xuống hai ngụm nữa. “Em không thích nó.”

“Anh nhận ra em không thích rồi,” anh thú nhận. “Anh pha nó khá đặc.” Hài lòng vì chú ý rằng cô đã thôi run rẩy, anh nhìn sâu vào mắt cô. “Anh xin lỗi về tất cả chuyện này, Annie.” Quay mặt đi, anh nuốt xuống. “Anh, um...” Anh nhìn lại cô. “Nếu em không bao giờ tha thứ cho anh, anh sẽ không trách em đâu.”

Cô nhìn anh chăm chú, trông hơi hoang mang. “Vì cái gì? Có phải lỗi của anh đâu.”

Trong một tích tắc, Alex cân nhắc thoát ra bằng lối dễ dàng. Anh yêu cô quá nhiều để có thể nói dối cô, ngay cả khi sự thật khiến cô không đánh giá cao anh. “Vì đã quá… Bất cứ khi nào có liên quan đến Douglas, anh đều yếu đuối. Anh luôn như thế. Anh đáng lẽ phải đá nó ra khỏi nhà, ngay lập tức. Anh biết anh không làm thế là sai lầm, rằng anh đã phản bội sự tin tưởng của em. Nhưng anh—’’

Anh đặt chiếc cốc lên giá rửa mặt, tránh tia nhìn của cô. “Trước khi mọi chuyện kết thúc, anh hối hận đã không tống nó ra khỏi cửa, tin anh đi.”

Cô bất ngờ với ra, chạm những ngón tay run rẩy vào khớp ngón tay thâm tím của anh. Anh nhìn lên, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh nhất, lương thiện nhất mà anh đã từng thấy. Trong một vài giây bất tận, không ai trong số họ di chuyển. Anh có một cảm giác khủng khiếp rằng cô đang nhìn thấu tâm hồn anh và nhìn thấy nhiều hơn những gì anh muốn cô thấy. “Ôi, Alex.”

“Anh xin lỗi,” anh xoay xở để nói lần nữa. “Em sẽ không bao giờ biết anh hỗi lỗi thế nào đâu.Douglas là kẻ sa đọa và xấu tính. Nó xứng đáng với bất cứ điều gì nó phải nhận. Nhưng anh vẫn cho nó tiền. Anh biết em thấy thế thật là điên rồ. Có lẽ là mọi người đều thấy thế.”

Cô xứng đáng với một lời giải thích nhiều hơn thế, và Alex biết điều đó. Nhưng giờ không phải là lúc để thảo luận điều này. Anh không chắc khi nào sẽ là lúc thích hợp.

Cứ như thể cô cảm nhận được sự hỗn loạn của anh, mắt cô sẫm lại vì quan tâm. Anh nhanh chóng quay đi, biết rằng nếu anh không làm thế, anh có thể sẽ kết thúc bằng việc kể cho cô mọi thứ. Bất thình lình không khí trong phòng tắm dường như quá mỏng. Anh cần phải ra khỏi đó. Để anh có thể liếm láp vết thương của mình. Để anh có thể kiểm soát lại những cảm xúc.

Buộc bản thân nhìn thẳng vào cô, anh nói, “Nó sẽ không quay lại, Annie. Những gì xảy ra tối nay—là sự kết thúc giữa nó và anh, một lần và mãi mãi. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nó nữa.”

Cô gật đầu, gần như không thể nhìn thấy được, mắt cô ngập đầy những câu hỏi. Những câu hỏi Alex không thể trả lời. Không phải ngay lúc này. Anh bật dậy và luồn tay vào tóc.

Nhìn anh di chuyển, tia nhìn của cô lại chuyển tới những khớp ngón tay trầy xước bên tay phải của anh. Cô bị tác động mạnh, bộc lộ rằng cô cuối cùng đã biết sao anh lại bị trầy xước thế này.

“Giờ nước chắc hẳn đã lạnh rồi,” anh nói, tóm lấy bất cứ lý do nào anh có thể nghĩ ra để rời đi. “Em nên ra trước khi em lại run lên vì lạnh lần nữa. Nếu em có thể tự mình xoay xở, anh sẽ sang phòng khác và nhóm lửa để em có thể lau khô tóc.”

Em có thể xoay xở được.”

“Tốt. Anh—một ngọn lửa sẽ xua đi giá lạnh bên trong.”

Anh với ra phía sau tìm nắm đấm cửa, hằn học xoay nó, và gần như vấp vào chính chân mình trên đường rời khỏi phòng.

(Hết chương 20)

Chương 19 - Annie's song

Dịch: summerwind210
Edit: qoop!!

-----------------------------

Chương 19

Với Alex, từ tán tỉnh mang một ý nghĩa hoàn toàn mới trong vài tuần tiếp theo, Thay vì tán tỉnh Annie với những lời tỏ tình dịu dàng, anh chơi những bản nhạc khập khiễng. Thay vì viết cho cô những vần thơ tình lãng mạn, anh viết những chữ cái cho cô và cần cù dạy cô bảng chữ cái dành cho người khiếm thính. Thay vì khiến cô vui thích với những cuộc trò chuyện thông thái, anh nhét cái ống nghe vào tai cô và hét, hay vừa liếc mắt vào cuốn sách và vừa cố gắng một cách vụng về thực hiện các ký hiệu theo lời hướng dẫn.

Lúc bắt đầu, Annie là một học trò không dễ lĩnh hội. Trong khi anh toát mồ hôi hột, cố gắng thực hiện các dấu hiệu thật chính xác, anh liếc nhìn lên và phát hiện ra rằng sự chú ý của cô đã trôi tới khung cửa sổ đằng sau anh hay cô đang nhìn ngắm một trong những vật phát ra tiếng ồn với vẻ khát khao cháy bỏng. Thỉnh thoảng anh thậm chí còn bắt gặp cô nhìn anh với vẻ khát khao tương tự như thế, điều khiến các dây thần kinh của anh bị tàn phá. Kể từ ngày hôm đó, ở trong phòng dành cho trẻ, anh đã không đề xướng bất cứ sự ôm ấp nào, không phải vì anh không muốn ôm cô trong vòng tay mình, mà là bởi vì anh sợ anh có thể bị mất kiểm soát nếu anh trở nên quá bị khuấy động.

Có vẻ như Annie chẳng hề quan tâm tới chuyện đó. Với cô, sự dạo đầu họ tiến hành là một trải nghiệm mang lại sự vui thích cực kỳ, và cô rõ ràng là không nhận ra sự kết nối giữa việc họ làm thế với những gì Alex khát khao muốn được làm nhiều hơn. Thật không may, có sự kết nối, mà còn là kết nối hơn cả mạnh nữa là đằng khác, và Alex quyết tâm sẽ không biến nó thành hành động có thể vượt khỏi tầm kiểm soát. Không cho tới khi anh cảm thấy chắc chắn rằng Annie sẵn sàng hoàn thành cuộc hôn nhân của họ.

Một buổi sáng giữa buổi học ký hiệu bảng chữ cái, Alex liếc lên từ phần hướng dẫn và nhận ra Annie đang vươn ngươi qua bàn làm việc của anh, trọng lượng của cô đặt lên hai khuỷu tay bằng phẳng và phần bụng phồng lên của cô. Nự cười toe toét ranh mãnh và lớp mờ xám đầy khát khao trong mắt cô khiến tim anh đập thình thịch.

“Annie, chúng ta phải học bài,” anh nghiêm khắc nói.

Lúm đồng tiền nơi má cô sâu hơn, và khi cô nhìn vào miệng anh, anh dễ dàng cảm nhận được là cô đang nghĩ về cái gì khác bên cạnh đọc môi. Nâng một tay đặt lên phần thân trên của mình, nụ cười của cô chất đầy mời chào không thể nhầm lẫn được. Giật tia nhìn của mình ra khỏi cô, Alex bắt đầu điên cuồng lật dở những trang sách. Cô nhỏ ranh mãnh lỉnh đến gần hơn.

“Annie ...” Anh liếc lên. “Làm ơn xuống khỏi bàn cua anh đi. Em sẽ làm lộn xộn giấy tờ của anh khắp n—” Tia nhìn của anh rơi như đá tảng tới những ngón tay thanh mảnh của cô, thứ đã di chuyển từ những nút áo nhỏ ở phần thân trên đến đường xẻ nơi ngực cô. Qua những lớp quần áo, cô đang khẽ vuốt ve bản thân. Alex có thể nhìn thấy đỉnh hồng của cô nhô lên lớp vải, một chiếc nụ nhỏ cứng trêu ngươi sức kháng cự của anh. “Annie, không. Đó không phải

Cô mỉm cười và cắn nhẹ lấy môi dưới.

Alex nhào ra khỏi ghế và xoay người về phía cửa sổ. “Em không được—” Anh không thể cất nổi ánh mắt khỏi bàn tay cô và những gì cô đang làm. Từng khúc ruột của anh thắt lại đau đớn. Dẫu cho đầu lưỡi anh bảo cô hành vi như thế thật không giống một quý cô chút nào, nhưng sư thật, đến khi nào mà cô chỉ làm thế khi họ ở một mình, anh sẽ không cảm thấy đáng bị chê trách. Còn lâu mới vậy. “Đừng bao giờ làm thế trước mặt những người khác,” anh khàn khàn khuyên bảo. “Không ở trước mặt Maddy hay bất cứ ai. Em hiểu chứ?”

Cô gật đầu. Alex hít một hơn run rẩy. “Còn về việc làm thế trước mặt anh,” anh tiếp tục, “em phải hiểu rằng nếu anh đáp ứng sự chào đón của em, anh sẽ muốn làm những thứ khác mà chúng ta đã từng nói qua. Lần trước, khi anh thử, em đã tỏ ra e sợ. Chỉ trừ khi em đã thay đổi suy nghĩ, còn không anh sẽ đề nghị em dừng—” anh nuốt xuống cực nhọc “—việc mời mọc anh.”

Cô đứng dậy bất thình lình đến nỗi anh cảm thấy chắc chắn nó sẽ làm đầu cô bị choáng. Nhìn biểu cảm mê đắm của cô thay đổi thành sự cẩn trọng, anh mở miệng cười nhe răng. “Không biết làm sao, anh đã e đó sẽ là phản ứng của em.” Anh nhìn vào vạt trên áo cô. “Điều mà thật đáng tiếc. Được yêu em chính là một trong vài hoạt động anh cho rằng xứng đáng để làm ngắt quãng giờ học của chúng ta. Như anh đã giải thích lúc trước, nó cực kỳ thỏa thích.”

