**********

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Chương 9 - The switch

Radcliffe di chuyển qua những người tham dự buổi dã ngoại, ánh nhìn của anh tìm kiếm Charles trong đám người đang cười cười nói nói. Anh đã không nhìn thấy cậu nhóc đó khá lâu rồi và bắt đầu lo lắng. Nhiều hơn anh thật sự nên, anh nhận ra với một tiếng thở dài và lắc đầu trước cách cư xử của chính mình.

Nhiều như anh tự nhủ với bản thân rằng anh nên tập trung vào cô em gái và hoàn toàn tránh mặt cậu nhóc, anh không thể dừng bản thân được. Ngay khoảnh khắc Charles thơ thẩn bước vào phòng ăn sáng hôm đó và nở một nụ cười vui vẻ rạng rỡ, anh đã nhận ra nhiệm vụ đó là bất khả thi đến nhường nào. Có cái gì đó như nam châm ở cậu nhóc. Thậm chí là cảm giác thích thú. Anh thích thú những cuộc đối thoại sôi nổi với cậu nhóc tại bàn ăn về tình hình chính trị hiện nay và thật sự cười phá lên trước sự hóm hỉnh của cậu ta. Điều đó không tệ, nhưng khi tay họ chạm vào nhau lúc cả hai bọn họ đều với tới lọ mứt cam cùng một lúc, Radcliffe đã cảm thấy một sự náo động chạy xuyên qua anh, thứ đã khiến anh ngồi lại trong ghế của mình, mất hết cả tinh thần.

Đó là điều lo lắng nhất. Một ngày anh nhận thấy mình lợi dụng cô em gái, người được cho là ở dưới sự bảo hộ của anh và ngày tiếp theo anh đang cảm thấy những cảm xúc với người anh trai, thứ mà anh chưa bao giờ cảm thấy với bất cứ thành viên thuộc giới tính nam nào trong suốt cuộc đời anh. Tất cả những chuyện đó nằm ngoài tầm hiểu biết của anh, và anh quyết định rằng đơn giản nhất là nếu anh giữ khoảng cách xa nhất với cặp sinh đôi. Và anh thật sự sẽ tránh xa cả anh trai lẫn em gái hôm nay nếu anh không đã hứa sẽ đưa bọn họ tới tham dự chuyến dã ngoại này. Tuy nhiên anh đã xoay xở để tránh mặt họ khá là tốt tính đến lúc này, bỏ họ bầu bạn với những người đàn ông và phụ nữ trẻ tuổi khác, những người đã được mời tham dự buổi picnic này và đặt bản thân mình vào nhóm những người lớn tuổi hơn. Và anh sẽ vẫn đang ở đó, bàn về chính trị và kinh tế, nếu Charles không bị mất tích, anh nghĩ một cách cáu kỉnh khi đi tới chỗ Beth đang đứng tán gẫu thân tình với Tomas và Clarissa Mowbray.

"Charles đâu rồi?" anh hỏi mà không rào đón, và bộ ba quay lại đầy ngạc nhiên trước sự chen ngang của anh.

"Charles?" Beth ngây người lặp lại, sau đó liếc quanh. "Ôi, chà… Anh ấy vừa mới ở đây không lâu, anh ấy chắc phải—"

"Anh ấy đi dạo trong rừng."

Radcliffe liếc một cách sắc bén vào cô nhóc Mowbray trẻ tuổi khi cô bé buột ra câu trả lời, và cô bé ngay lập tức đỏ mặt một cách tội lỗi dưới cái nhìn của anh. "Ở đâu?" anh yêu cầu.

"Trong rừng. Anh ấy… umm, muốn tránh khỏi đám đông một lát. Không nghi ngờ gì anh ấy sẽ quay trở lại nhanh thôi."

Radcliffe cau mày, cân nhắc liệu anh có cần phải lùng sục cậu nhóc không, sau đó thở dài đầy đau khổ. Có vẻ khôn ngoan hơn là nên làm thế. Sau cùng thì cậu nhóc là trách nhiệm của anh mà. Bên cạnh đó, sau sự thất bại ở nơi của Aggie, anh không tin cậu nhóc đó có sự khôn ngoan của một con muỗi mắt. Anh không biết một ai khác có thể kết thúc bằng việc bị trói vào cột giường bởi một mụ gái điếm già vung roi. Cậu nhóc, anh tự nhủ với bản thân, rất có khả năng bị lạc mất rồi.

*****

Charlie nguyền rủa và túm lấy mớ tóc giả trên đầu cô khi một cành cây nữa mắc vào nó, sau đó thả cái vật đó ra để xua đi con côn trùng đang bay vù vù gần mặt cô. Cô chưa bao giờ là kiểu người thích ở ngoài với thiên nhiên. Thật sự, chán ngắt như buổi picnic đã chứng tỏ cho đến giờ phút này, cô thà ở lại khoảng rừng trống, ngồi tại mấy chiếc bàn được bày tạm, chén bánh ba tê nhân thịt chim bồ câu còn hơn là chật vật đi xuyên qua những bụi cây thấp dày đặc đến nơi chỉ có Chúa mới biết là nơi nào. Và cô chắc chắn là cô sẽ ở đó, nếu cô không nghe thấy một tiếng kêu thê thảm ngay khi cô sắp sửa bước lại vào khoảng rừng trống. Charlie không thể lờ đi một nỗi sợ hãi hiển nhiên như vậy, ngay cả khi nó là tiếng kêu của động vật, và khi tiếng kêu đó vạng lên một làn nữa, cô đã từ bỏ cái ý định quay trở lại cuộc picnic và bắt đầu đi về hướng tiếng kêu có vẻ tới từ đó. Chúng không những dẫn cô khỏi cuộc picnic mà còn tới gần bờ sông hơn, cô nhận ra khi đặt chân và nhận ra nó chìm xuống một vùng đất ẩm ướt và lép nhép nước.

Dừng chân, cô bước lùi lại, cau mày trước việc đôi giày của cô bị hư hại, rồi liếc nhìn đám cành cây của bụi rậm trước mặt cô và tiếp tục tiến lên phía trước một lần nữa khi những tiếng rên rỉ thành ra một kiểu hộn độn giữa kêu ré, thút thít và tỉ tê. Sau một khoảnh khắc, những tiếng kêu điên cuồng bất thình lình như bị bóp nghẹt lại và Charlie cứng người, việc những âm thanh đó đột ngột im lặng báo động cho cô hơn cả chính bản thân tiếng kêu ré gây ra nữa. Cổ họng cô thít chặt lại bởi lo lắng, Charlie lao xuyên qua bụi rậm và gần như là ngã quỳ gối xuống vì ngạc nhiên khi tầng cây thấp đột ngột bị thay thế bởi một khoảng rừng trống khác nữa. Khoảng rừng trống này nhỏ hơn khoảng rừng thứ nhất và bao phủ một người nông dân có khuôn mặt như da thuộc đang trong quá trình quẳng một bao tải vặn vẹo xuống sông.

"Không!" cô kêu lên đầy hoảng hốt, nhưng đã quá muộn, cái bao tải đã lộn nhào trong không khí, rơi về phía dòng nước. Không hề nghĩ ngợi gì, Charlie bước lên phía trước, lao về phía dòng nước đuổi theo cái bao. Trên mặt đất cô khá là nhanh nhẹn, nhưng nước dường như đeo nặng lên chân cô, khiến mỗi bước là cả một nỗ lực. Tuy nhiên cô vẫn kiên quyết tiến về phía trước, một tiếng nguyền rủa đầy cáu giận trượt ra khỏi miệng cô khi cái bao tải rơi tõm xuống nước cách ba mét ngay trước mặt cô và ngay lập tức chìm nghỉm khỏi mặt nước, dòng sông nuốt gọn nó, làm lặng câm những tiếng rên rỉ điên cuồng cái bao tải phát ra.

Với Charlie dường như hàng giờ đã trôi qua, nhưng có lẽ chỉ mất có vài giây khi cô lội tới chỗ cái bao tải hạ cánh. Không hề quan tâm rằng cô đang tự làm mình ướt như chuột lột và hủy hoại một bộ vét mới cóng, cô cúi xuống phía trước để mò nó. Nhẹ nhõm chảy tràn qua người cô khi phần đầu của cái bao tải sượt qua những ngón tay cô và cô có thể túm chặt được nó, giật mạnh nó lên khỏi mặt nước. Giữ nó ở trên cao, cô quay người và bắt đầu lội ra khỏi dòng nước, lẩm bẩm cầu nguyện dưới hơi thở của mình rằng cô đã đủ nhanh.

Khi đi tới bờ sông, cô ngã qụy đầu gối xuống trên mặt đất đầy cỏ, lờ tịt đi người nông dân đang di chuyển lại gần hơn khi cô nhanh chóng cởi cái nút đang buộc phía trên đầu của bao tải cho đến khi nó tuột ra. Cô giật cái túi mở tung và ngó vào trong đầy sợ hãi, thở hắt ra trước một bầy chó con màu nâu đậm, lông mượt như lụa, ướt sũng nằm trong đó. Cô nhanh chóng với lấy chú chó con ở trên cùng, túm lấy hai chân sau của chú ta và nhấc chú ta ra khỏi cái bao tải. Cô chỉ vừa mới kịp chuyển chú ta ra khỏi túi thì tư thế dốc ngược khiến chú ta nôn ra hết chỗ nước chú ta đã nuốt vào.

Lẩm bẩm dỗ dành, Charlie đặt chú ta nằm trên cỏ và nhanh chóng túm lấy chú chó tiếp theo, lần này phát và lắc nhẹ để thúc chú ta khi chú chó con không ngay lập tức nôn ra chỗ nước sông như chú chó con đầu tiên. Ngay khi sự thúc đẩy của cô có hiệu quả, cô đặt chú ta sang một bên và với tới chú chó tiếp theo trong túi. Cô lặp đi lặp lại những hành động này sáu lần và xoay xở để cứu được sáu trong tổng sổ tám chú chó con. Hai chú chó cuối cùng đã nằm ngoài khả năng cứu vớt và không một nỗ lực nào từ phần của cô có thể cứu tỉnh chúng. Bỏ cuộc với chú chó cuối cùng, Charlie đặt chú ta cạnh chú chó đầu tiên đã chết và thở dài đầy đau khổ. Cô cứng người lại khi gã nông dân, kẻ đứng lặng yên trong suốt quá trình đó, dịch chuyển và vỗ vỗ vào chỗ đất cạnh xác chết của hai chú chó con.

"Ừm, phải, hai đứa chúng nó đã ngoài tầm cứu rồi, nhưng vẫn là một cố gắng tốt đấy, thưa ngài."