Cô ngồi xuống ngay lập tức và nhìn thẳng vào cuốn sách. Alex cười lục khục và cũng quay lại chỗ ngồi của mình. Lờ tịt đi vẻ cam chịu của cô, anh lật tìm lại trang đang học trong cuốn sách giáo khoa. Năm phút sau, Annie bắt đầu ngáp và lại nhìn ra ngoài cửa số.

Alex bắt đầu cảm thấy thất vọng rằng anh sẽ chẳng bao giờ làm cho cô hiểu được tầm quan trọng của những gì anh đang cố dạy cho cô, rằng nếu cô chỉ cần chú ý, cả một thế giới mới sẽ mở ra cho cô. Một buổi sáng sau đó, khá là tình cờ, anh đã tìm ra được chiến lược trong việc dạy những ký hiệu cực kỳ quan trọng với cô. Giữa buổi học, thứ mà cho tới nay khiến Annie chẳng muốn làm gì ngoại trừ bồn chồn, Alex liếc sang và nhận thấy cô đang nhìn chiếc đàn ống vẻ đầy khát khao.

Vẫy vẫy tay để bắt giữ lại sự chú ý của cô, anh nói, “Em có thích chơi đàn không, Annie?”

“Có!” cô nói, và háo hức đứng lên khỏi ghế.

“Không nhanh thế đâu,” Alex nói, cảm thấy hơi cáu kỉnh với cô. “Đầu tiên em phải xin phép đã.”

“Làm ơn?”

Anh lắc đầu và gõ gõ vào cuốn sách. “Bằng ký hiệu.”

Cô nhún vai một cách vô vọng. “Em không biết ký hiệu.”

Lúc này ký năng đọc môi gần như hoàn thiện bằng cô, Alex ngoắc cánh tay vào lưng ghế và nhìn cô đầy thách thức. “Vậy thì em sẽ phải học nó, được chứ? Hoặc thế hoặc là em sẽ phải từ bỏ việc chơi các nhạc cụ.”

Mắt cô mở lớn đầy nghi ngờ. Alex cười toe toét với cô và bắt đầu lật giở các trang sách. Anh xác định được ký hiệu mình đang tìm. “Chơi.” Anh đặt nắm tay phải của mình chồng lên nắm tay trái và xoay như thể anh đang vặn mở một cái gì đó ra. “Nhạc.” Anh vẫy lòng bàn tay phải từ trái qua phải phía trước bàn tay trái duỗi phẳng, mũi bàn tay hướng sang phải. “Làm ơn.” Mỉm cười, lòng bàn tay phải đặt trên ngực, anh xoa một vòng ngược chiều kim đồng hồ. “Tất cả phải làm chỉ có thể thôi.” Làm lại những ký hiệu lần nữa, lần này nhanh hơn, không chút ngập ngừng giữa các ký hiệu, anh lặp lại những từ, “Chơi nhạc nhé, làm ơn?” Ngồi lại xuống ghế của mình, anh nhìn cô với vẻ kiêu căng lười nhác. “Giờ thì em làm đi. Nếu không thì quên việc chơi đàn hôm nay. Lựa chọn là của em đấy.”

Môi uốn thành chữ, chơi, Annie chồng hai nắm đấm của mình lại với nhau và giả vờ xoay. Khi cô nói từ, nhạc, Alex hướng dẫn cô cách chuyển động bàn tay. Lỗi duy nhất cô mắc phải khi làm ký hiệu từ làm ơn là đi theo chiều kim đồng hồ khi cô vẽ vòng trong khi áp lòng bàn tay lên ngực. Anh sửa lỗi cho cô.

“Giờ thì làm mà không có sự giúp đỡ nhé,” anh thách thức.

Cau mày lại vì tập trung, cô thực hiện những ký hiệu lần nữa, lần này thật hoàn hảo và không cần sự giúp đỡ của anh.

“Rất tốt, Annie! Hoàn hảo!” Alex đóng sập cuốn sách lại và nhìn đồng hồ. “Vì thế em xứng đáng được nghỉ mười phút.”

Anh đầy ngạc nhiên khi cô không ngay lập tức di chuyển khỏi ghế. Vòng tia nhìn của mình lại chỗ cô, anh nhướn một bên lông mày. “Em không chơi đàn sao?”

Cô gật đầu, nhưng vẻ mặt cô lại nói khác. Anh nhìn thấy vẻ dè dặt rõ rệt trong mắt cô, nhưng anh cũng thấy cả sự khát khao nữa. “Gì vậy, em yêu?”

Cô nghiêng đầu về phía cuốn sách. “Có ký hiệu cho từ yêu không?”

Ngực Alex thắt lại. “Anh chắc chắn là có.” Giả vờ thờ ơ, điều mà hoàn toàn khác xa với những gì anh cảm thấy, anh lại mở cuốn sách ra. “Để anh xem nào. À, nó đây rồi.” Anh đặt chéo bàn tay phía trên tim mình, lòng bàn tay hướng vào trong ngực. “Yêu. Nó là từ đơn giản.”

Cô khẽ cúi người về phía trước, trông đầy tuyệt vọng. “Có ký hiệu cho câu em yêu anh không’?”

“Nó cũng rất đơn giản. Để nói bằng ngôn ngữ ký hiệu, em xâu những ký hiệu thành chuỗi như em làm với từ ngữ vậy. Để nói ‘em yêu anh’, đầu tiên em làm ký hiệu từ em.” Để giải thích, anh đặt nắm tay phải lên trước xương ức, lòng bàn tay hướng sang bên trái, ngón cái chạm vào ngực, ngón út chĩa lên trên. “Sau đó em làm ký hiệu cho từ yêu em vừa mới học đấy.” Anh chỉ cho cô cách làm ký hiệu lần thứ hai. “Sau đó em làm ký hiệu từ anh.” Với nụ cười chậm rãi, anh chỉ ngón trỏ của bàn tay phải vào cô. “Và nhân tiện, anh cũng yêu em.”

Má cô chuyển sang màu hồng xinh đẹp, và cô ngoảnh mặt đi. Alex đợi, chờ mong, ngập đầy bởi khát khao, muốn cô dùng ký hiệu để nói với anh rằng cô yêu anh nhiều hơn anh đã từ muốn bất cứ điều gì mà anh nhớ được. Anh đợi, một cách vô ích. Sau một chốc, Annie nhỏm dậy khỏi ghế và lang thang tới chỗ cây đàn. Một vài giây sau, căn phòng ngập đầy với những âm thanh đinh tai.

Tuy nhiên , những giai điệu chói tai đó chỉ kéo dài trong vài phút, trước khi Annie nhỏm dậy khỏi băng ghế và tha thẩn lại phía bàn của Alex, tia nhìn của cô hướng một cách tò mò vào cuốn sách nằm bên cạnh anh. Nghịch nghịch dải đăng ten nơi đường viền cổ áo, cô cuối cùng nhìn vào mắt anh. “Anh nói từ ‘Alex’ thế nào?” cô hỏi.

Anh đẩy cuốn sổ kế toán của mình sang một bên. “Không có ký hiệu cho hầu hết các tên gọi. Em phải đánh vần chúng.” Tóm lấy một cuốn sách khác, anh búng nó mở ra tới phần chứa bảng chữ cái ký hiệu. Chậm rãi, để cô có thể tiếp thu được những vị trí đặt tay, anh đánh vần tên mình, nói mỗi chữ cái khi anh làm ký hiệu. “A—L—E—X.”

Annie ngồi xuống đối diện anh, sự chú ý của cô nhanh chóng chuyển từ tay đến miệng anh, vẻ mặt cô đầy chăm chú. Sau đó cô lặp lại chính xác những cử động của tay và mỉm cười khi cô hoàn thành. “Alex!” cô kêu lên, nhìn thoả mãn một cách quá mức. “Em đã đánh vần được chữ Alex!’

“Em hiển nhiên là làm được! Nhưng, Annie, đó mới chỉ là khởi đầu thôi. Với bảng ký hiệu chữ cái, là tập hợp đơn giản những ký hiệu của bảng chữ cái thông thường, em có thể học được cách đánh vần mọi từ trong ngôn ngữ của chúng ta. Em có hiểu không? Ngay khi em nhớ được bảng chữa cái, em sẽ có thể biết đọc.” Trước cái nhìn không hiểu của cô, anh ra hiệu về phía giá sách của mình. “Sách, Annie. Em sẽ có thể đọc sách. Có những câu chuyện tuyệt vời trong một vài cuốn, về những con người thú vị ở những nơi rất xa.”

Cô liếc về phía chiếc giá chất đầy những sách. “Em? Em có thể học đọc?”

“Em chắc chắn là có thể. Em là một phụ nữ trẻ rất thông minh.”

Cô nhăn mặt, rõ ràng là hoài nghi việc mình thậm chí có đạt được một nửa từ thông minh hay không không. “Ngu ngốc,” cô nói. “Mẹ nói em ngu ngốc.”

Alex thở dài. “Em không ngu ngốc. Tin anh về điều đó đi. Và mẹ em không nói là em ngốc. Không còn nữa. Anh không nói mọi việc sẽ dễ dàng, nhưng nếu em tập trung trong giờ học và thật, thật là chăm, em có thể học đọc, Annie. Và em cũng có thể học viết nữa.”

Bất thình lình trông có đầy mục đích, cô khoanh tay lại và ngồi thẳng lưng một cách tuyệt đối. “Vậy thì dạy em đi.”

Anh cười lục khục. “Chà, chúng ta sẽ không học xong nó trong sáng nay đâu. Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi.”

“Dạy em đi!” cô lặp lại. “Làm ơn?” Và Alex thật vui mừng khi cô ra hiệu từ được không khi cô uốn môi nói từ cuối cùng.

Cố không để lộ ra cảm giác chiến thắng, Alex đặt mình vào nhiệm vụ là làm đúng như thế.

Học thủ ngữ... là điều khó khăn nhất Annie đã từng thử để hoàn thiện, nhưng nó cũng là điều thú vị nhất. Dưới những yêu cầu của Alex, mẹ cô và tất cả mọi người ở Montgomery Hall cũng bắt đầu học thủ ngữ để một ngày nào đó Annie có thể giao tiếp với họ. Kết quả là, tất cả mọi người điều học bảng chữ cái ít nhất là một tiếng mỗi ngày. Henry và Deiter, không ai trong số hai người biết đọc hay viết, là những người duy nhất trong số người làm được bãi miễn.

Trong vòng hai tuần, Edie Trimble, Annie, và những người sống ở Montgomery Hall đã học thuộc bảng ký hiệu chữ cái. Ngay khi việc đó hoàn thành, Alex biên soạn một danh sách những từ anh khăng khăng Annie học đánh vần trước khi cô tiến xa hơn trong những bài học của mình: ốm, giúp, nóng, lạnh, uống, ăn, và Alex, từ cuối cùng là vì anh là người duy nhất có thể đọc môi và nếu cần thiết, sẽ hiểu được cô cần gì trong trường hợp không ai hiểu được.

Annie cảm thấy thật hăng hái khi lần đầu tiên cô vào bếp và có thể yêu cầu được phục vụ đồ uống. Cô hầu gái được cô đánh vần từ đó ra đã ngay lập tức hiểu và rót cho cô một cốc nước. Đó là lần đầu tiên trong suốt mười bốn năm Annie có thể yêu cầu ai đó làm gì. Sau khi uống nước xong, cô rời khỏi nhà bếp, tìm kiếm sự riêng tư trong phòng dành cho trẻ, và thổn thức. Được nói, dù là bằng tay, đối với cô là món quà vô giá.

Nghĩ lại những ngày đầu cô mới ở Montgomery Hall, Annie nhớ cô đã cảm thấy giận dữ nhường nào khi lần đầu tiên nhận ra cô đã kết hôn. Khi đó cô đã tin rằng mình không nhận được món quà nào trong ngày cưới và cảm thấy như bị lừa dối. Giờ cô nhận ra cô đã được tặng một món quà vô giá, một người đàn ông cao lớn, với mái tóc hung, đôi mắt màu hổ phách và nụ cười toe toét lười nhác. Anh, không nghi ngờ gì hết, chính là người tạo ra những điều kỳ diệu. Được biết anh khiến thế giới của cô thay đổi theo nhiều cách đến nỗi cô không thể đếm xuể nữa.

Yêu anh như cô yêu đã đặt cô vào một vị thế khó khăn. Trong ba lần khác nhau, anh đã bày tỏ, cực kỳ rõ ràng rằng, anh khát khao được gần gũi với cô, không chỉ bằng cách hôn và chạm vào ngực cô, điều mà cô nhận thấy rất thú vị, mà còn thấp xuống dưới nữa, như em trai anh, Douglas, một lần đã làm. Annie không thể chịu đựng được cái ý nghĩ để bất cứ ai, ngay cả Alex, lại làm thế với cô.

Nhưng anh muốn. Gần đây, cô cảm thấy bất cứ khi nào cô ở cùng anh. Thông điệp này ở đó, trong mắt anh khi anh nhìn cô, qua tay anh khi anh chạm vào cô, và nó luôn ở trong không khí giữa họ, một cảm giác mong đợi, dữ dội.

Phần khó nhất là Annie không hoàn toàn chắc chắn việc gần gũi với Alex có khủng khiếp hay không. Ngày hôm đó khi anh hôn và chạm vào cô trong phòng trẻ, nó thật huy hoàng, và vì nó như vậy, cô không thể không băn khoăn những thứ khác anh muốn làm có thú vị như thế không. Theo như Alex nói, chúng sẽ thế, và nhiều như Annie biết, anh chưa bao giờ nói dối cô.

Thật là tiến thoái lưỡng nan... Cô muốn làm cho Alex hạnh phúc nhiều như anh làm cho cô, và cô cảm nhận được rằng anh thật sự sẽ rất hạnh phúc nếu cô để cho anh đặt tay vào dưới váy mình. Câu hỏi đặt ra là, cô có thể chịu đựng được thế không nếu cô để cho anh? Annie không biết, và vì cô không biết, cô trì hoãn việc đi đến quyết định, cách này hay cách khác.

Tháng Chín chuyển sang tháng Mười, Tháng Mười chuyển thành tháng Mười một—giờ thì Annie biết tên của các tháng rồi vì Alex đã yêu cầu cô học thuộc chúng—và thời tiết ngày càng trở nên lạnh giá hơn. Khi những đống cỏ đã được bó lại, Alex dành ít thời gian làm việc đi và dành nhiều thời gian ở bên Annie hơn. Một vài buổi chiều, anh gói cô vào chiếc áo choàng anh đã yêu cầu may cho cô và đưa cô đi dạo khá xa. Những chiều khác, họ ở trong phòng làm việc của anh bên cạnh lò sưởi ấm áp và cùng chia sẻ những trò giải trí thú vị, đôi khi chơi trò chơi, những lúc khác chỉ đơn giản là nói chuyện. Anh đã trở nên rất giỏi trong việc đọc môi và cả hai người đều trở nên thuần thục trong việc sử dụng ngôn ngữ ký hiệu.

Một buổi chiều, anh hỏi cô, “Nếu em được nêu ra một thứ em muốn nhiều hơn bất cứ thứ gì khác, Annie, nó sẽ là gì?”

Annie cắn môi. Alex đã tặng cho cô rất nhiều. Rất, rất nhiều. Có vẻ thật vô ơn khi thú nhận cô vẫn có thứ khao khát.

“Thôi nào. Đây là thời khắc trung thực.” Anh ngồi gần lò sưởi, những ánh lửa sáng vàng rực nhảy nhót trên khuôn mặt ngăm ngăm của anh và tạo thành cái bóng bập bùng ngang qua chiếc áo sơ mi lụa màu kem của anh, thứ khiến vai anh như rộng lớn hơn. Ánh mắt anh tìm kiếm ánh mắt cô. “Trang sức?”

Cô cười phá lên và lắc đầu. “Không, không phải trang sức. Em sẽ đeo chúng ở đâu chứ?”

“Em muốn đi vào thị trấn,” anh đoán. Khi cô lắc đầu, anh nói, “Vậy thì là khiêu vũ?”

“Em không thật sự muốn thứ gì hết,” cô nói dối.

“Annie ...” Anh nói đầy quở trách. “Nói cho anh.”

Đã yêu thương đứa trẻ trong bụng mình, Annie đặt tay lên trên bụng và nhún vai. “Khi em bé sinh ra, có thể em sẽ không thích thứ đó nữa.”

“Có gì khác đâu? Nói cho anh nào.”

“Một con chó.”

Mắt anh hẹp lại. “Một con chó. Chúng to lớn, lông lá, đầy dãi và thô lỗ. Em muốn một con chó làm gì kia chứ?”

Cô lại nhún vai. “Em không biết. Em chỉ luôn ước có một con thôi.”

Anh lắc đầu và nhìn chăm chú vào lò sưởi trong một thoáng. Khi anh nhìn lại cô, cô hỏi, “Còn anh? Nếu anh có thể đặt ra một thứ anh thật sự, thật sự thích, nó sẽ là gì?”

Ánh mắt anh chìm thật sâu vào trong ánh mắt cô. “Em sẽ không thích câu trả lời của anh đâu.”

Cô đảo mắt. “Thế là không công bằng. Em đã nói cho anh mà.”

Anh không dứt ánh mắt khỏi cô. “Anh muốn em.”

Annie cảm thấy một cơn phấn kích đột ngột đang trượt lên trên cổ cô.

“Trong vòng tay anh, trên giường của anh,” anh nói. “Anh muốn làm tình với em, Annie. Anh muốn điều đó hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này.” Ánh nhìn của anh chạm vào phần eo phồng lên của cô, sau đó quay trở lại mắt cô. “Anh yêu em. Và anh yêu con chúng ta. Anh muốn chúng ta là một gia đình thật sự.” Mắt anh nhức nhối vì khát khao. “Trong suốt cuộc đời, anh chỉ có một mình. Cho tới khi em đến, anh đã không nhận ra mình trống rỗng đến nhường nào. Giờ em và con mang đến những sự thay đổi. Những thay đổi tốt. Có lẽ là tham lam, nhưng anh giống đứa trẻ trong cửa hàng kẹo. Anh muốn tất cả. Chúng có nghĩa gì không? Một cuộc hôn nhân thật sự, em, trong vòng tay anh khi anh đi ngủ mỗi tối và thức dậy mỗi sáng.”

Cô cuối cùng cũng xoay xở được để giật ánh mắt ra khỏi anh và nhìn chăm chăm vào ngọn lửa. Cô giật nảy mình khi anh chạm vào má cô để kéo mặt cô quay lại.

“Anh biết là em sợ, “ anh thì thầm. “Và anh không đổ lỗi cho em về chuyện đó. Nhưng anh nghĩ anh đã đạt được sự tin tưởng của em, nếu không phải là gì khác, vậy nên em ít nhất là suy nghĩ về việc đó được chứ?”

Mặt cô cảm giác như thể nó đã bị bôi đầy lòng trắng trứng.

“Anh hứa với em,” anh nói với cô. “Nếu em tin anh đủ để cho phép anh thử, anh sẽ không làm bất cứ điều gì em không muốn anh làm. Và nếu em yêu cầu anh dừng lại, anh thề là anh sẽ dừng.”

Annie khó có thể chịu được việc nhìn vào mắt anh. Tất cả những gì cô nhìn thấy trong đó là tình yêu anh dành cho cô. Sao cô có thể từ chối điều duy nhất anh từng yêu cầu cô?

“Như anh nói, chỉ cần nghĩ về nó thôi. Không cần cho anh câu trả lời ngay bây giờ. Em sẽ làm thế chứ? Nghĩ về việc đó ấy?”

Cô gật đầu.

Anh thưởng cho cô một nụ cười chậm rãi. “Trong khi em nghĩ về việc đó, nghĩ về việc nó đã tuyệt thế nào hôm ở phòng trẻ. Anh đảm bảo với em rằng những gì tới sau đó còn tuyệt vời hơn.”

Annie ước gì cô có thể chắc chắn về điều đó. Ôi, cô ước cô có thể chắc chắn biết bao nhiêu.

(Hết chương 19)

Chương 18.2 - Annie's song

Trans: summerwind210
Edit: qoop!!