Mắt hẹp lại thành hai kẽ hở nhỏ tí, cô chậm rãi ngẩng đầu và nhìn trừng trừng vào gã đàn ông đó, nhận ra làn da cháy nắng, gò má chảy xệ, và mái tóc đỏ quạch điểm muối tiêu của ông ta.

"Dzà nó chắc chắn là một nỗ lực, thưa ngài. Một nỗ lực rất tốt. Tôi phải nói là một cuộc giải cứu cao cả. Ngài cứu được sáu trong tám đứa trúng nó. Giờ thì, để xem nào, sẽ là… Chà, tôi đoán bốn xu là đủ rồi, xem xem sáu con bọn chúng đẹp như thế nào."

Charlie lắc đầu hoang mang. "Cái gì?" cô hỏi, điên cuồng liếc mắt xuống khi một trong sáu chú chó con loạng choạng yếu ớt đứng trên chân của nó, dịch đến gần cô trước khi ngã phủ phục trên bụng và giữ nguyên vị trí đó liếm những ngón tay cô một cách điên cuồng như thể biết ơn.

"Cho lũ chó con," ông ta giải thích như thể giải thích cho một gã thộn, kéo cái nhìn của cô lại khuôn mặt trang nghiêm của ông ta. "Ngài cứu chúng và tất cả, tôi cho rằng ngài muốn mua chúng."

"Mua chúng?" cô lặp lại không thể tin được. "Ông điên à?"

Một bên lông mày màu xám gỉ sắt nhướn lên trước những lời đó. "Cậu không muốn mua chúng?"

Khi Charlie chỉ đơn giản là nhìn trừng trừng vào ông ta, giận giữ và phẫn nộ khiến việc cất tiếng là không thể, ông ta nhún vai và cúi rạp xuống để giật lấy cái túi cô đã bỏ lại. "Chà, vậy thì cậu làm tất cả những việc rắc rối này làm gì chứ? Cậu vừa vẽ thêm việc cho tôi đấy. Giờ thì tôi lại phải dìm chết chúng lần nữa." Nói vậy rồi ông ta hốt hết đám chó con đang liếm ngón tay cô và thả phịch chúng vào lại trong túi.

"Ông đi làm với quỷ ấy!" Charlie gầm lên và túm lấy cái túi.

Radcliffe đã đi một đoạn khá xa mà vẫn không thấy bóng dáng Charles đâu và vừa mới quyết định là Clarissa chắc hẳn đã nhầm thì một tràng những tiếng chửi thề và tiếng hét nổ ra ở mảnh rừng phía trước. Anh bước đến nhanh hơn và nhanh chóng thấy mình bước vào một khoảng rừng trống nơi một cảnh giật gân đập vào mắt anh. Đầu tiên anh chỉ đơn giản là đứng há hốc miệng trước Charles và một người nông dân lực lưỡng đang chơi kéo co với một cái bao tải đang vặn vẹo. Kích cỡ của người nông dân đã nói trước kẻ chiến thắng trong trận chiến này là ai, và Radcliffe không hề ngạc nhiên lấy một chút khi cậu nhóc tuột tay khỏi cái túi và trượt ngã dập mông xuống nền cỏ ướt. Sự ngạc nhiên nho nhỏ của Radcliffe chuyển thành sốc khi người nông dân cúi xuống để túm lên một vài chú chó con thì Charles đứng trở lại trên đôi chân của mình và lao người lên trên lưng người đàn ông.

Rống lên vì ngạc nhiên và đau đớn khi Charles túm lấy một mớ tóc của gã đàn ông và giật nó một cách dữ dội, gã nông dân thả rơi cái túi và lũ chó con, bất ngờ đứng thẳng người lên, đập mạnh cậu nhóc như thể cậu ta là một bầy ong trên lưng ông ta vậy. Charles khéo léo né được bàn tay đầu tiên đập cậu ta, nhưng bàn tay thứ hai đã đập trúng một bên đầu của cậu ta. Cậu nhóc buột ra một tiếng hét đau đớn, nhưng cương quyết giữ chặt vị trí của mình.

Tuy nhiên, cú đánh có tác dụng lên Radcliffe nhiều hơn, anh lao người về phía trước, gầm lên, "Chuyện quỷ gì đang xảy ra ở đây vậy?"

Bộ đôi đông cứng lại. Gã nông dân vẫn đang vung dở một cú đập và liếc mặt đầy tội lỗi về phía anh, trong khi Charles thở ra một hơi đầy nhẹ nhõm và ngay lập tức trượt xuống khỏi lưng của người đàn ông.

"Radcliffe," cậu nhóc thở hổn hển và bước một bước về phía anh, sự nhẹ nhõm của cậu ta là hiển nhiên. Sau đó cậu ta như tỉnh ra, và liếc từ Radcliffe tới gã nông dân, sau đó xuống cái túi đang ngoằn nghèo cạnh chân ông ta. Những tiếng tru đau khổ bị nén lại phát ra từ đó.

"Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy, Charles?" Radcliffe hỏi khi cậu nhóc cúi xuống để mở nút cái túi và bế ra từ bên trong một búi lông.

"Để những con chó của tôi được yên," gã nông dân gầm gừ khi Charles nhanh chóng bắt đầu chộp lấy những chú chó con gần nhất.

"Của ông cái khỉ!" cậu ta cáu kỉnh đáp trả. "Ông quẳng chúng đi."

"Phải đấy. Và tôi sẽ lại làm thế nếu cậu không trả tiền mua chúng!"

"Có quỷ ông mới làm thế!" Charles gầm gừ và nhìn trừng trừng vào gã đàn ông.

"Có quỷ tôi mới không!" Sau đó gã cục xúc di chuyển về phía cậu nhóc còn cậu nhóc nhanh chóng nhảy ra phía sau Radcliffe, chật vật để giữ bốn thân hình đang vặn vẹo mà cậu ta đã xoay xở để ôm. Gã nông dân dừng lại ngay lập tức, hình như là không sẵn lòng đeo bám một thành viên của tầng lớp quý tộc, người không tấn công ông ta. Bất thình lình, giận dữ dậy sóng trên khuôn mặt của ông ta, và ông ta quay ngoắt lại, di chuyển để túm lấy một trong hai chú chó con còn lại. Nâng con vật lên, ông ta giữ nó bằng một bàn chân rắn chắc và túm lấy đầu con kia.

"Không!" Charles kêu lên, bước ra từ phía sau Radcliffe khi người đàn ông làm động tác như thể bẻ gãy cổ con vật tội nghiệp. Ông ta dừng lại và nhướn một bên lông mày lên dò hỏi, và Charles quay người để trừng mắt với Radcliffe, khẩn nài, "Làm gì đó đi chứ!"

Thở dài, Radcliffe liếc từ gánh nặng khó chịu của anh tới gã nông dân, sau đó liếc lại. "Làm sao tôi có thể làm được việc gì khi tôi không biết chuyện gì đang xảy ra chứ?"

"Nhìn thế mà vẫn không biết à? Lạy Chúa lòng lành! Đây, gã đàn ông này này—"

Lông mày Radcliffe nhướn lên trước cái cách những từ ngữ được thốt ra và gần như cười phá lên vì cậu nhóc đang sỉ nhục chính giới tính của mình, nhưng xoay xở để kiềm bản thân lại khi cậu nhóc tiếp tục.

"—trói những sinh vật tội nghiệp này trong một cái bao tải và quẳng xuống sông để chúng chết chìm. Tôi giải cứu chúng và xoay xở để cứu tỉnh sáu trong số tám con. Giờ thì ông ta đòi tiền cho sáu con còn sống nếu không ông ta sẽ lại quẳng chúng xuống sông. Nói với ông ta ông ta không thể làm chuyện đó đi. Nói với ông ta đi." Charles quay người để trừng mắt với gã nông dân trong một vẻ hòa lẫn giữa tự mãn và oán giận, gật đầu với vẻ hân hoan thắng lợi không gì lay chuyển được khi cậu ta đợi lời tuyên bố của Radcliffe. Vẻ hân hoan thắng lợi đó chết đứng, chuyển sang mất hết cả tinh thần khi Radcliffe cuối cùng cũng cất tiếng.

"Tôi e là ông ấy có thể."

"Cái gì?"

"Chúng là chó của ông ấy," anh nghiêm trang trả lời.

"Của ông ta? Nhưng ông ta quẳng chúng đi… cho chết đuối. Ông ta cố giết chúng. Giờ chúng đáng lẽ đã chết nếu không có tôi. Tôi —tôi tìm thấy bọn chúng."

"Chúng vẫn là của ông ấy để làm bất cứ điều gì ông ấy muốn," Radcliffe thở dài, cảm thấy như thể anh vừa khiến cậu nhóc thất vọng bằng việc thú nhận như vậy, và không hề thích điều đó một chút nào.

"Đấy, cậu thấy chưa." Bộ ngực tròn như cái thùng rượu của gã nông dân thở ra với một vẻ quan trọng. "Vậy thì, hoặc là cậu trả tôi sáu xu cho lũ thú vật ấy hoặc là tôi sẽ bẻ gãy cổ con này và dìm chết số còn lại."

"Sáu xu! Một phút trước còn là bốn xu."

"Đó là trước khi cậu tấn công tôi."

Cậu nhóc trừng mắt nhìn gã đàn ông trong một thoáng, sau đó đặt lũ chó con đang vặn vẹo xuống và bắt đầu lục hết túi nọ đến túi kia trong chiếc áo jacket của cậu ta, cau mày khi chúng hóa ra đều trống rỗng. "Tôi chắc hẳn đã đánh rơi tiền khi ở dưới sông rồi. Trả tiền cho ông ta đi, Radcliffe."

Anh nhướn một bên lông mày lên trước câu ra lệnh đó, và cậu nhóc nhăn mặt. "Anh biết tôi làm nó tốt mà."

Thở dài một tiếng, Radcliffe móc ra một chiếc túi đựng tiền xu nhỏ và lấy ra một đồng bạc và đưa cho người đàn ông. Cái quắc mắt hung tợn của gã nông dân mờ đi thành một nụ cười rạng rỡ khi ông ta nhận lấy nó. Sau đó ông ta đưa cho Radcliffe con chó con ông ta đang giữ, khẽ gật đầu, cúi xuống chộp lấy cái túi vẫn đang bọc lấy hai chú chó con đã chết, quay người nhàn nhã cất bước.

Radcliffe theo dõi người đàn ông nghênh ngang bước vào trong rừng một cách khinh ghét, sau đó nhìn Charles thở dài và liếc xuống đám chó con ướt đẫm hiện tại đang dẫm đạp lên nhau trong nỗ lực để bò lên ống quần đẫm nước của anh và để thu hút sự chú ý của anh.

"Cục cưng đáng thương," Charles lầm bầm, cúi xuống để bế thêm hai chú chó con nữa lên. "Mọi việc đã ổn rồi. Ông già dơ bẩn đó không còn làm hại bọn mày được nữa đâu," cậu nhóc trấn an, ấp chúng vào gần mặt cậu ta hơn, sau đó cậu ta nhận thấy cái nhướn mày Radcliffe đang dành cho mình. Khẽ cau mày với anh cứ như thể cách cư xử của cậu ta tất cả đều là lỗi của Radcliffe, Charles liếc về phía hai chú chó con vẫn còn ở trên mặt đất, sau đó hướng lại vào anh với một bên lông mày nhướn lên. "Không phải anh được cho là có thể ẵm hai con kia sao?"

Radcliffe chớp mắt trước những lời đó. "Để làm gì?"

"Well, tôi khó có thể tự mình bê cả sáu con, phải không?"

Lông mày anh ra hạ thấp xuống với vẻ ngờ vực khó chịu. "Nhân tiện sao cậu lại muốn thế? Cậu không định giữ lũ chó lai này đấy chứ?"

"Anh nghĩ tôi sẽ làm gì khác chứ?" cậu nhóc hỏi với vẻ ngạc nhiên không dấu giếm. "Tôi khó có thể bỏ chúng lại đây để gã nông dân đó quay lại giết."

"Chà, cậu chắc chắn không được đem chúng về nhà tôi," Radcliffe nói với một cái khịt mũi.

*****

"Thưa ngài." Nụ cười chào đón của Stokes khi ông ta vội vã đi dọc xuống hành lang về phía cánh cửa trước mở tung hai giờ sau đó chuyển thành một cái thở hắt ra đầy ngạc nhiên khi sáu quả bóng bông bất thình lình nhú lên quanh chân ông ta. Sủa í oẳng đầy phấn khích, chúng bay vượt qua Radcliffe, lao tới một cách hoang dã, nếu không phải là một chút vụng về, theo mọi ngả hướng về lối vào, những cái chân như bay từ bên dưới chúng trên sàn nhà cẩm thạch được đánh bóng khi chúng cố đánh hơi mọi thứ cùng một lúc.

Miệng ông ta vẫn há hốc ra trong một thoáng sau khi từng một sinh vật đó bất thình lình như đông cứng lại. Đuôi cứng đơ rồi vẫy một cách hào hứng, chúng hếch mũi hướng lên trên và đánh hơi trong không khí trong một thoáng, sau đó điên cuồng lao dọc xuống hành lang về phía nhà bếp.

"Ôi, không, chúng mày không được!" Charlie kêu lên, quẳng một cái nhìn đau đớn qua cho Radcliffe và bổ nhào theo lũ chó con, xúc lấy hết con này đến con khác vào trong vòng tay cô. Cô túm được con cuối cùng vừa đúng lúc nó tới được cánh cửa nhà bếp. Quay người với một đám thân thể vặn vẹo bị giữ một cách vụng về trong cánh tay cô, cô bắt đầu quay lại đại sảnh, nhẹ cả người khi một Beth đang cười phá lên vội vã bước vào nhà và tới bên Charlie để giúp đỡ cô với lũ chó.

"Cục cưng đáng thương." Beth cười phá lên, nhấc lấy ba trong số chúng và ấp chúng vào ngực cô. "Chúng chắc hẳn lại đói rồi đây."

"Tôi không biết làm sao có thể thế nữa," Radcliffe khịt mũi, giận dữ hiện hữu trên khuôn mặt anh khi anh đẩy cánh cửa đóng lại với một tiếng sầm không thể nhầm lẫn vào đâu được. "Chúng đã cư xử như lợn hơn là chó con ở buổi picnic. Sau tất cả đống thức ăn chúng chén ở đó, đáng lẽ chúng phải no đến nguyên tuần."

Charlie đảo mắt trước những lời đó còn Beth thì cười phá lên. "Khó mà thế được, thưa ngài. Chúng rất dễ thương ở buổi picnic. Khá là thành công đấy. Sao ư, mọi phụ nữ có mặt đều nghiêng mình trước anh và Charlie khi hai người bước ra từ khu rừng với những kỳ quan nhỏ xinh này. Họ coi cả hai người các anh đều như anh hùng vậy, ngay khi câu chuyện các anh cứu chúng như thế nào được kể ra."

Môi Charlie cong lên đầy châm biếm trước vẻ mặt bất bình của Radcliffe khi anh hoàn tất việc tháo găng tay ra và đập chúng vào ngực ông quản gia của anh. Hành động đó cuối cùng cũng khiến ông người hầu giật mình thoát ra khỏi trạng thái choáng váng của mình. Ông ta khép miệng lại và nhanh chóng túm lấy đôi găng tay, sau đó nhận lấy chiếc mũ Radcliffe quẳng vào ông ta.

Radcliffe đã không mãi khăng khăng với việc từ chối đem bọn chó con về nhà với họ. Anh còn có thể làm gì được nữa chứ? Họ khó lòng có thể bỏ chúng lại ở đó, trong khoảng rừng thưa để bị giết hại. Khi Charlie chỉ điều đó ra cho anh và để vấn đề phải làm gì với lũ động vật đó phụ thuộc vào anh, anh đã nhanh chóng nhận ra chẳng có giải pháp nào khác ngoại trừ về nhà với bọn chúng… chỉ là tạm thời thôi. Anh đã nói điều đó rõ như ban ngày rồi. Đây chỉ là giải pháp tạm thời và là giải pháp anh chẳng hề tán thành tí nào. Charlie sẽ tìm nhà cho lũ thú vật ấy càng sớm càng tốt. Và chúng sẽ không được phép gây ra bất cứ mối phiền toái nào.

Charlie đã hứa sẽ giữ lũ chó con trong phòng cô, không làm vướng đường ai cho tới khi cô tìm được nhà cho chúng, sau đó hạnh phúc giúp anh ẵm những quả bóng bông xuyên qua khu rừng trở lại với buổi dã ngoại. Như Beth đã nói, những người phụ nữ tham dự bữa tiệc đã nghiêng mình trước bọn họ ngay khi họ xuất hiện lại với lũ chó con, hết ồ lên rồi lại thở dài trước lũ quỷ nhỏ xinh đầy lông. Charlie đã còn hơn cả nhận thức được vẻ không thoải mái của Radcliffe dưới sự chú ý dồn dập và đã không hề ngạc nhiên khi anh tẩu thoát khỏi đám đông, chuồn đi tham gia lại vào nhóm của những người đàn ông lớn tuổi hơn để theo dõi vụ nhặng xị bởi một vấn đề lặt vặt từ một khoảng cách an toàn, bỏ lại Charlie xoay xở với cả lũ chó con và sự chú ý.

Không phải là cô gặp nhiều khó khăn với lũ chó con. Cô đã có còn hơn cả đủ số tình nguyện viên để giúp đỡ trong việc để mắt và cho lũ sinh vật nhỏ xinh đó ăn. Thực tế là, những “quý bà, quý cô” khác đã gần như là bôi xấu nhau khi họ tranh nhau xem ai là người được ôm, vỗ về và cho chúng ăn. Lũ chó con đã được cho ăn những mẩu bánh nhân thịt bồ câu ngon tuyệt bởi mọi quý bà quý cô ở đó. Tuy nhiên, chúng là chó con. Tràn đầy năng lượng, hạnh phúc, nảy qua nảy lại khắp mọi nơi trong sự thích thú của những vị khách tham dự buổi dã ngoại, và giờ thì chúng hình như đang háo hức chén thêm nhiều thức ăn nữa.

"Đi nào, Beth. Chúng ta đưa chúng lên gác thôi, sau đó đột kích vào nhà bếp vì chúng."

Lắc đầu vẻ kinh tởm, Radcliffe quay gót và sải bước vào thư viện, không nghi ngờ gì là hướng thẳng đến chai vang đỏ đang đợi ở đó, Charlie nghĩ một cách ngạc nhiên. Cô dẫn Beth lên gác.

*****

"Ồ, thưa tiểu thư. Xem những chiếc váy Madame Decalle đã gửi tới hôm nay xem," Bessie kêu lên đầy hào hứng, giơ chiếc váy cô ta vừa mới tháo ra khỏi hộp khi Beth dẫn Charlie vào phòng của "Elizabeth". "Nó chỉ vừa mới đến thôi. Không phải thật dễ thương sao?"

Beth dừng lại ở cửa, ba chú chó con trong vòng tay cô và mắt cô mở lớn với sự pha trộn giữa vẻ mất hết cả tinh thần và hoảng hốt khi cô nhìn trừng trừng vào chiếc váy vải sa nhẹ như tơ.

Đẩy cánh cửa đóng lại bằng một chân, Charlie vượt qua cô em gái đang choáng váng của cô và đặt lũ chó con cô đang ôm xuống sàn trước khi đi tới để nhìn tổng quát chiếc váy với một nụ cười. "Nó thật là dễ thương, phải không, Bessie?" cô lầm bầm vẻ tự mãn, sau đó liếc về phía Beth đầy ngạc nhiên. "Thành thật ra thì, Beth, em có một khiếu thẩm mĩ đáng ngạc nhiên," cô ca tụng, ánh cười trong mắt cô khi em gái cô nhìn trân trân vào chiếc váy màu vang đỏ.

Beth ưa thích màu nhạt đứng đắn với những đường cắt cổ điển hơn. Và khi Beth đã luôn luôn là người đứng làm mẫu cho những chiếc váy của bọn họ, Charlie đã cho phép cô chọn kiểu. Họ đã dành vài năm trở lại đây mặc những chiếc váy màu hồng, màu lam nhạt, trắng, và màu kem với những đường viền cổ áo chỉ có thể được gọi không gì ngoài đoan trang.

Gu thẩm mĩ của Charlie, nếu đem so sánh, thì kịch tính hơn. Nếu cô quan tâm đến thời trang và kiểu dáng trong suốt những năm qua, cô chắc hẳn sẽ phải học được nhiều về những màu sắc đậm và mạnh hơn, và kiểu dáng thì táo bạo hơn. Tất nhiên, cô đã không hề quan tâm. Tuy nhiên giờ thì họ đang ở trong thị trường hôn nhân, với cô có vẻ như là đã đến lúc để “tô vẽ mặt tiền” rồi. Chiếc váy cô đã chọn đang là mốt thời thượng, với cổ áo phía trước cắt thấp nhất mà một người có thể mặc được mà vẫn đoan trang, và hoàn thiện với một chiếc mũ nhỏ trông vui mắt. Đơn giản, thời trang và gợi cảm như quỷ ấy, cô hi vọng. Rõ ràng với cô rằng Beth đã không tán thành bộ váy áo.