Chương 18 (tiếp)


Lạy Chúa lòng lành. Nhanh chóng vậy thôi, Alex lạc lối. Chưa có một nụ hôn nào ngọt ngào đến diệu kỳ như thế. Cô hiến dâng cho anh như đoá hoa hướng về phía ánh sáng mặt trời, mở rộng, áp về phía trước, mềm mại và thơm ngát đến nỗi anh cảm thấy như say. Tim anh bắt đầu đập thình thịch. Hơi thở anh trở nên hổn hển. Cánh tay anh quanh người cô siết chặt lại, anh trượt môi mình từ môi xuống đến cổ cô. Anh muốn cô. Như thiêu thân lao vào ánh lửa bất ngờ, niềm đam mê anh đã phải không ngừng kìm nén suốt hàng tuần qua bùng lên trong anh.

Khi môi anh chạm vào cổ họng cô, Annie ngả đầu ra phía sau, một tiếng rên trầm trầm vang lên từ ngực cô. Alex nâng bàn tay còn tự do lên phần thân trên của cô. Bên ngực mềm mại đầy quyến rũ của cô lấp đầy tay anh. Hiển nhiên là bị khuấy động, cô bắt đầu thở nhanh hơn, những tiếng rên rỉ hổn hển khe khẽ. Chỉ mình âm thanh đó thôi cũng khiến Alex nửa phát điên. Bằng một động tác nhuần nhuyễn, anh lướt ngón cái qua đỉnh hồng trên ngực nàng, khoái cảm ngay lập tức làm nụ hoa cứng lên. Nhưng có quá nhiều lớp vải vóc. Anh muốn thậm tệ được cảm thấy sự ấm áp mượt mà trên làn da mà anh sẽ thiêu đốt của cô.

Những chiếc nút phía trước vạt trên áo của cô nhỏ xíu đến nản. Anh dò dẫm, xoay xở mở ra được một cái, rồi hai cái, cảm giác khẩn trương chạy đua trong anh. Đâu đó đằng sau tâm trí, anh vẫn mong đợi Annie bắt đầu khán cự, và anh chuẩn bị để tự ngừng bản thân mình lại nếu cô làm thế. Nhưng thay vào đó cô lại trượt đôi bàn tay nhỏ nhắn vào mái tóc anh, hơi thở của cô vẫn gấp gáp và đứt quãng như của anh vậy. Rốt cuộc Alex cũng đã cởi được cái nút cuối cùng. Một cách từ tốn, những xúc cảm của anh được tích điện bởi sự háo hức, anh kéo lớp vải ra và chạm trán với… một chiếc áo lót.

“Quỷ thật.”

Anh ngẩng người lên để xem xét chiếc áo lót, cực kỳ nhận thức được ánh mắt xanh biếc của Annie, mở to và sốt sắng, trên gương mặt anh. Mừng rỡ vì phát hiện ra áo lót của cô có một đầu dây thắt nút thay vì những cái cúc đáng nguyền rủa, anh chộp lấy cái dải ruy băng và giật mạnh. Thay vì được giải phóng thì sợi satin càng nút chặt thêm. Alex nghiến răng, ghìm lại một tiếng nguyền rủa khác, biết rằng, thâm chí khi anh bắt đầu gỡ được cái nút cứng ngắt đó, thì Annie cũng có lẽ đã hồi phục lại ý thức trong thời gian tạm hoãn và bắt đầu hoảng loạn trước khi anh chạm tới bầu ngực trần của cô.

Hít sâu một hơi và cho cô thấy một nụ cười mà anh hi vọng đủ để an lòng, Alex nghiêng người về sau xa hơn để có thể quan sát được tốt. Rồi anh vươn tới nút thắt, nhưng thật não nề làm sao khi anh đã cố hết sức vẫn không thể kéo chiếc áo lót ra khỏi cô. Tiếp tục mỉm cười nào. Sau rốt, nó chỉ là một cái nút bé nhỏ, anh tự bảo mình. Anh cảm thấy mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán. Một cái nút lì lợm. Anh không thể tin được vận may thê thảm của mình. Cô gái xinh đẹp nhất anh từng thấy đang ngồi đợi trên đùi anh, không chỉ mong muốn mà còn kiên nhẫn chờ đợi anh cời đồ cô ra, còn anh thì đang lóng ngóng loay hoay như một thằng ngốc đáng chết!

Alex ngước lên phát hiện ra cô đang quan sát bàn tay anh, đôi mắt xinh đẹp của cô chất đầy vẻ tò mò bối rối, miệng cô khẽ há ra. Cô dường như không cảm thấy một chút sợ hãi nào, vì lẽ đó, anh thật biết ơn. Mặt khác, anh cũng không hoàn toàn chắc chắn cô biết điều anh định thực hiện. Bất cứ trò gì của Douglas đã làm để chiếm tiện nghi trên cô, rõ ràng đã không xâm phạm gì đến nửa trên người cô cả, chí ít là không theo cách thức để lại cho Annie mối ác cảm khi bị động chạm ở đó.

Alex cảm thấy một tia đau nhói của tội lỗi khi nút thắt cuối cùng cũng lỏng ra. Nhưng anh đuổi nó chạy đi mất. Cô gái bị điếc, chứ không bị mục hết từ chân mày trở xuống. Ở tuổi đôi mươi, cô không còn là một đứa trẻ nữa. Thêm vào đó, cô là vợ anh. Một người chồng khác, được ban tặng cho cơ hội giống Alex như thế này, sẽ không chờ đợi việc hoàn thành cuộc hôn nhân lâu đến vậy. Ngoài ra, nó cũng không phải như thể là cô kháng cự lại. Hay sợ hãi. Cô chỉ cảm thấy tò mò về điều gì đã khiến anh quá say mê với chiếc áo lót của cô vậy thôi.

Alex còn hơn là ao ước được thoải mãn trí tò mò của cô nữa.

Trái tim anh dội ầm ầm bên trong lồng ngực như một cỗ máy gặt lúa khi anh tháo gỡ hoàn toàn phần dây rối của chiếc áo lót. Lớp vải trắng rơi lỏng ra bên dưới hai bờ ngực của cô. Những quả cầu trắng sữa với đỉnh hồng căng tràn. Đầy tôn kính, Alex khẽ quét một đầu ngón tay qua làn da của cô. Thật ấm áp và mềm mại, đúng hệt như anh vẫn hình dung. Anh đưa cú chạm nhẹ nhàng tiến đến đầu nhụy, quan sát quầng hào quang căng phồng se lại, dựng thẳng lên. Annie nhảy dựng khi anh bắt lấy phần nhô ra giữa ngón cái và ngón trỏ của mình. Ánh mắt chột dạ của cô bay tới anh. Rồi khi anh dịu dàng lăn lăn, cô siết chặt hai nắm tay mình trong tóc anh lại, đôi mắt cô tối đi thành màu xanh của giông bão, mí mắt cô trượt xuống thấp, phủ qua con ngươi.

Cúi đầu xuống, Alex đá lưỡi vào đầu nhụy bên kia của cô. Cô bật ra một tiếng rên nhỏ nghèn nghẹn và cong lưng lại để cho anh được thuận lợi hơn, và tiếng kêu đột ngột của cô làm anh quá xúc động trong một thứ ngôn ngữ cũng lâu đời như nữ giới. Alex thật hạnh phúc—không, tự hào—khi khỏa lấp được những nhu cầu của cô. Thực tế, anh hoàn toàn không thể tin được cô lại đầu hàng anh quá dễ dàng và đáp lại như thế, tự đẩy mình lên trước, chờ đón sự đụng chạm và chăm sóc của anh.

Cẩn thận không làm cô bị thương, vì anh đồ chừng ngực cô hiện tại có lẽ rất nhạy cảm, anh cạ cạ phần nụ phồng lên. Khi nó đã to và cứng, anh giam cầm nó giữa răng mình, rồi bắt đầu dùng lưỡi cọ xát không thương tiếc. Anh biết chính xác độ sắc để cắn chiếc nụ nhảy cảm đó, độ mạnh để nút nó, để đưa cô vượt trên cả chính mình. Với những cú chạm nhanh nhẹn không chút nể nang của lưỡi mình, anh mài giũa chiếc đỉnh nhạy cảm, làm nó phồng lên cho đến khi nó đập theo từng nhịp mạch của cô. Khi đó, và chỉ khi đó, anh phóng thích đợt cuối cùng chết người với ý thức của cô, bằng cách dùng răng giật mạnh.

Với phát giật đầu tiên, Annie thét lên. Không phải một chút, mà là thét to. Một tiếng thét rúng động long trời lở đất. Hoàn toàn không phòng bị trước, Alex giật bắn mình, anh bật người lại và gần như hất cô xuống sàn. Anh có lẽ đã thế nếu cô không tóm lấy hai bên tai anh.

“Annie, thôi nào!” Đầu cô hất ngả ra sau còn mắt thì nhắm lại, vậy cô không thể thấy được anh nói. “Annie, đừng la nữa.” Alex quẳng một cái nhìn kinh hoàng về phía cửa, nó vẫn chưa khóa. Hoàn toàn vỡ vụn, cô vặn xoắn đôi tai của anh và cong người lên trước, hiến dâng anh đôi nhũ hoa theo một cách cực kỳ rõ rệt. “Maddy sẽ tới đột nhập vào đây, chắc như—”

Đầu nụ của cô sượt qua môi anh. Ngay lúc vừa chạm, cô vỡ òa với vẻ quẫn bách và nắm tai anh kéo mạnh lại. “A—aaa!” Cô rừ rừ.

“Chúa Giê-xu.”

Trong một cử động xoay chuyển, Alex nhấc người lên khỏi ghế, đặt lưng cô lên mặt bàn, tiễn giấy vẽ lẫn bút than bay tứ tung, và bị một tay lên môi cô. Khi đó, và chỉ khi đó, anh đưa cô thứ cô muốn. Đây là lần đầu tiên trong đời mà anh từng phá lên cười trong khi đưa một đỉnh ngực phụ nữ vào miệng mình.

Mới cú chạm lưỡi đầu tiên trên chiếc nụ của cô, Annie đã hét vào gam bàn tay của anh và vặn xoắn tai anh lần nữa. Alex quyết định lỗ tai anh có thể nhận lãnh hình phạt. Trong một nhịp đập, anh thậm chí không còn một chút cảm giác nào của hai tai mình.