"Charlie! Sao chị có thể—"

"Bessie?" Charlie chen ngang. "Đi xuống và xem đầu bếp có thứ gì cho lũ chó con ăn được không. Và một bát sữa cho bọn chúng nữa," cô thêm vào khi cô hầu gái đặt chiếc váy xuống và di chuyển để rời khỏi phòng.

"Chị đã làm gì?" Beth thì thầm ngay khi cánh cửa được đóng lại phía sau cô gái, di chuyển đến đứng cạnh giường để há hốc miệng nhìn xuống chiếc váy.

Charlie nhún vai không quan tâm. "Chị chọn quần áo."

"Tất cả chúng đều giống thế này à?"

"Tất nhiên là không rồi. Chúng có những màu sắc và kiểu dáng khác nhau."

"Màu gì?"

Lông mày Charlie nhướn lên trước vẻ đe dọa trong tông giọng của Beth. "Màu xanh ngọc lục bảo, màu đỏ thẫm—"

"Đỏ thẫm!" Beth gục xuống giường, tay giơ lên che mặt. "
Ôi, lạy Chúa tôi!" Cô cất tay đi để nhìn trừng trừng vào chị gái mình một cách kinh khiếp. "Đây có phải là sự trừng phạt vì bắt chị đứng để đo quần áo không?"

"Không, tất nhiên là không rồi!" Charlie quẳng cho em gái cô một cái nhìn khinh khi, sau đó trải chiếc váy ra. "Thật đấy, Beth. Thử nhìn nó xem. Nó thật đáng yêu. Sao em lại có thể nghĩ nó là sự trừng phạt chứ? Sao ư, nó có những đường cắt tuyệt đẹp, màu sắc sôi nổi, từ vẻ lộng lẫy đến chất liệu đều rất đáng yêu."

"Nó lòe loẹt."

"Vớ vẩn!" Charlie trừng mắt nhìn em gái vì đã xỉ nhục gu thẩm mĩ của cô, sau đó thở dài. "Xem này, nếu em phải biết, chị đã luôn nhận thấy gu thẩm mĩ của em vào váy áo khá là... … chà, thành thật mà nói, khá là ảm đạm."

"Ảm đạm!" Beth đứng dậy, vẻ mất hết cả tinh thần hiện lên trên khuôn mặt cô.

"Đúng thế. Tất cả những màu nhàn nhạt đó đều tan vào hư không và những đường viền cổ áo cao tướng." Cô nhăn mũi. "Tất cả chúng đều tẻ ngắt, em biết đấy."

Miệng em gái cô mấp máy vài từ, sau đó đóng tách lại và cô bất thình lình đứng dậy thật thẳng và cao hết mức có thể, nét mặt cô lạnh lẽo. "Em hiểu. Chà. Em xin lỗi vì đã là gánh nặng cho chị với gu thẩm mĩ tẻ ngắt của em trong suốt những năm qua."

Charlie khe khẽ mỉm cười. "Nó không phải là gánh nặng, Beth. Nếu nó là thế, chị đã phải chọn váy áo cho chính bản thân mình từ lâu rồi."

"Sao chị không làm thế?"

Nhún vai, Charlie chạm vào chiếc váy màu vang đỏ một cách tôn kính, một nụ cười dễ chịu chạm vào môi cô khi sự lựa chọn của cô hóa ra lại đẹp đến nhường này. Cô lơ đãng trả lời, "Khi đó, có vẻ như nó là một lý do nhỏ tẹo để bận tâm đến. Không phải như là bất cứ ai sẽ thật sự nhìn chị mặc chúng ở miền thôn quê."

Trước hơi thở hắt ra vẻ bị lăng nhục của em gái, cô liếc em mình một cái sắc lẻm, bất thình lình nhận ra sự xỉ nhục cô vừa mới giáng xuống. Cô lắc đầu ngay lập tức. "Giờ thì, Beth, đừng có nghĩ như thế. Nó chỉ là gu thẩm mĩ của chúng ta khác nhau như thế nào đó thôi."

"Chị nói đúng, tất nhiên rồi. Chỉ là em chưa bao giờ nhận ra nhiều như thế nào thôi." Miệng mím chặt lại, Beth ngó chiếc váy. "Em không thể mặc cái này, Charlie. Em sẽ không cảm thấy thoải mái."

"Tại sao lại không? Nước da của chúng ta hoàn hảo với màu vang đỏ."

"Có lẽ đó là ý kiến của chị, nhưng em thích những màu nhạt hơn. Bên cạnh đó, chỉ cần nhìn em cũng có thể nói đường cắt cổ áo thấp một cách khiếm nhã."

"Nó không khiếm nhã. Nó là mốt đang thịnh hành."

"Có lẽ, nhưng em không thể nào mà mặc nó được. Em sẽ cảm thấy không thoải mái. Bị phô bày. Em thích phong cách kín đáo hơn với—"

"Những màu nhạt," Charlie hoàn tất hộ em gái mình một cách khô khốc. "Beth, giờ em đang ở trong thị trường hôn nhân. Không có thời gian để đóng vai bông violet bẽn lẽn đâu, trừ khi em muốn làm đóa hoa bên lề. Em phải phô ra." (wallflower - đóa hoa bên lề: những cô gái đứng dựa lưng vào tường không ai mời nhảy.)

"Em không thể làm thế. Nó không phải là phong cách của em. Em sẽ không mặc nó đâu."

Trước khi Charlie có thể nghĩ nên nói điều gì trước những lời lẽ đó, Bessie quay trở lại, bê theo một cái khay bằng bạc. Vẻ háo hức trên khuôn mặt cô gái trẻ khiến cả hai chị em sao nhãng khỏi cuộc thảo luận của họ.

"Hai người sẽ không bao giờ tin được đâu," cô gái kêu lên, đặt chiếc khay xuống và túm lấy một tập những mảnh giấy nhỏ và lao về phía họ. "Nhìn, nhìn xem! Chúng là thư mời đến dự vũ hội và những thứ đại loại như thế. Ông Stokes nói hai trong số chúng đến vào buổi sáng ngày hôm nay, nhưng cái vòng sắt gõ cửa bị đập không ngừng nghỉ kể từ khi hai người trở về từ buổi dã ngoại."

'Cái này là vũ hội nhà Harding. Tối nay!" Beth hét, mở một thư mời. 'Họ ở nhà hát tối hôm qua, Charlie. Tomas đã chỉ họ cho em."

Mỉm cười trước vẻ hào hứng của em gái, Charlie lấy một giấy mời để đọc. "Nhà Seawood tổ chức vũ hội vào tối mai và chúng ta được mời," Charlie lầm bầm với một cái khẽ cau mày bối rối. "Nhà Seawood là ai?"

"Họ ở buổi picnic hôm nay đấy. Con gái họ, Lily, là một trong những người phụ nữ giúp chị với lũ chó," Beth trả lời một cách sao nhãng khi cô đọc một thư mời nữa. "Oh xem này, nhà Wullcott! Họ cũng ở buổi picnic nữa. Và cái này là từ một trong những người nhà Fetterley. Ôi, Charlie, chúng ta thành công rồi! Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ kết hôn."

"Em sẽ kết hôn," Charlie nhanh chóng sửa lại.

"Ờ, phải." Beth liếc một cách e dè vào Bessie, sau đó quay đi.

Nhặt một thư mời nữa lên, Charlie mở nó, sau đó đông cứng lại.

“Cái gì thế?" Beth hỏi, nhận thức được phản ứng của chị cô ngay tức thì.

"Bessie, thu xếp bồn tắm được mang lên cho mỗi người chúng tôi được không, và yêu cầu bếp trưởng chuẩn bị bữa tối sớm."

"Vâng, thưa ngài." Khẽ nhún gối, cô gái rời khỏi phòng và Charlie chìa mảnh giấy cô đã mở ra cho Beth.

" 'Ta biết ngươi là ai" Beth đọc với một vẻ mất hết tinh thần. " 'Nếu ngươi không muốn ta kể ra, ngươi sẽ phải trả tiền. Mang—' Lạy Chúa tôi!" Cô nâng đôi mắt kinh hoàng lên nhìn Charlie. "Chúng ta sẽ làm gì đây?"

Đứng dậy, Charlie bước tới cửa sổ và ngó một cách mù mờ ra ngoài. Cô ở nguyên như thế trong một chốc, sau đó bất thình lình quay lại. "Chúng ta sẽ tới vũ hội nhà Harding tối nay. Sau đó, ngày mai, chúng ta sẽ gặp Ông Silverpot để đổi thêm một số đồ trang sức của mẹ ra tiền mặt. Tối mai em sẽ yêu cầu Radcliffe hộ tống em tới vũ hội nhà Seawood. Chị sẽ kêu là quá mệt để có thể tham dự và sẽ gặp cái người này để trả tiền chuộc."

Beth cắn môi. "Charlie, em không thích cái ý tưởng chị gặp cái người này một mình. Nó có thể nguy hiểm đấy."

"Phải, nhưng một trong hai chúng ta phải giữ Radcliffe bận rộn," Charlie chỉ ra với một tiếng thở dài.

"Ừm…" Đứng dậy, Beth di chuyển tới cánh cửa thông giữa hai phòng. "Em cho là em nên bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng thôi. Chị nói ông thợ may sẽ gửi đến thêm vài bộ quần áo mới phải không?"

Lông mày Charlie nhướn lên. "Phải. Tối nay em không muốn là Elizabeth hả?"

Beth nhún vai nhưng ánh mắt cô khó chịu khi nó rơi lên chiếc váy màu vang đỏ. "Không. Chị phải là Charles tối mai, thế nên tối nay chị nên là Elizabeth."

(Hết chương 9)

Chương 8 - The switch

Charlie lặng cả người khi Radcliffe bao phủ môi cô bằng môi anh. Lúc đầu cái lặng người của cô là vì ngạc nhiên, nhưng cô tiếp tục giữ nguyên tình trạng đó là vì tò mò. Cô đã dành cả cuộc đời mình ở nông thôn, với Beth là bạn cùng chơi và bạn bè duy nhất của cô. Sự thật là, ngoài cha và ông bác của cô ra, Radcliffe là người đàn ông đầu tiên cô và Beth ở quanh… Anh có vẻ như mực thước đủ để kết bạn. Trầm tĩnh. Giỏi giang. Đáng tin cậy. Và cô luôn băn khoăn về việc hôn một người đàn ông. Vậy nên ai sẽ là người ai toàn để cô tiến hành cuộc thí nghiệm nho nhỏ đó hơn Radcliffe?

Cô chỉ đang cố học hôn như thế nào, cô nghĩ, thì Radcliffe bất thình lình thay đổi luật chơi của cô. Một khoảnh khắc môi họ còn đang trượt qua nhau, khoảnh khắc tiếp theo cô đã cảm thấy lưỡi anh chạm vào môi cô như thể chú mèo đang liếm chân của nó vậy. Khi cô mở miệng mình ra để phản đối, nụ hôn thay đổi hoàn toàn. Nó chuyển từ ngọt ngào, ấm áp của một đụn than hồng trong đống lửa thành một ngọn lửa bùng rực lên mạnh mẽ khi lưỡi anh xâm chiếm lấy miệng cô như thể anh đang ngấu nghiến lấy cô vậy.

Charlie thích nó. Rất nhiều. Chẳng có ý nghĩ nào về việc dừng anh lại trong đầu cô hết; tất cả những gì cô muốn là được gần anh hơn. Bám chặt lấy vai anh khi cánh tay anh choàng lấy cô, cô áp vào gần với anh hơn, mở miệng cô rộng hơn dưới sự công kích dữ dội của nụ hôn của anh. Nó thật tuyệt diệu. Cô không bao giờ muốn nó kết thúc và chắc chắn là không phải hỏi liệu nó có nên kết thúc hay không. Cho đến khi anh thở ra cái tên "Beth" trên môi cô.

Như thể ai đó đã mở cả cánh cửa trước lẫn cánh cửa thư viện trong cùng một lúc, cho phép cơn gió lạnh buốt khắc nghiệt tràn vào phòng và chạy dọc lên sống lưng cô. Không phải Radcliffe đang hôn cô. Anh ta đang hôn Beth. Một mớ bòng bong những cảm xức vỡ vụn trong cô. Thất vọng, ghen tị, oán giận. Trước đây liệu anh ta đã hôn cô Beth thật bao giờ chưa? Như thế này? Cô cứng người lại trong vòng tay anh, chuẩn bị đẩy ra, nhưng trước khi cô có thể, một tiếng động gần cửa khiến bản thân Radcliffe lùi lại.

"Gì vậy, Stokes?"

Đỏ bừng vì bẽ bàng, Charlie liếc tới khuôn mặt không chút biểu cảm của người quản gia, lầm bầm lời xin lỗi của cô, và tẩu thoát khỏi căn phòng, chạy lên cầu thang mà không trạm trán với bất cú ai. Cô dừng lại ở tiền sảnh tầng hai, dựa vào tường và nhắm mắt lại. Tim cô đang đập như sấm trong lồng ngực, hơi thở cô trở nên hổn hển, và cô không hề muốn phải giải thích tình trạng này của mình với en gái cô.

Beth. Tiếng rên của Radcliffe vang vọng trong đầu cô. Liệu anh ta đã hôn con bé như thế trước đầy chưa? Không. Chắc chắn em gái cô phải nói cái gì đó nếu như trường hợp này xảy ra. Hay là nó không nói? Charlie cau mày trước ý nghĩ đó. Có lẽ Beth sẽ không nói. Họ đã chia sẽ tất cả mọi bí mật trong suốt cuộc đời họ, thế còn cái bí mật này—Chà, Charlie chẳng có mong mỏi gì việc chia sẻ kinh nghiệm này với Beth, thế nên ngược lại có lẽ em gái cô cũng chẳng hề muốn chia sẻ nó với cô. Liệu anh ta có hôn Beth như thế?

"Chị đây rồi!"

Charlie thẳng người dậy một cách tội lỗi khi em gái cô bất thình lình xuất hiện trước mặt cô.

"Lạy Chúa tôi, em sắp sửa lục tung cả nhà lên để tìm chị rồi," em gái cô thông báo, túm lấy cổ tay Charlie và kéo cô vào trong căn phòng của "Elizabeth."

"Chị sẽ không thể nào tin được những trò vui em đã trải qua hôm nay đâu," Beth hét lên đầy hào hứng, dừng để đẩy cánh cửa phòng ngủ đóng lại trước khi kéo Charlie đến chỗ chiếc giường. "Bọn em đến cửa hàng bán đồ trang sức. Của Ông Silverpot. Chị có thể tưởng tượng được không? Ông ta là một người đàn ông nhỏ con vui tính. Em thề là bụng của ông ta to và tròn như cái chậu úp vào ấy. Và tóc ông ta cũng màu bạch kim nữa. Không phải màu trắng hay xám, mà là bạch kim. Như thế không đáng ngạc nhiên sao? Nhưng ông ta rất dễ thương và ông ta trả cho chúng ta rất nhiều tiền cho bộ kim cương và ngọc lục bảo của mẹ. Thấy chưa?" Cô cởi phắt cái túi đựng những đồng tiền ra khi cô nói, cái túi rất nặng đó kêu xủng xoẻng một cách vui vẻ.

"Radcliffe muốn để nó vào tủ khoá lại nhưng em thuyết phục anh ấy để em cho chị xem trước," cô thông báo khi cô mở cái túi ra và dốc những thứ chứa đựng bên trong ra giường.

Khi mắt Charlie mở lớn trước số lượng những đồng tiền, Beth cười phá lên và ôm cô. "Không phải thật tuyệt vời sao? Chúng ta giàu có. Ông Silverpot nói những viên đá có chất lượng tốt nhất ông ấy đã từng nhìn thấy và ông ấy sẽ hết sức biết ơn được mua thêm những đồ trang sức của mẹ nếu chúng có cùng chất lượng như thế. Chúng ta sẽ có những bộ váy áo đẹp nhất London với những thứ này."

Charlie mỉm cười trước sự nhiệt tình của em gái cô, sau đó giúp cô thu nhặt lại những đồng tiền và cho vào túi khi Beth tiếp tục, "Từ đó bọn em đi tới chỗ hiệu may. Ông ta quả thật là một gã trưởng giả học làm sang. Lạy chúa! Nếu mũi ông ta hếch lên trời cao hơn nữa, ông ta sẽ va nó vào cửa khi ông ta bước qua mất. Và ông ta có cái thói quen kinh khủng là cứ đẩy vào cái bít tất của em mỗi khi ông ta đo đường khâu bên trong của chiếc quần dài (từ đũng đến lai quần)… Thứ mà ông ta khăng khăng đo đi đo lại đến ba lần."

Charlie tự động liếc xuống đũng quần của Beth, mắt cô mở to ra vì sốc.

"Beth!"

"Gì?"

"Cái gì đấy?" Cô chỉ xuống cái chỗ phồng lên trong quần của cô gái và Beth nhìn theo cái ra hiệu đó, sau đó cau mày bối rối.

"Đó là chiếc tất. Chị nói là cuộn một chiếc lại và nhét nó xuống quần của em mà."

"Phải, nhưng—Lạy Chúa lòng lành. Nó trông y như một quả bóng tròn xoe vậy. Nhìn như thể em có một quả bưởi ở trong quần đùi ấy," Charlie cáu kỉnh nói. "Em không thể—chị không biết nữa—khiến nó có hình dạng trông tự nhiên hơn một chút được à?"

"Chà, làm thế nào em biết được nó trông tự nhiên ra làm sao? Đâu phải như thể em đi vòng quanh há hốc miệng ra trước phần ở bên dưới của cánh đàn ông."

Charlie thở dài, sau đó buột ra một tràng cười. Trước cái liếc mắt dò hỏi của Beth, cô lắc đầu. "Không nghi ngờ gì gã thợ may cứ thúc vào em. Ông ta cực kỳ có khả năng là đã cố gắng tìm xem liệu em bị biến dạng hay chỉ đơn giản là nhét một quả dưa ở dưới đó."

Khi Beth không tham gia vào trò cười của cô, mà chỉ trông như buồn nản vì lỗi lầm của mình, Charlie nhanh chóng thay đổi chủ đề. "Em làm gì sau khi rời khỏi hiệu may?"

"Bọn em tới câu lạc bộ của Radcliffe," cô lầm bầm, đột ngột tươi tỉnh lại.

"Câu lạc bộ của anh ta!" Charlie hét lên đầy ghen tị và Beth gật đầu.

"Ồ, vâng! Nó thật… ừm, nó đơn giản là phi thường. Tất cả những người đàn ông ở đấy trông đều quan trọng và lăng xăng, người hầu thì ở khắp mọi nơi và… Chúa ơi, đàn ông không cư xử gần như là cứng nhắc và lịch sự khi phụ nữ không ở quanh. Sao ư, họ chắc chắn cư xử như trẻ con! Trêu đùa, cười phá lên và có một khoảng thời gian vui vẻ náo nhiệt. Em gặp tất cả những anh chàng trẻ tuổi dễ thương. Radcliffe đã đảm bảo chắc chắn là giới thiệu em với càng nhiều những anh chàng ở tầm tuổi của chúng ta càng tốt. Anh ấy nói kết bạn với một vài anh bạn sẽ tốt cho em. Anh ấy bỏ em lại với một đám bọn họ trong khi anh ấy nói chuyện công việc với một vài người quen. Nó thật vui vẻ náo nhiệt và là một cơ hội tốt để đánh giá bọn họ. Ờ, điều đó nhắc em nhớ, nếu chị gặp một anh chàng tóc đen tên là Jimmy và một người tóc vàng tên là Freddy, tránh xa họ ra nhé. Họ đang có kiểu như một cuộc cạnh tranh để xem ai có thể quyến rũ được nhiều phụ nữ trẻ quý tộc mùa vũ hội này và đã đánh cược vào việc đó. Từ những gì được nói trong buổi chiều ngày hôm nay, họ đã huỷ hoại gần một nửa những cô gái tham gia mùa vũ hội này rồi."

Cô gật đầu trang trọng khi Charlie há hốc miệng ra nhìn cô, sau đó nằm thẳng lưng xuống giường với một tiếng thở dài. "Em hoàn toàn kiệt sức, nhưng thật sự, quả là một ngày tuyệt vời." Cô duỗi người, cố nén một cái ngáp, sau đó liếc Charlie hỏi một cách lịch sự, "Ngày của chị thế nào?"

"Ngày của chị?" Charlie với ra phía sau cô để túm lấy góc một cái gối. "Chà, ngày của chị cũng tuyệt như thế. Trong khi em đi lang thang và có một khoảng thời gian phi thường thì chị bị đâm và chọc bởi Madame Decalle. Nó nghe có ngạc nhiên không?" cô ngọt ngào hỏi, sau đó đập vào phía trên đầu của cô gái đang toe toét đến tận mang tai với cái gối và trượt xuống khỏi giường vẻ đầy kinh tởm.

Cười phá lên, Beth đầy cái gối sang một bên và lăn người nằm úp bụng xuống để chống tay lên cằm. "Đáng đời chị vì tất cả những năm qua để em cư xử như con búp bê của mấy bà thợ may," cô thông báo một cách chẳng hề thương cảm tí nào. Sau đó mắt cô mở lớn khi cô cuối cùng cũng thật sự nhìn vào chị gái mình. Đột ngột ngồi thẳng dậy, cô trượt hai chân xuống khỏi giường để đứng dậy lao về phía trước. "Chị đang mặc một cái váy khác! Đừng có nói với em là cái bà Decalle này đã hoàn thành xong một cái váy đấy nhé?"