Annie giống như một điều diệu kỳ nằm gọn trong vòng tay anh. Quá ngọt ngào không thể tin được, hoàn toàn quá đỗi thuần phác. Không xa lạ gì với phụ nữ cùng những phương thức làm hài lòng họ, Alex biết chính xác nơi nào và làm sao để chạm vào cô, và cô đáp ứng lại mỗi cảm nhận mới với sự háo hức và hoàn toàn chân thật.

Khi cô hổn hển và run rẩy với nhu cầu, anh trượt bàn tay tự do xuống dưới váy cô. Mường tượng ra điểm đến của anh, phần giao nhau giữa hai đùi cô, anh dò dẫm khe hở của chiếc quần buộc túm, quá phấn khích để đưa những đầu ngón tay mình đến nơi ấm nồng ẩm ướt của cô mà anh gần như phát rồ vì nó. Quá phát rồ đến nỗi mất hết vài giây anh mới nhận ra Annie đã đông cứng lại và đẩy vào vai anh bằng hết sức mình. Anh lùi lại và chiếu đôi mắt bừng bừng ham muốn vào cặp mắt đầy hãi sợ của cô.

Nhìn vào mắt cô, dần dần sáng tỏ phản ứng của cô, anh cứng người lại và hớp lấy một hơi dài, cố gắng tự kiềm chế bản thân. Rồi, với sự miễn cưỡng kinh khủng, anh rút tay khỏi váy cô. Sau rốt, có vẻ như bóng ma Douglas vẫn đang ám lấy họ.

“Ổn cả thôi, em yêu.” Chống lên một khuỷu tay, Alex nghiêng hông trên bàn và cúi đầu xuống hôn lên bờ môi căng mọng của cô. “Đừng sợ. Anh sẽ không làm đau em.”

Sự căng thẳng dần dần giải tỏa khỏi cơ thể cô. Nỗi sợ đã trượt khỏi mắt. Nằm đó trên bàn, đôi nhũ hoa đáng yêu của cô để trần và chỉ cách môi anh vài phân, cô vẫn khiến anh phát điên theo một cách mà không một người phụ nữ nào từng làm được, và anh tự chúc mừng bản thân cho sự nhẫn nhịn gần như thành thánh của anh. Nhớ lại việc cô nàng lẳng lơ bé bỏng này suýt tí nữa kéo đứt tai mình như thế nào, anh tặng cô một nụ cười hài lòng, mi mắt trĩu nặng, tin tưởng rằng giây phút đó sẽ đến, và nhanh thôi, khi cô sẽ không e dè sự yêu đương giữa họ. Tất cả những gì anh cần là nhẫn nại và những dịp tốt khác để quyến rũ cô.

Anh bắt đầu thẳng người lại, nhưng Annie đã chộp lấy vạt trước áo sơ mi của anh và giữ chặt. Anh nhướng một bên chân mày lên vẻ dò hỏi. “Gì thế em yêu?”

Cô lặng lẽ thì thầm cái gì đó, nhưng trong tình trạng phát sốt vì ham muốn chưa được thỏa mãn, anh khó mà tập trung vào những chuyển động trên môi cô. “Hả?”

Mắt cô tối lại thành một màu xám xanh u ám. Rồi cô quét ngón tay lên chiếc nụ nhỏ của cô và để lộ ra lúm đồng tiền trên má. Tia nhìn của Alex bắn lên ngực cô. Trong lúc dõi theo cô trêu đùa cho đỉnh ngực dựng lên, anh cũng cảm thấy một phần nhất định của chính mình đang dựng lên một cách đau đớn như thế.

“Annie, không,” anh nói khàn khàn.

Cô kéo kéo áo anh nài nỉ.

“Anh không thể,” anh nói với một tiếng cười rời rạc. “Em không biết được điều em đang yêu cầu đâu.”

Cô bĩu môi và vòng cánh tay mình quanh cổ anh. “Đi mà?”

Nắm lấy phần trên khuỷu tay của cô, Alex kéo cô ngồi dậy, vờ như không hiểu. Tất nhiên là xạo. Nhưng theo cách mà anh thấy, nếu tất cả tội lỗi đều liên hệ với nhau, thì tốt hơn là anh nói dối với cô do sơ sót hơn là mạo hiểm việc trở nên quá khuấy động đến nỗi đánh mất kiểm soát. Tự bản thân mình ép bức cô sẽ là không thể tha thứ và gây ra tổn hại không gì vãn hồi được. Cô chỉ mới vừa bắt đầu tin tưởng anh.

Với đôi bàn tay run rẩy, Alex thắt lại nút ruy băng áo lót của cô, một công việc không dễ dàng gì khi mà những ngón tay mảnh dẻ của Annie cứ chạy tới lui làm cản trở. Anh liếc xuống để nhìn điều cô đang làm và gần như gầm lên khi anh nhận ra cô đang nhè nhẹ xoay xoay phần đỉnh căng phồng của hai bầu ngực. Giật mạnh ánh nhìn trở lại khuôn mặt cô, anh lại nhận lấy toàn bộ xúc cảm trên đó, hiện đang tràn trề khao khát, mắt cô trĩu nặng và sẫm lại với ham muốn.

“Giê-xu!”

Anh bắt lấy cổ tay của cô và kéo bàn tay cô ra. Anh rõ ràng là đã mở chiếc hộp Pandora, anh quyết định cho là thế, và tự tạo ra cho mình nhiệm vụ đặt những báu vật của anh trở lại nơi anh đã tìm ra được chúng. Và khi anh thắt xong nút buộc của chiếc áo lót thành hình nơ, cô thở dài khuất phục.

“Em thích thế, phải không?” anh không thể cưỡng lại thôi thúc hỏi.

Cô cười một nụ cười thiên thần và gật đầu. Alex kéo hai bên vạt áo trên của cô vào nhau và bắt đầu cài nút lại như thể đời anh đang tùy thuộc tất cả vào đó. “Chà, lúc nào đó chúng ta sẽ làm lại nó lần nữa,” anh nói trong một tông giọng lạ lùng.

Cô gật lần nữa. Anh nhe răng cười và bắt gặp ánh mắt của cô khi anh đưa chiếc nút cuối cùng vào đúng vị trí. “Lần tới, đừng bảo anh ngừng, và anh sẽ chỉ cho em những thứ khác có thể cảm giác được hay đến chừng nào.”

Một cái cau mày đầy thắc mắc kéo hai bên lông mi thanh tú của cô vào nhau. Alex cúi người hôn cho nét nhăn biến đi mất. Khi anh thẳng người lại, anh cạ cạ khớp tay lên bờ môi dưới của cô. “Hãy tin anh, Annie. Những gì anh dự tính làm nếu như em không dừng anh lại còn có cảm giác tuyệt vời hơn gấp trăm lần.” Khi cô trông không có vẻ bị thuyết phục lắm, anh nói, “Thậm chí có lẽ một ngàn lần tuyệt hơn.” Cô vẫn trông lờ mờ. Anh nhìn ngó cô một lúc lâu, và rồi anh nói giọng đều đều, “Em không thể đếm được.”

Cô thì thầm, “Em có thể.” Rồi cô nhanh nhẹn nắm tay lại và bắt đầu bung ra từng ngón tay, mỗi ngón một lần. “Một—hai—ba—”

Alex phủ tay mình lên tay cô, cười bất chấp cả bản thân mình. “Đừng bận tâm, em đã thuyết phục được anh. Em có thể lên cao tới đâu?”

“Bốn mươi,” cô tự hào thông báo cho anh. “Không một sai sót.”

“Bốn mươi luôn? Cao thế vậy á?” Anh cân nhắc chuyện đó trong một chốc. Rồi, quyết định giải thích theo kiểu mà cô có thể nắm bắt, anh nói, “Điều chúng ta vừa làm? Đó là—” anh giơ một ngón tay lên—“một cảm xúc tốt đẹp Nhưng còn những gì ta có thể làm?” Anh giơ mười ngón tay, rồi nhanh nhẹn nắm vào mở ra ba lần. “Những gì chúng ta có thể làm nếu em không ngừng anh lại sẽ là cảm xúc tuyệt vời hơn bốn mươi lần.”

Cô nheo mắt lại đầy nghi vấn.

“Nghiêm túc đấy. Tuyệt vời hơn hàng hàng sa số lần,” anh đoan chắc với cô. Chống bàn tay lên bàn cạnh hai bên người cô, anh đưa mặt sát lại gần cách mặt cô trong gang tấc. “Và để anh nói em biết, em yêu, nếu thời gian tới khi em muốn thêm điều đó nữa, anh sẽ tuân lệnh em, bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào.”

Cô nhăn nhăn mũi, làm anh lại cười phá lên. Rồi anh nắm lấy cằm cô bằng cạnh ngón tay mình vào nghiêng mặt cô lên. “Về chuyện em về nhà, quên nó đi. Anh yêu em, Annie. Nó không thành vấn đề gì với anh nếu em không nghe được. Không lấy một tẹo. Hiểu không? Và còn việc em không thể nói, em sẽ học được vì anh sẽ dạy cho em.”

Cô trông đầy lo lắng với lời đó.

“Cho đến khi em có thể nói,” anh thì thầm, “em vẫn có một cái miệng xinh xắn, và anh có thể nghĩ ra hàng tá công dụng hay ho cho nó ngoài việc nói chuyện ra.”

Với điều đó, anh đặt môi anh lên môi cô để minh chứng cho quan điểm của mình.

(hết chương 18)

Chương 18.1 - Annie's song

Trans: summerwind210
Edit: qoop!!

Buổi sáng ngày hôm sau, một chiếc xe ngựa chất đầy hàng hoá được tới Montgomery Hall, tất cả chúng đều là cho Annie. Alex cảm thấy như thể một đứa trẻ trong lễ Giáng sinh khi anh hướng dẫn những người đàn ông đi xuyên qua nhà tới phòng làm việc của anh, căn phòng mà từ giờ trở đi sẽ là sự kết hợp giữa phòng làm việc và phòng chơi nhạc.

Khi Maddy nhìn thấy dàn đàn ống, bà nhướn lông mày vẻ đầy hồ nghi. “Cậu chủ Alex, cậu có chắc cậu muốn một vật ầm ĩ thế này trong phòng làm việc của mình không? Làm thế nào cậu có thể tập trung được?”

Alex sẽ hoàn toàn tập trung, chỉ không nhất thiết là phải vào số sách kế toán của mình thôi. Mấy tuần trước anh đã quyết định tán tỉnh vợ mình bằng âm thanh. Anh sẽ bị nguyền rủa nếu đặt hết những vật dùng để dụ dỗ này trong một căn phòng khác.

“Bây giờ Annie đang ở đâu?” anh hỏi Maddy.

“Trong phòng dành cho trẻ. Tôi nghĩ là lại đang vẽ.”

Alex mỉm cười, quá mong mỏi được chỉ cho Annie tất cả những thứ anh đã mua cho cô đến nỗi anh muốn chạy ra chỗ chiếc xe ngựa và tự mình vận chuyển tất cả những thùng hàng đó. “Chúng tôi làm được mà, cậu Montgomery,” Một trong những người đàn ông trấn an anh. “Đây là công việc của chúng tôi.”

“Tôi không ngại giúp đâu.”

Alex đem chiếc hộp vào phòng làm việc của mình và đặt nó ở trên bàn. Lấy con dao ra khỏi túi quần, anh rạch lớp băng dính sau đó gấp lưỡi dao lại. Ống nghe (dành cho người khiếm thính). Gần như thể tôn kính, Alex nhấc một chiếc ra khỏi hộp. Anh nhá cho Maddy một nụ cười toe toét. “Thứ sẽ giúp Annie nghe được! Giờ tôi có thể bắt đầu những bài học với cô ấy.”

“Cậu đóng vai thầy giáo! Nhớ cậu được mấy điểm hồi còn đi học, đó sẽ là một cảnh đáng xem đấy.”

“Tôi sẽ dạy cô ấy bảng chữ cái dấu hiệu và thủ ngữ,” Alex nhấn mạnh. “Rồi bà xem. Tôi sẽ là một gia sư tuyệt vời. Tôi chỉ không muốn bắt đầu cho tới khi những thứ này được đưa đến thôi.” Anh giơ một chiếc tai nghe lên. “Chỉ một chút may mắn thôi, Maddy, cô ấy có thể nghe được nhờ những vật này. Có lẽ không được rõ lắm, nhưng được chút nào hay chút ấy.”

Maddy dịch tới chỗ chiếc bàn và nhấc một chiếc tai nghe cỡ trung bình ra khỏi hộp. Lôi hết giấy gói ra, bà nhét đầu ống nghe vào tai mình, Alex cúi người về phía trước và nói "xin chào" vào trong chiếc chuông loe ra. Bà giật nảy người, và kêu lên, “Thánh thần thiên địa ơi!”

Alex cười phá ra và giật lấy chiếc sừng trâu ra khỏi tay bà. Đặt nó vào trong tai mình, anh nói, “Nói gì với tôi đi.”

“Cậu xuýt làm thủng màng nhĩ của tôi!” Maddy gần như hét lên.

“Chúa Giê-xuuu!” Anh chà sát một bên đầu, nhìn cái ống nghe với một vẻ kính trọng mới. “Điều đó thật đáng ngạc nhiên. Hoàn toàn đáng ngạc nhiên.”

Sau khi những người đưa hàng rời đi, Alex dành khoảng một tiếng đồng hồ để sắp xếp tất cả nhạc cụ cho Annie khắp phòng. Anh cố nhịn không thử chơi bất cứ thứ nào, sợ rằng cô có thể nghe được âm thanh và bị kéo tới phòng làm việc trước khi anh chuẩn bị sẵn sàng để giới thiệu với cô.

Cuối cùng, khoảnh khắc được tặng quà cũng tới. Quá háo hức để nhìn thấy khuôn mặt cô đến nỗi anh khó có thể chịu được tình trạng hồi hộp, Alex ngồi vào ghế của mình nơi chiếc đàn ống. Hít một hơi thật sâu và cầu nguyện, anh thử một phím đàn. Sau đó anh bắt đầu chơi. Ừm, không chính xác là chơi nhạc. Anh chẳng có một chút khái niệm làm cách nào để khiến cái vật chết tiệt này vang lên những nốt nhạc. Nhưng tiếng ồn quả thật là tuyệt vời. Chỉ trong có vài phút, cánh cửa phòng làm việc của anh mở ra với một tiếng rầm và Annie bước vào, tay khoanh lại trên phần eo phồng lên, mắt mở to vì kinh ngạc.

Alex tiếp tục lấp đầy căn phòng với âm thanh, cười toe toét với cô qua vai anh. Như bị thôi miên, cô di chuyển về phía anh, ánh nhìn của cô gắn chặt lên chiếc đàn. Khi cô cuối cùng cách nó một cánh tay, cô vươn một tay ra, chạm vào mặt gỗ được đánh bóng gần như là sùng tín. Sau đó cô tiến đến gần hơn, lướt cả hai tay lên trên mặt của chiếc đàn. Vẻ mặt cô khiến chiếc đàn ôn dịch này xứng đáng với mỗi xu anh bỏ ra cho nó. Hạnh phúc đến thiêng liêng, đó là vẻ mặt cô. Hoàn toàn hạnh phúc. Vẫn giữ tay mình áp vào mặt gỗ, cô nhắm mắt lại, nụ cười say mê của cô ngọt ngào đến mức khiến anh nhức nhối.

Alex dừng chơi, nắm lấy tay cô, và kéo cô ngồi xuống băng ghế. “Em chơi đi,” anh khuyến khích cô.

Cô khoanh tay lại và áp chúng vào vạt áo mình cứ như thể cô sợ phải chạm vào những phím đàn. Alex nắm lấy cổ tay cô, buộc tay cô hạ xuống, và dẫn những ngón tay cứng nhắc của cô trên những phím đàn màu trắng ngà. Sau khi nhìn sâu vào mắt cô, anh nói, “Nó là của em, Annie. Anh mua nó cho em.”

Cô tặng cho anh một cái nhìn đầy hoài nghi. Sau đó vòng ánh nhìn của mình trở lại chiếc đàn. Cười lặng lẽ, Alex chỉ cho cô cách chơi. Chỉ trong một vài giây, cô sắp sửa thổi bay anh ra khỏi phòng. Anh đứng ở phía sau để nhìn cô. Trong tất cả những món anh có thể tặng cho cô, anh nhận ra, nhạc cụ chính là thứ truyền đi cảm hứng.

Với chiếc đàn ống, Annie đã biến giấc mơ của mình thành hiện thực. Nó dường như thật thích hợp. Kể từ khi biết cô, cô cũng đã biến một vài giấc mơ của anh thành hiện thực. Những giấc mơ không tưởng. Tìm được và kết hôn với một thiên thần. Yêu một ai đó nhiều hơn anh yêu chính bản thân mình. Thật sự có một lý do đáng để sống.

Cho đến giờ ăn tối, Annie ở trong phòng làm việc của anh, lần này không phải là vì anh khăng khăng muốn thể, mà là bởi vì không thứ gì có thể kéo cô đi khỏi. Rời chiếc đàn ống, cô tới chỗ chiếc nhạc ngựa. Từ nhạc cụ này, cô chuyển sang nhạc cụ khác.

Căn nhà tràn ngập những tiếng ồn. Chắc chắn đó còn hơn là những tiếng động đinh tai, khủng khiếp, nhưng với Alex chúng thật tuyệt vời chỉ vì một nguyên nhân, rằng Annie có thể nghe được một vài dây cung. Anh không quan tâm việc cô đã nhanh chóng học được cách chơi những nốt nhạc cô nghe thấy rõ nhất và lặp lại chúng, lặp đi lặp lại. Cô đang có những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời mình.

Tới giờ ăn, Alex bắt cô ngưng chơi với những nhạc cụ đủ lâu để ăn. Sau khi họ ăn món khai vị, Maddy bước vào với một bình trà, thứ mà bà đặt ở giữa bàn với một tiếng cạch còn hơn cả lớn. Alex bắn cho bà một cái liếc mắt đầy dò hỏi.

“Có cái gì không ổn sao, Maddy?”

“Hả?”

Alex lặp lại.

Maddy nghiêng đầu. “Cậu nói gì cơ?”

Cho là bà đang mỉa mai về tất cả những tiếng ồn Annie tạo ra, Alex đẩy ghế ra phía sau, nhìn bà trừng trừng với một mức độ cao. “Tôi không thấy chuyện này thú vị chút nào hết, Maddy.”

Với một cái cau mày cáu kỉnh, bà quản gia chọc ngón tay vào một bên tay, ngoáy ngoáy một lúc và lôi ra một miếng bông. “Tôi xin lỗi, Cậu chủ Alex. Tôi không nghe rõ.”

Alex nhìn chằm chằm người phụ nữ trong một thoáng, sau đó ngửa đầu ra sau và cười phá lên. Annie, bận rộn nhét thức ăn vào miệng để cô có thể kết thúc bữa ăn và quay trở lại phòng làm việc, chẳng buồng nhìn lên.

Buổi sáng ngày hôm sau, Alex quyết định rằng đã đến lúc anh bắt đầu dạy Annie học. Tuy nhiên, ngay tại giây phút anh cố thực hiện quyết định đó, anh nhận ra rằng mình phải chịu trách nhiệm với một quý cô trẻ tuổi cực kỳ không hạnh phúc. Annie, say mê với tất cả những thứ phát ra tiếng động anh tặng cô, không muốn làm gì hết ngoại trừ chơi với chúng. Khi Alex kéo cô tới bàn làm việc của mình và bảo cô ngồi xuống, cô dường như nổi loạn và sau đó bắt đầu bĩu môi. Bĩu môi thật sự. Thiên thần của anh, Alex nhận ra, đã hơi được quá nuông chiều rồi.

Kéo ghế của mình ra, anh ngồi xuống cạnh cô và với lấy cuốn sách bác sĩ Muir đã đem tới cho anh, Từ vựng của những ký hiệu im lặng, tác giả James S. Brown và Ngôn ngữ ký hiệu của người Anh-điêng, tác giả W. P. Clark, thứ khiến Alex hết sức vui mừng khi chứa hàng nghìn những mục diễn tả cách nói và những từ ngữ có nghĩa tương đương trong Ngôn ngữ ký hiệu của Mỹ, điều làm cho cuốn sách thành như một cuốn từ điển ký hiệu Mỹ – Anh-điêng. Ngoài cuốn được xuất bản là hai bản sao mỏng được biên soạn dành riêng cho Alex bởi một phụ nữ ở Albany, người đã có kinh nghiệm lâu năm trong việc dạy học cho người điếc.