"Không, tất nhiên là không rồi," Charlie lầm bầm khi em gái cô di chuyển vòng quanh cô. "Chị hứa sẽ trả thêm tiền nếu bà ấy làm xong sớm, nhưng ngay cả là như thế, bà ấy chỉ có thể hứa làm xong một cái váy trong một ngày, bắt đầu từ ngày mai nếu bà ấy thuê thêm một vài người thợ phụ việc nữa."

"Vậy thì ở đâu ra—"

"Bà ấy chuẩn bị nó cho một ai đó có cùng số đo như chúng ta. Khi bà ấy nhận ra rằng 'Elizabeth' chỉ có một chiếc váy, bà ấy gửi nó đến ngay lập tức."

"Không phải phi thường sao?" Beth kéo cái váy ở chỗ này chỗ khác. "Người này đúng là có cùng số đo. Nó vừa khít với chị."

"Phải, ừm, thực ra là quý cô đó cao hơn và eo lớn hơn một chút, nhưng Madame sai một cô phụ việc sửa lại khi bọn chị xem qua cuốn sổ những mẫu thiết kế của bà ấy."

"Cuốn sổ những mẫu thiết kế?" Beth cau mày trước những lời lẽ đó. "Chị chọn cái gì?"

Lông mày Charlie nhướn lên. "Sao lại đột ngột hứng thú thế? Em thậm chí còn không thèm cân nhắc khi em rời đi vào sáng nay mà."

"Chà, với sự háo hức của mình, em sợ là em quên mất chị không có một chút kinh nghiệm nào với những công việc như thế."

Charlie chậm rãi mỉm cười trước sự lo lắng hiển nhiên của em gái cô. "Phải, này, đừng có sợ, em gái thân yêu. Beth sẽ yêu những chiếc váy của cô ấy; sau cùng thì cô ấy chọn chúng mà. Mặc dù chị phải thú nhận, Madame Decalle có vẻ mất hết tinh thần trước một hoặc hai chiếc chị chọn." Khi đã được chú ý, cô quay gót và nhanh chóng rời khỏi căn phòng, vội vã đi dọc hành lang xuống cầu thang. Cô thật sự đi được nửa đường tới đó trước khi Beth thu thập lại bản thân mình đủ để đuổi theo cô.

"Ý chị là gì, mất hết tinh thần? Chị đã chọn gì?" em gái cô lo lắng hỏi, túm lấy cánh tay cô để dừng cô lại.

"Em sẽ thấy," Charlie lầm bầm, trượt thoát ra và tiếp tục tiến về phía trước.

"Nhưng—Ồ, đợi đã! Em quên nói cho chị. Chúng ta được mời đến nhà hát tối nay."

"Chúng ta được?" Charlie dừng lại để đối diện với em gái mình, chiếc váy của cô xoay tròn quấn vào chân khi cô làm thế. "Bởi ai cơ?"

"Tommy." Khi Charlie nhìn trân trân đầy ngơ ngác, Beth đỏ mặt và nói rõ ra, "Tomas Mowbray. Anh ấy mời chúng ta ngồi cùng lô với anh ấy và cô em gái Clarissa."

"Hừm." Charlie liếc em gái mình trong bộ cánh đàn ông mới may. Bộ quần áo đó còn hơn là bảnh. Hành động của Radcliffe, không nghi ngờ gì hết. Người đàn ông đó có một khiếu thẩm mĩ không chê vào đâu được.

"Sao?"

Lông mày Charlie nhướn lên. "Sao gì?"

"Ừm, chị có nghĩ chúng ta nên đi không? Lúc đó em nói với anh ấy em không chắc vì chúng ta chỉ có mỗi một cái váy mà anh ấy đã nhìn thấy em mặc nó rồi, nhưng giờ thì Madame Decalle đã cung cấp thêm cái thứ hai… chà, nó có vẻ như là việc nên làm. Gặp những ông chồng tiềm năng khác," cô chỉ ra đầy hi vọng.

"Phải, tất nhiên là chúng ta phải đi rồi. Sau cùng ý tưởng này là để kết hôn mà, và chúng ta không thể xoay xở làm việc đó được nếu chúng ta không ra ngoài và những chuyện đại loại thế. Bên cạnh đó, chị đã buồn đến phát khóc cả ngày rồi. Thật là tuyệt khi được ra ngoài một chút."

"Tốt." Sự nhẹ nhõm của Beth thật là hiển nhiên đến nỗi cô bất thình lình chụp lấy cánh tay Charlie và xoay người về phía phòng ngủ, kéo chị gái cô đi theo. "Vậy thì đi nào."

"Tại sao?"

"Chúng ta phải thay đồ," Beth giải thích, kéo cô vào phòng ngủ.

"Thay cái gì? Chị đã bảo em đây là cái váy duy nhất Madame Ducalle có dư ra. Em không nghĩ là nó phù hợp hả?"

"Ồ, nó sẽ phù hợp thôi. Ý em là đổi quần áo cho em để em là Beth còn chị là—"

"Giờ thì đợi một chút, Beth. Chị sẽ không đi tới nhà hát với tư cách là Charles. Chị nghĩ em muốn là anh trai cả ngày."

"Chà, em đã, vâng, em đã."

"Chị nghĩ em đã vui vẻ ở câu lạc bộ và—"

"Em có, nhưng em…" Cô trông không thoải mái tí nào và cái nhìn của Charlie hẹp lại.

"Sao em không nói cho chị thêm về Tomas Mowbray?" Cái đỏ mặt của em gái cô là câu trả lời đủ rồi và Charlie thở dài. "Chị hiểu rồi," cô lầm bầm. Có vẻ như em gái cô đã khá là thích người đàn ông đó và muốn là Elizabeth khi ở quanh anh ta.

"Em xin lỗi," Beth bắt đầu đầy đau khổ. "Nếu chị muốn tiếp tục là Beth vào buổi tối, vậy thì chắc chắn là chị nên là. Sau cùng thì thoả thuận là cả ngày mà."

"Đừng có ngốc nghếch thế chứ," Charlie lảng tránh, với lên để bắt đầu cởi bộ váy cô đang mặc. "Nó chỉ là nhà hát thôi mà."

"Cảm ơn, Charlie," Beth lầm bầm đầy biết ơn.

"Không có gì," cô đáp trả, sau đó thở dài khi cô nhận ra bây giờ cô sẽ phải chịu đựng vài giờ với những cảm xúc dịu dàng của Clarissa.

*****

"Charles!"

Charlie thở dài khi cô nhận ra cái giọng đó ngay khoảnh khắc trước khi cô định vị thấy Clarissa Mowbray rẽ đường tiến tới nơi cô, Beth, và Radcliffe đứng. Tomas Mowbray phải khó lắm mới theo kịp gót của cô gái, cố gắng hết sức đẻ bắt kịp cô bé khi cô ta xuyên thẳng qua đám đông.

"Tom nói tối nay anh sẽ tới. Em thật là hạnh phúc trước tin tức đó," Clarissa hổn hển khi cô bé  đeo cứng lấy cánh tay Charlie.

"Vâng, ừ, tôi chắc thế," Charlie lầm bầm không thoải mái, cố hết sức để thoát khỏi sự đeo bám của cô gái, nhưng nhận thấy nhiệm vụ đó khó khăn một cách phi thường.

"Mowbray," Radcliffe chào anh trai của Clarissa với vẻ ngạc nhiên khi người đàn ông thở không ra hơi đó tới được chỗ bọn họ.

"Đức ông Radcliffe." Tomas mỉm cười gượng gạo với người đàn ông, sau đó túm lấy cánh tay em gái mình để giật cô bé ra khỏi Charlie. Giữa việc đó và nỗ lực của chính bản thân Charlie, họ xoay xở để cạy được cái túm chặt của cô bé. " Chúa, Clarissa, để anh bạn đó được yên," anh ta cáu kỉnh lầm bầm, sau đó quẳng một nụ cười vẻ xin lỗi về phía Charlie. "Xin lỗi, anh bạn. Con bé luôn còn hơn cả chó lai giữa chó bun và chó sục ấy. Tôi cho là nó đến từ việc phải cạnh tranh với mấy con chó của mẹ." Lờ tịt đi cái thở hắt ra đầy giận dữ của Clarissa trước những lời đó, Tomas hướng tia nhìn của anh ta sang Beth, nụ cười của anh ta nở rộng khi nó rơi lên cái váy màu oải hương của cô. "Tiểu thư Beth. Em quả thật là một cảnh đẹp."

"Cảm ơn, thưa ngài.” Beth ngượng ngùng lầm bầm. "Và cảm ơn ngài vì đã mời chúng tôi tham gia vào tối nay."

"Vinh dự của tôi." Anh ta toe toét rộng hơn, có vẻ như quên tịt đi một Clarissa đang điên cuồng cố gắng giật ra để tự do.

Charlie tò mò liếc Radcliffe, băn khoăn anh ta sẽ phản ứng ra làm sao trước cách cư xử của cặp đôi kia sau khi đã chia sẻ nụ hôn với người anh ta nghĩ là Beth trong thư viện. Nhưng anh ta dường như thậm chí còn không thèm chú ý; thay vào đó tia nhìn của anh ta đang theo dõi chính bản thân Charlie đầy ngạc nhiên khi cô cẩn trọng len lén thoát khỏi sự đắm say của Clarissa.

"Chúng ta vào trong chứ?"

Charlie liếc quanh để thấy em gái cô mỉm cười ngọt ngào với Tomas và đặt bàn tay mình lên cánh tay tự do mà anh ta giờ nâng lên về phía con bé. Sau đó Mowbray với tới để siết lấy bàn tay nhỏ nhắn, thả rơi cái giữ chặt anh đang áp dụng lên em gái mình khi anh ta bước đi cùng Beth về phía cánh cửa.

Nén lại một tiếng thở dài thất vọng, Charlie xoay xở để không nhăn mặt khi những cái móng vuốt của Clarissa một lần nữa siết lại quanh cánh tay cô, kéo cô về phía trước. "Đi nào, anh sẽ thích buổi diễn mà."

"Bằng cách nào đó tôi nghi ngờ điều đó rất nhiều," Charlie lầm bầm, sau đó liếc sang một Radcliffe đang phá ra cười. "Đi nào, Radcliffe. Anh sẽ không muốn bị lỡ mất buổi diễn đâu."

"Thật sự là tôi không muốn đâu," anh đồng ý một cách ngạc nhiên, chậm rãi đi theo phía sau và ngó từ Beth tới Charles khi anh đi. Anh đã chú ý đến sự hấp dẫn giữa Beth và Tomas, và đã đợi một cảm giác thất vọng hay ghen tuông, nhưng chẳng có cái gì tới hết. Thực tế là, mặc kệ cái ôm đầy đam mê trong thư viện, anh nhận thấy sự chú ý của mình một lần nữa lại bị kéo về phía người anh trai. Ví dụ là, chỉ vừa mới đây thôi, anh đã chú ý đến cái cách phần phía sau quần cậu ta mặc tạo thành hình trái tim lộn ngược đầy ngọt ngào.

Charles không có phần phía sau của một người đàn ông, anh nhận ra, liếc quanh những người đàn ông khác với một cái cau mày. Không một người đàn ông nào khác có mặt ở đây có phần phía sau đẹp như thế hết. Không một ai trong số họ khiến anh muốn cứ tiếp tục ngắm, hay thu hút ánh mắt anh theo cái cách cái mông nhỏ xinh xắn của Charlie đã khiến. Anh không biết liệu nên nhẹ nhõm hay là đau khổ. Có chuyện quỷ gì đã xảy ra với anh thế này? Anh thậm chí còn chưa bao giờ ngắm cơ thể của một người đàn ông trước đây, thật sự là không. Chắc chắn là không như thế này. Vậy mà bây giờ, cậu nhóc này… cậu thiếu niên mới lớn này, thu hút sự chú ý và khát khao của anh nhiều hơn bất cứ người đàn bà nào đã từng làm được.

Đấy, anh đã nói nó rồi. Anh khao khát cậu nhóc đó. Lạy Chúa lòng lành, anh đang mất trí rồi, anh nhận ra, mất hết cả tinh thần. Anh không có một chút khao khát nào muốn được ở cùng một người đàn ông. Tuy nhiên anh có, nồng nhiệt ước rằng Charles là phụ nữ. Tia nhìn của anh trượt đến Beth. Cô ấy, với tất cả mục đích và ý nghĩa, là một phiên bản đàn bà của Charles, và anh đã cảm thấy một niềm đam mê không thể tin được với cô trong thư viện. Nhưng lúc này thì anh lại không. Tất cả chuyện này rất khó hiểu.

Radcliffe đẩy những ý nghĩ đó đi khi anh nghe lỏm được Tom mời họ đi dã ngoại ngày tiếp theo. "Chỉ là một sự kiện nho nhỏ thôi," anh ta nói. "nhưng chúng tôi muốn các bạn ở đó."

*****

"Không phải dễ thương sao?" Beth thở ra đầy hạnh phúc.

"Thật duyên dáng," Charlie lầm bầm, cáu kỉnh, thậm chí không buồn liếc quanh cái thung lũng hẹp cỏ mọc đầy khi họ xuống xe. Nhà hát buổi tối hôm trước đã là một kinh nghiệm để đời, nhờ có Clarissa Mowbray và sự mê đắm trẻ con của cô nhóc. Hôm nay cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, vì cô lại một lần nữa nhận thấy mình đóng giả là Charles.

"Ôi, Charlie, đừng có sưng sỉa lên như thế. Hôm nay là một ngày đẹp trời để đi dã ngoại và—"

"Ừa, phải, nếu Clarissa còn găm móng vuốt vào chị một lần nữa chị thề chị sẽ—" những lời lẽ của cô đột ngột khự lại khi Beth cười lên khanh khách.

Tóm được ánh mắt hẹp lại của Charlie, Beth nén tràng cười của cô lại và cố thử đeo lên cái vẻ đầy hối lỗi, thứ mà rõ ràng là rụng ra chỉ sau một thoáng thành thật. Thở dài, cô lắc đầu vẻ ngạc nhiên hài hước, sau đó lầm bầm, "Cô bé dường như khá là mê đắm chị."

"Mê đắm chị?" Charlie đặng hắng vẻ ghê tởm. "Con bé giống như một nhánh thường xuân có độc phi thường. Con bé dính chặt lấy chị trong mọi cơ hội. Thật sự, con ranh con đó—Ôi, khỉ thật," cô lầm bầm khi nhận thấy cô gái được nói đến đang quả quyết rẽ đường hướng tới chỗ bọn họ. Charlie đã dành phần tốt đẹp nhất trong chuyến đi dài một giờ đồng hồ để cố hết sức mình tránh mặt Clarissa Mowbray. Một kỳ tích bất khả thi khi bị bẫy trong một chiếc thuyền lớn với một trăm người khác. Tuy nhiên Charlie vẫn cứ thử, lặp đi lặp lại việc gỡ ra bàn tay cứ cắm vào ống tay áo cô và tẩu thoát với rất ít quan tâm tới phép lịch sự.

Clarissa cũng không hề quan tâm hay chú ý rằng Charlie đang bộc lộ một sự thiếu thích thú không thể nào nhầm lẫn được với vẻ duyên dáng của cô. Thật sự, cô gái dường như chẳng có một chút lòng tự trọng nào hết cả. Cô bé chắc chắn thiếu thái độ chững trạc. Cô ta săn đuổi Charlie theo đúng nghĩa đen quanh tàu như thể con chó con theo đuôi chủ nó vậy. Tất cả những chuyện đó còn hơn cả bẽ bàng nhiều như Charlie có dính líu. Và cũng cực kỳ mệt mỏi nữa. Nếu Clarissa có bao giờ tìm thấy một người chồng, Charlie nghi ngờ rằng người đàn ông đó sẽ bị hạ gục hoàn toàn vì kiệt quệ năng lượng. Cô gái sẽ làm cho anh ta mệt lả cho tới khi việc đầu hàng có vẻ như là dễ dàng hơn là tiếp tục chiến đấu. Charlie quyết định là cô tốt nhất phải làm cái gì đó về cô tiểu thư quả quyết này hoặc là cô sẽ phải trải qua cả buổi chiều dứt khoát khó chịu.

“Annh đây rồi!" Clarissa hét lên như thể họ đã chơi trò trốn tìm trong suốt một giờ qua không bằng ấy. Đeo cứng lấy cánh tay của Charlie, cô bé rạng rỡ với vẻ hân hoan tuyệt đối. "Lạy Chúa lòng lành, anh trơn tuột như cá ấy. Em muốn chỉ cho anh thấy một chỗ xa hơn dọc theo bờ sông, nhưng anh chuồn đi mất."

Charlie tiếp tục giữ im lặng khi cô bị lôi đi, chỉ đơn giản là liếc đến cô em gái đang tươi cười vui vẻ của cô, sau đó tập trung vượt qua những chướng ngại vậy trên đường xuyên qua đám đông những người là người khi Clarissa dẫn cô khỏi những vị khách vẫn đang xuống thuyền.

Cái ý tưởng của nhà Mowbray về một cuộc dã ngoại nho nhỏ là chôn chân sáu mươi người trên một chiếc thuyền lớn cùng với gần như ngần ấy người hầu, sau đó vận chuyển họ xuôi theo dòng nước tới một địa điểm mọc đầy cỏ thích hợp cho một bữa ăn nhẹ trên những chiếc bàn và ghế tạm thời. Nếu Charlie nhận ra rằng nó sẽ rùm beng lên như thế này, cô đã lịch sự khước từ và dành cả ngày ở nhà. Ờ, có lẽ không, dù có tẻ ngắt như cô nhận thấy chuyến đi dã ngoại này, việc đi đi lại lại quanh ngôi nhà trong thành phố của Radcliffe dường như còn tệ hơn. Ít nhất thì bằng cách này cô có thể thấy RadcliffeBeth ảnh hưởng qua lại với nhau như thế nào. Không phải là cuộc phiêu lưu ngày hôm nay tiết lộ bất cứ điều gì thú vị. Radcliffe đã được chào đón và kéo vào một đám đông những người đàn ông lớn tuổi trông còn hơn cả đáng tin cậy ngay khoảnh khắc họ tới nơi, trong khi BethCharlie bị nuốt chửng bởi đám người trẻ hơn.

Giờ thì tia nhìn của cô trượt tới Radcliffe. Anh vẫn đang đứng với những người đàn ông lớn tuổi. Không một ai trong số họ già hơn anh ít hơn hai mươi tuổi, và cô cau mày khi nhớ lại Beth đã kể cho cô rằng anh cũng đã làm y như thế cái ngày trước đó ở câu lạc bộ, bỏ cô lại bầu bạn với mấy cậu chàng trẻ tuổi rồi lảng đi bàn chuyện công việc với những người lớn tuổi hơn của anh ta. Cô đang đi đến kết luận là anh đã hoàn toàn quên mất anh vẫn còn trẻ đến mức nào.

Anh trẻ đến mức nào? Cô bất thình lình băn khoăn và cau mày khi cô ngó anh. Anh trông chưa đến ba mươi. Cô sẽ ước chừng anh hai tám hay khoảng đó. Khiến anh lớn hơn cô và Beth tám tuổi. Vậy mà anh cư xử như thể anh ít nhất là gấp đôi chừng đó. Buồn, thật đấy. Đáng hổ thẹn nữa.

Tiếng thở hổn hển kéo sự chú ý của cô vào lại Clarissa khi cô gái trượt chân vào một mô đất không bằng phẳng. Charlie dùng tay mình tóm lấy khuỷu tay cô bé để giữ lại khiến cô bé ấp chặt lấy nó và siết chặt một cách ấm áp.

"Cảm ơn, thưa ngài." Clarissa nửa như là thì thầm những lời đó với lòng biết ơn, tia nhìn của cô bé tha thiết cho tới khi Charlie giật tay cô ra và nói ngắn gọn rằng cô nên dẫn đường.

Cô không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng Clarissa chẳng có tí manh mối nào về việc mình đang đi đâu. Chẳng có con đường mòn nào để đi theo hết và họ đang chật vật xuyên qua khu rừng như hai con bò lạc. Rõ ràng là Clarissa chẳng có “chỗ” nào để chỉ cho cô xem hết, hay thật ra là cho Charles xem hết. Cô bé chỉ muốn được ở một mình cùng cậu chàng và chẳng mất nhiều suy nghĩ cũng hiểu tại sao. Charlie phải đánh giá cao cô gái, cô ta quả là một túm bông liều lĩnh. Tuy nhiên, sự liều lĩnh của cô bé rất có khả năng khiến bọn họ gặp rắc rối.

"Clarissa," cuối cùng cô nói, túm lấy cánh tay của cô gái và kéo cô bé khự lại. "Chúng ta nên quay lại thôi."

"Ôi không, chỗ đó ngay phía trước thôi," Clarissa lầm bầm gần như là khẩn khoản, và Charlie lắc đầu cáu kỉnh. Cô gái nói dối còn tệ hơn cả Beth.

"Đủ rồi," cô nạt nộ, quay lại con đường mà họ vừa đi. "Rõ ràng là em không biết chúng ta sẽ đi đâu, và tôi không muốn mình bị lạc trong rừng hôm nay."