“Học xong rồi mới chơi,” anh nghiêm khắc nói với cô vợ mình. “Đã đến lúc em lấp đầy cái đầu nhỏ nhắn đáng yêu của mình với một chút kiến thức rồi, Annie em yêu.”

Anh mở cuốn sách và bắt đầu lật qua các trang để tìm phần bảng chữ cái ký hiệu. Khi anh liếc nhìn lên, Annie đang nhấc một chiếc tai nghe từ bàn của anh lên và dùng hết hơi hết sức thổi vào phần đầu nhét vào tai. Alex nhìn cô trong một chốc với nụ cười bao dung, sau đó anh kéo phần ống nghe ra khỏi tay cô và nhét một đầu vào tai cô. Giơ tay phải lên, những ngón tay cuộn lại hướng vào lòng bàn tay, ngón cái mở rộng ra, chĩa lên trên và áp vào chúng, anh vươn người về phía trước và nói oang oang vào phần chuông loe ra, “A!”

Annie giật nảy mình như thể anh dùng kim châm cô và giật cái ống nghe ra khỏi tai mình, nhìn chăm chăm vào nó. Sau một thoáng, cô lại nhét nó vào tai, vẻ mặt đầy mong đợi. Alex nhận ra cô nghĩ cái ống nghe tự phát ra âm thanh.

“Không, không, Annie em yêu. Đó là anh.” Cảm thấy hãnh diện rằng cô thật sự có vẻ như nghe được anh, Alex đảm bảo chắc chắn là cô để nó ở trong tai mình khi anh trình diễn một màn vĩ đại việc đặt môi mình vào phần ống nghe loe ra. “Đó là anh, Annie,” anh hét lên.

Cô lại giật nảy mình. Nhưng lần này cô không giật cái ống nghe ra khỏi tai nữa. Thay vào đó cô tóm lấy tóc Alex và nhét gần như nửa mặt dưới của anh vào phần cái chuông. Thế nên, anh cười dữ dội đến mức anh không thể nói được dù đã cố. Khi niềm vui sướng của anh giảm xuống, anh nhìn thẳng vào cô qua đường dây của cái chuông. Tất cả những thôi thúc muốn cười rời anh đi. Đôi mắt cô chứa những xúc cảm chân thật nhiều hơn anh đã từng thấy trước đây. Thận trọng hi vọng. Không thể tin được. Hân hoan dè dặt. Ngực anh siết chặt lại. Ngả người về sau để cô có thể nhìn thấy miệng anh khi anh nói, anh tuyên bố ầm ĩ, “Anh yêu em.”

Cô nhìn anh chăm chăm trong một thoáng, nước đọng lại và lấp lánh như những hạt kim cương trong đôi mắt xanh của cô. Sau đó, anh mất hết cả tinh thần khi những giọt nước mắt chảy qua lông mi cô và lấp lánh như một dòng suối nhỏ xuống dưới má cô. Khi anh nhìn, với anh dường như cả khuôn mặt cô bắt đầu run rẩy, đầu tiên là miệng cô, sau đó là cằm cô rồi đến những sợi cơ nhỏ phía dưới mắt cô. Alex dứt ra khỏi chuông của cái ống nghe. “Em yêu, đừng khóc. Anh nghĩ cái này sẽ khiến em hạnh phúc.”

Cái ống nghe bay vèo ra khi cô lao người vào vòng tay anh. Run rẩy vì phản ứng của cô, anh áp một tay lên lưng cô và luồn tay kia vào tóc cô. Anh cảm thấy cơ thể cô rung lên với những tiếng thổn thức. Sau đó cứ như thể trái tim tan nát, cô trườn khỏi vòng tay anh và chạy ra khỏi phòng.

Đầy lo âu, Alex theo cô lên gác, chỉ để nhận ra rằng cô một lần nữa lại dùng ghế chặn cửa. Và lần này, dù anh có cố dụ dỗ cô thế nào đi chăng nữa, cô cũng sẽ không mở.

Annie ngồi ở giữa giường mình, người lắc lư tới lui, tay phủ kín mặt. Nín thở để nuốt xuống những tiếng thổn thức, cô khóc một cách chán trường. Anh yêu cô. Anh đã nói với cô điều đó đêm hôm trước. Nhưng cho tới một vài phút trước, khi cô nhìn vào mắt anh khi anh nói những từ này, cô đã không nghĩ đến hậu quả của sự gắn bó đó—không phải cho cô, mà là cho anh.

Anh yêu cô. Nhìn vẻ mặt anh khi nói những lời đó với cô—ôi, lạy Chúa! Annie nghẹn lại khi cố hít vào một hơi kìm nén, nhớ lại cảm giác vô vọng khi cô không thể nói những lời đáp lại anh.

Cô là một kẻ thiểu năng. Điếc. Bất kể anh làm điều gì, bất kể anh tặng cho cô thứ gì cũng không thể thay đổi được điều đó. Không gì hết. Trong suốt cả cuộc đời mình, cô đã bị những người bình thường xa lánh, một kẻ bị gạt ra ngoài bất cứ nơi đâu cô tới, không thể kết bạn, không thể tham dự những buổi lễ ở nhà thờ, thậm chí còn bị cấm đi vào thị trấn. Không phải là cô thực sự muốn làm bất cứ điều gì trong số những việc đó, vì làm chúng chỉ khiến cô đau khổ thôi. Chẳng có gì vui vẻ khi bị nhìn chăm chăm và dằn vặt hết, hay bị mọi thì thầm sau lưng, nghĩ rằng cô chẳng hề hay biết về những gì họ đang nói. Cô có biết, vì thì thầm hay không, cô có thể đọc môi họ. Đó là Annie Trimble, kẻ ngu ngốc. Kẻ đáng thương. Annie kẻ ngu ngốc. Annie kẻ ngu ngốc.

Đó sẽ là món quà cô dành tặng Alex ư? Không gì ngoài đau khổ? Đó là những gì cô muốn đem tới trong cuộc đời anh? Để tránh bị tổn thương, cô hài lòng với việc tránh xa mọi người, hài lòng với việc sống làm người thiểu năng. Trong hàng năm trời, cô hiểu rằng sống như một người thiểu năng là tất cả những gì cô có thể mong đợi. Nhưng Alex có thể có nhiều hơn thế. Những giọt nước mắt nóng hổi ngập đầy trong mắt Annie, như đốt cháy nơi cuống họng cô. Alex thật tuyệt vời. Không chỉ đẹp trai, mà còn dịu dàng và tốt bụng nữa. Anh có thể có được bất cứ người phụ nữ nào anh muốn. Annie cảm thấy chắc chắn rằng bất cứ quý cô xinh đẹp nào trong thị trấn cũng sẽ thích mê nếu được ở vị trí của cô, người duy nhất nhận được tất cả sự chú ý của anh. Sao anh lại phải chấp nhận một cô gái bị điếc cơ chứ? Không những chỉ bị điếc, mà thậm chí còn không thể nói rằng cô ấy yêu anh.

Annie biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô để tình huống này tiếp tục. Mọi người sẽ nhanh chóng bắt đầu xa lánh Alex, không phải vì những việc anh làm, mà là vì anh có liên quan tới cô. Trước khi anh nhận ra điều đó, anh đã chẳng còn người bạn nào rồi. Anh thậm chí sẽ không được mời tới chơi nhà bất cứ ai. Và sẽ không ai muốn tới đây thăm anh, chỉ vì cô. Annie kẻ ngu ngốc. Tất cả những gì cô giỏi, tất cả những gì cô từng giỏi, là cho mọi người cái gì đó để nhìn chằm chằm.

Annie chưa bao giờ biết một ai giống như Alex. Kể từ khi cô tới Montgomery Hall, anh đã thay đổi cuộc đời cô. Cô yêu anh nhiều hơn cô đã từng yêu bất cứ ai. Cô không thể chịu đựng được việc nhìn những điều xấu bắt đầu xảy ra với anh chỉ vì cô. Anh cần một người khác để yêu thương. Một ai đó có thể mang đến hạnh phúc cho anh chứ không phải ngược lại.

Đạt đến quyết định đó, Annie khóc cho tới khi cô kiệt sức và không còn nước mắt để chảy nữa. Sau đó cô ngẫm nghĩ những cách cô có thể thông báo cho Alex về cảm xúc của cô. Anh vẫn chưa đủ giỏi trong việc đọc môi để cô có thể giao tiếp với anh theo cách đó, và cố gắng dùng hành động diễn tả là bất khả thi. Cân nhắc về vấn đề này, cô bất thình lình nhớ lại buổi tối anh đã vẽ tranh để giải thích cho cô về em bé.

Alex đi đi lại lại. Băng qua đại sảnh. Lên gác. Tới phòng dành cho trẻ. Sau đó anh lại lặp lại những bước chân mình. Lặp đi lặp lại. Sau đó lại lặp đi lặp lại. Anh rất nhanh không đếm nổi mình đã đi lên đi xuống cầu thang bao nhiêu lần. Có cái gì đó cực kỳ sai lầm. Anh nhìn thấy nó trong mắt cô. Nhưng anh không thể tưởng tượng được nó là cái gì. Anh đã nghĩ chiếc ống nghe có thể khiến cô vui sướng cực kỳ. Thay vào đó cô oà ra khóc. Tại sao? Dù Alex có xoay chuyển vấn đề theo cách nào đi chăng nữa, anh cũng vẫn không thể tìm được câu trả lời.

Khi anh cuối cùng cũng nghe được tiếng bản lề cửa cọt kẹt, anh đang ở lưng chừng cầu thang, anh cảm thấy lần chạy lên này là lần thứ một nghìn rồi. Âm thanh cánh cửa cô mở ra khiến anh chạy như bay trên những bậc cầu thang còn lại. Lao dọc hành lang, anh phanh két lại bên ngoài cánh cửa phòng cô. Annie đứng ngay phía trong căn phòng, bàn tay nhỏ bé của cô đặt trên tay nắm cửa, mặt cô trắng bệch như phấn. Anh biết cô đã khóc qua quầng đỏ quanh mắt cô.

Lùi lại một bước, cô ra hiệu cho anh tiến vào. Alex có một linh cảm rất tệ về việc này. Cô tránh nhìn anh khi anh bước vào phòng. Sau đó với một tiếng click nhỏ đầy dứt khoát, cô đóng cánh cửa lại phía sau anh. Vẫn không nhìn anh, cô nhanh nhẹn tới chỗ chiếc bàn nơi cô nhặt một tờ giấy lên và chìa nó ra cho anh.

“Cái gì đây?” Alex thu hẹp khoảng cách giữa họ lại và cầm lấy tờ giấy với bàn tay cứng nhắc. Sau khi nhìn kỹ bức tranh cô đã vẽ, anh nói, “Annie, thật đáng ngạc nhiên. Em thật có tài.”

Cô đã vẽ phác hoạ chân dung họ giống y như tạc, sự chú ý đến từng chi tiết của cô thật không thể nào tin được. Ngoại trừ tác phẩm của những nghệ sĩ chuyên nghiệp, Alex chưa từng nhìn thấy một sự tinh thông nào đến thế. Không cần dùng bất cứ thứ gì ngoài chì than và giấy, cô đã vẽ anh y như thật. Anh khẽ mỉm cười trước vẻ mặt của chính mình mà cô đã ghi lại trên trang giấy. Anh thật sự nhìn cô như thế, với nụ cười toe toét tự mãn và ánh nhìn phóng đãng nơi đáy mắt? Anh cho là anh đã làm thế và không thể không tự hỏi sao cô không tát anh vài lần vì sự lăng mạ đó. Annie còn lâu mới nhận ra sự phóng đãng dù nó có chạy tới và cắn vào lưng cô.

Tia nhìn của anh trôi tới bức tranh của cô, thứ mà, với anh, dường như không được chính xác lắm theo cách nào đó. Sau khi nhìn kỹ bức chân dung trong một chốc, anh nhận ra cô đã vẽ mình trên giấy giống như hình ảnh cô thấy mình trong gương, không mỉm cười, không chút dấu vết của ngọt ngào thơ ngây hay vẻ thật thà đã đánh cắp trái tim anh. Đôi mắt không giữ một chút cảm xúc hay lấp lánh. Không lúm đồng tiền hiện lên nơi má cô. Annie, không vòng hào quang rực rõ, vẫn xinh đẹp, nhưng chỉ là một khuôn mặt không có tâm hồn.

Có cái gì khác nữa dường như không đúng. Có cái gì đó còn thiếu. Nhưng trong một thoáng, anh không thể xác định được nó là cái gì. Sau khi nhìn kỹ bức tranh lâu hơn một chút, Alex cuối cùng cũng chú ý đến chi tiết còn thiếu và nhìn lên cô, tim anh như bắn lên đến tận cổ họng.

Annie đã vẽ mình không có tai.

Với bàn tay run rẩy, Alex đặt bức tranh xuống bàn. Anh đang định cất tiếng thì cô giật lấy một bức tranh khác và dúi nó vào trong tay anh. Anh liếc xuống và lại thấy một bức phác họa hoàn hảo khuôn mặt của Annie, chỉ có điều nó thiếu tai cũng như thiếu miệng.

Bản năng đầu tiên của Alex là xé bức tranh ra thành từng mảnh nhỏ và nói với cô rằng hãy thôi nực cười như vậy đi. Nhưng vẻ đau khổ trong mắt cô đã ngăn anh lại. Chuyện này rất quan trọng đối với cô, và phán đoán từ nét vặn vẹo cứng nhắc nơi miệng cô, chú ý tới những gì cô rõ ràng tin là mình thiếu hụt là một nỗi đau đối với cô. Đau khủng khiếp.

Quẳng bức vẽ xuống, Alex ngồi xuống một chiếc ghế. Vỗ vỗ vào đâu gối mình, anh nói, “Đến đây nào, em yêu.”

Cô khoanh tay ngang ngực và lắc đầu, vẻ bướng bỉnh hiện lên nơi cằm cô khiến cô trông dễ thương hơn bất cứ lúc nào. Alex cũng không thể không chú ý rằng vị trí cô đặt cánh tay thanh mảnh cũng khiến một phần cơ thể xác định nào đó bị đẩy về phía trước. Bà thợ may, tuân theo những chỉ thị rõ ràng của anh, đã cắt cổ những bộ váy của cô hơi thấp một chút. Không khiếm nhã chút nào, chỉ thấp đủ để lộ ra những gì là nữ tính của cô, thứ mà đã trở nên đầy đặn hơn với thời kỳ bầu bí tăng lên. Theo cách Alex nhìn nhận, nếu anh không thể tham dự vào bữa ăn, ít nhất anh cũng xứng đáng thỉnh thoảng được liếc qua cái thực đơn.

Anh lại vỗ vỗ đầu gối. “Đến đây nào, em yêu. Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.” Đó là, không nghi ngờ gì hết, câu nói sai khủng khiếp nhất anh từng thốt ra.

Cô lắc đầu và uốn miệng thành những từ, “Em muốn về nhà.”

Với việc luyện tập hàng ngày, khả năng đọc môi của Alex đã cải thiện đến mức anh đã có thể, với một nỗ lực cực kỳ, luận ra được những câu đơn giản. “Nhà? Ý em là nhà của bố mẹ em ư?”

“Vâng.”

Anh chỉ có một câu trả lời duy nhất cho câu nói đó. “Chắc chắn là không.” Nghiêng người về phía trước, anh tóm lấy cổ tay cô và kéo cô về phía anh. Lờ đi sự phản đối của cô, điều mà làm được còn hơn cả dễ dàng vì cô không hề nói to lên chúng, anh kéo cô ngồi xuống đầu gối anh và quấn một cánh tay quanh người cô. “Giờ đây là nhà em rồi. Em thuộc về nơi này với anh.”

Cô giật ánh nhìn ra khỏi môi anh và nhìn chăm chăm một cách cương quyết ra ngoài cửa sổ. Ngay lập tức nhận ra cô đang chơi trò gì, anh khẽ giật một lọn tóc mai của cô. Khi cô vẫn khăng khăng không nhìn anh, khoé môi anh cong lên. Tóm lấy cằm cô, anh buộc cô quay mặt về phía anh.

“Annie, anh không quan tâm về việc em bị điếc. Em xinh đẹp, ấm áp và vui nhộn. Ở cạnh em khiến anh hạnh phúc như anh chưa bao giờ hạnh phúc trong một khoảng thời gian rất dài rồi—” Alex nhận thấy cô đang nhìn chằm chằm bất động vào mũi anh. Anh cười lục khục bất chấp bản thân mình. “Cô nhỏ đanh đá. Vậy là, em định lờ tịt anh đi phải không?”

Khẽ búng chóp mũi cô, anh đã thành công trong việc lấy lại được sự chú ý của cô. “Anh yêu em,” anh thì thầm khàn đặc. “Nếu em đi, Annie, em sẽ làm anh đau khổ. Đó là điều em muốn ư, khiến anh đau khổ ấy?”

Cái bóng đau đớn dịch chuyển trong đôi mắt đáng yêu của cô. Bàn tay nhỏ chạm vào quai hàm anh, cô nói, “Em muốn anh được hạnh phúc. Anh không thể ở cùng ai đó như em được. Anh nên tìm ai đó có thể nghe được, ai đó có thể nói được.”

Nhìn theo những chuyển động của môi cô, Alex vật lộn để hiểu nghĩ một vài từ anh có khả năng luận ra được. Nỗ lực anh phải bỏ ra khiến anh đánh giá cao sự thông mình của Annie. Có biết bao tư thế miệng hình thành nên những âm thanh nhất định trông giống y hệt cách phát âm những từ khác. Vậy mà Annie vẫn xoay xở để đọc môi một cách thành thạo đến đáng ngạc nhiên. Anh biết rằng cô không những chỉ phải bắt kịp với người nói mà còn phải phỏng đoán đến một nửa để luận ra được những từ không rõ ràng.

“Người nào đó không thể khiến anh hạnh phúc được,” anh quả quyết với cô khi anh cuối cùng cũng luận ra được cô đã nói điều gì. “Chỉ có em thôi, Annie. Thế nên, em thấy đấy. Em không thể bỏ anh được. Nếu em làm thế, anh sẽ đau khổ suốt thôi.”

“Em không nghe được Em bị điếc. Em bị câm. Mọi người nghĩ em là kẻ ngốc, và họ ghét em. Nếu em ở cùng anh, họ cũng sẽ ghét anh!” Tay cô khẽ ra hiệu một cách tuyệt vọng. “Em muốn anh được hạnh phúc. Để em về nhà đi.”

Những từ cuối khá dễ để Alex luận ra được. “Không,” anh bắn trả. “Không bao giờ. Nếu em đi, Annie em yêu, anh sẽ đi cùng em.”

Những giọt nước long lanh chạm vào đôi mắt sáng ngời của cô. Cô đăm đăm nhìn anh trong một vài giây dường như là bất tận trước khi nụ cười bắt đầu cong lên nơi khoé môi cô. Cuối cùng cô nói, “Anh mới là kẻ ngốc, không phải em.”

Sau khi loạng choạng mãi mới hiểu được câu đó, Alex toe toét. “Ngốc, phải. Kẻ ngốc nghếch to lớn vụng về không có lấy tí thông minh nào hết. Anh đoán là em sẽ phải ở lại đây và chăm sóc anh thôi.”

Cô đảo mắt, rõ ràng là cáu tiết với khả năng lý luận của anh. Hay có lẽ là với sự thiếu hụt khả năng lý luận của anh. “Em không thể ở đây.”

Anh lại có ý khác, và trượt bàn tay anh quanh gáy cô, anh nhanh chóng lợi dụng chúng, đặt môi anh lên môi cô. Có rất nhiều cách để một người đàn ông giao tiếp với một người phụ nữ ngoài cách đơn giản là từ ngữ, và anh quyết tâm rằng cô nên học được bài học này trước khi anh nói xong với cô. Không có miệng ư? Cô gái này có khuôn miệng khiến hầu hết đàn ông sẵn sàng chết vì nó.

Hoàn toàn mong đợi cô sẽ phản kháng lại nụ hôn của anh, Alex siết cánh tay mình lại quanh lưng cô, chuẩn bị chinh phục cô cho tới khi cô bắt đầu thả lỏng. Nhưng anh cực kỳ ngạc nhiên khi cô ưng thuận, để anh tách môi cô ra và chạm lưỡi anh vào chỗ hõm ẩm ướt nơi miệng cô.

(còn tiếp)