"Ôi, nhưng—" Clarissa tuyệt vọng túm lấy cánh tay cô, kéo cô khự lại, vẻ khẩn nài trần trụi hiện lên trên khuôn mặt cô bé cho tới khi cô nhìn thoáng thấy sự cáu kỉnh của Charlie. Ngay khi cô thấy, cô bé thả rơi cái nắm giữ của mình ngay lập tức và ngó xuống đất, sự đau khổ rơi chùm lên cô nhóc như một tấm áo choàng. "Em xin lỗi, Charles. Rõ ràng là anh không muốn đi dạo với em."

Charlie ngọ nguậy một cách không thoải mái. Clarissa trông thật là đáng thương. Rõ ràng là cô bé muốn được yêu mến đến tuyệt vọng. Thật không may, cô bé đường như chẳng có ý tưởng nào về việc làm sao để được yêu mến. Cảm thấy hầu hết sự cáu kỉnh của mình trôi tuột đi, Charlie thở dài. "Không phải là anh không thích được đi dạo với em, Clarissa. Nhưng thật không đúng đắn cho một tiểu thư trẻ tuổi ở một mình với một … ờ… người đàn ông trẻ," cô giải thích một cách không thoải mái, băn khoăn làm thế nào cô lại đẩy bản thân mình vào một tình huống như thế này. “Người đàn ông có thể lợi dụng tình thế. Đó là lý do tại sao các bậc phụ huynh cứ khăng khăng phải có người đi kèm. Như mẹ em đáng lẽ ra phải làm vậy," cô thêm vào một cách khô khốc.

"Mẹ em sẽ chẳng lấy làm phiền đâu," Clarissa lầm bầm, sau đó háo hức thêm vào, "Và em đang hi vọng anh có thể lợi dụng tình thế. Em không ngại đâu. Thật đấy."

"Gì cơ?" Charlie quát, há hốc miệng kinh hãi, choáng váng, và Clarissa đỏ mặt nhưng dù thế cũng vẫn gật đầu.

"Thật đấy. Nếu anh muốn hôn em, em sẽ không phiền đâu. Em còn hi vọng anh có thể thích thế nữa là đằng khác." Với lời gợi ý đó, cô nhóc nhắm mắt lại và khẽ ngẩng đầu lên vẻ mong đợi.

Charlie nhìn trừng trừng cô gái trong một chốc, mất hết cả tinh thần, sau đó lắc đầu và bắt đầu đi xuyên qua cánh rừng về lại phía những người đang tham gia buổi dã ngoại. Cô chỉ vừa mới bước được có vài bước thì Clarissa mở mắt ra và thấy cuộc đào tẩu của cô. Như một con chó bun chạy theo khúc xương, cô nhóc đuổi theo cô ngay tức khắc.

"Đợi đã, anh không thể đi về. Anh không định hôn em à? Em—" Những lời lẽ của cô bé run bắn lên rồi tắt lịm khi Charlie quay ngoắt về phía cô bé vẻ đầy giận dữ, sự kiên nhẫn của cô đã cạn rồi.

"Đừng săn đuổi tôi nữa, cô cái đứa con gái oắt con ngốc nghếch. Có chuyện quái gì với cô vậy? Cô không có chút lòng kiêu hãnh nào hết à? Hay nó đã cuốn theo chiều gió cùng với sự khôn ngoan của cô rồi? Cô sẽ bị huỷ hoại trước khi cô được ra mắt với cái tốc độ này. Hi vọng tôi sẽ  lợi dụng cô, thật đấy! Cô thật may mắn vì tôi không phải là một trong những anh chàng đang đánh cược xem xem liệu họ có thể huỷ hoại được bao nhiêu cô gái mùa lễ hội năm nay, nếu không thì cô đã bị huỷ hoại rồi."

Khi Clarissa tái nhợt, nước tràn ra từ mắt cô bé, Charlie bất thình lình cảm thấy như một tên ngốc. Cô nhãi con ngốc nghếch này quả là khó chịu, nhưng cô bé cũng ngây thơ và non trẻ và … Chà, quỷ thật, đó là những lý do đủ để ngốc nghếch rồi. Thật ra, Charlie nghi ngờ rằng hầu hết các cô gái khi mới bước vào tuổi thiếu nữ đẹp đẽ nhất đều ngốc nghếch như thế, chỉ đơn giản là họ thường có ai đó để mắt canh chừng cho họ. Clarissa có vẻ như thiếu đến buồn bã trong lĩnh vực đó. Điều mà Charlie nghi ngờ là, giải thích cho việc cô bé dường như muốn có một ai đó chú ý tới mình đến tuyệt vọng.

Ngọ nguậy một cách không thoải mái khi hết giọt nước mắt to đùng ngã ngửa này đến giọt nước mắt to đùng ngã ngửa khác lăn xuống khuôn mặt nhợt nhạt của cô nhóc, Charlie thở dài và với tới vỗ vỗ một cách vụng về lên vai cô bé. "Đừng khóc nữa, em sẽ an toàn với anh. Anh không nhận lời đánh cược việc huỷ hoại các cô gái mùa lễ hội năm nay," cô ngắn gọn lầm bầm, thở dài khi Clarissa bất thình lình quăng người vào ngực cô, khóc lóc ồ ồ lên khắp chiếc áo gi lê ông thợ may vừa mới cho đem đến sáng nay.

"Em là con ngốc," Clarissa khóc, tự khinh ghét bản thân mình, và Charlie cau mày.

"Không. Không, em không phải là kẻ ngốc, Clarissa. Chỉ là em phải cẩn trọng hơn; không phải tất cả đàn ông đều là những quý ông đâu. Và em chắc chắn không bao giờ được phép gợi ý họ lợi dụng em." Cô thầm rùng mình trước ý nghĩ chuyện gì sẽ xảy a nếu cô gái quăng bản thân mình vào một kẻ nào đó như Jimmy hay Freddy mà Beth đã kể cho cô nghe.

"Điều đó thật là một sự ngốc nghếch của em," Clarissa thú nhận với một cái sịt mũi. "Em luôn làm những việc ngốc nghếch. Đó là lý do tại sao không ai thích em cả."

Charlie cau có. "Em không ngốc nghếch, Clarissa, và anh chắc chắn là có rất nhiều người thích em."

"Anh nghĩ thế hả?" cô bé hỏi đầy hi vọng.

"Ừm, chắc rồi."

"Anh có thích em không?"

Charlie buộc phải mỉm cười khi Clarissa đẩy người ra để ngó lên cô. "Tất nhiên rồi."

"Vậy thì anh có thể hôn em." Nói xong, cô bé khẽ nghiên đầu một lần nữa, môi chu ra và mắt nhắm hờ lại.

Charlie đẩy cô nhóc ra ngay lập tức. "Em chẳng nghe lấy một từ anh nói!"

Mắt Clarissa chớp mở ra ngay tức khắc. "CÓ, em có nghe, và anh nói em an toàn với anh, thế thì tại sao anh lại không thể hôn em? Anh nói anh thích em mà, Charles!"

Charlie thở dài đau khổ trước những lý luận của cô nhóc, sau đó, vì một cái cớ tốt hơn, lầm bầm, "Có những thứ về việc quá nhiệt tình, em biết đấy."

Clarissa ngó cô không chắc chắn, nhưng Charlie không quá quan tâm. Có vẻ như đối với cô, cô đã bị lâm vào tình thế vừa phải giúp giữ cho Clarissa được an toàn, vừa phải khiến cô gái để cho cô yên cùng một lúc. "Thật ra," cô quả quyết, đầu gật gù. "Nghĩ về việc săn cáo mà xem. Con cáo được thả ra cho chạy trốn và những người đi săn đuổi theo nó. Những người đi săn đuổi vì con cáo chạy. Đôi khi họ sẽ đuổi hàng giờ, hàng giờ liền. Càng đuổi lâu bao nhiêu, sự hào hứng chiến thắng khi con vật bị bắt càng nhiều bấy nhiêu. Có phải thế không?"

"Vâng," cô nhóc đồng tình, vẻ không chắc chắn.

"Và nếu con cáo chẳng chạy bước nào hết, mà chỉ đơn giản là đứng đó và cho phép bản thân nó bị bắt, vậy thì cuộc đi săn còn có ý nghĩa gì nữa? Sẽ chẳng vui vẻ gì hết, đúng không?"

"Không, em cho là không."

"Ừm, vậy thì em thấy đấy." Cô nghiêm nghị gật gù, chắc chắn rằng cô đã giải thích cho cô nhóc hiểu.

"Vậy là, anh đang nói rằng anh từ chối hôn em và cố hết sức mình để tránh mặt em để khiến em tiếp tục theo đuổi theo anh?"

Charlie chớp mắt trước những lời lẽ đó, miệng cô há hốc ra trong một chốc trước khi cô hổn hển, "Không! Lạy Chúa lòng lành, thật không thể nào tin được em. Em mới là con cáo ấy."

"Nhưng em có chạy đâu."

Charlie đảo mắt và hít vào một hơi thật sâu trước khi nghiến răng ken két, "Đó chính là vấn đề đấy. Nếu em muốn mọi người theo đuổi mình, em nên chạy theo hướng khác."

"Nhưng em không muốn mọi người theo đuổi em. Em chỉ muốn anh thích em thôi."

Charlie thở dài trước những lời lẽ đó, tự hỏi định mệnh trớ trêu nào đã quyết định hôm nay cô nên là Charles mà không phải là Beth. "Clarissa thân yêu. Đàn ông, như là … ờ… bản thân anh đây, thích theo đuổi hơn. Nó thú vị và … ờ… hào hứng hơn. Bọn anh thích"—cô nhún vai bất lực—"theo đuổi."

Clarissa ngập ngừng, sau đó hỏi, "Ý anh muốn nói là nếu em chạy, anh sẽ đuổi?"

"Phải."

"Và anh thích thế?"

"Phải."

"Chà…" Cô nhóc lắc đầu vẻ đau khổ, sau đó thẳng vai lại và thở dài kiên quyết. "Nếu đó là điều anh muốn, Charles." Đừng lại, cô liếc quanh một cách đầy cân nhắc vào những bụi cây xung quanh họ, sau đó liếc lại. "Em sẽ chạy hướng nào đây?"

Charlie đảo mắt và rên rỉ. "Clarissa. Anh đang dùng phép ẩn dụ."

"Ẩn dụ?"

"Ví dụ ấy," Charlie nôn nóng giải thích. "Anh không thật sự muốn lao xuyên qua rừng để đuổi theo em. Anh đang nói em phải giả vờ rằng em không quan tâm tới anh."

Cô nhóc chớp mắt, vẻ mất hết cả tinh thần. "Nhưng em có thích anh."

"Anh biết thế, nhưng em nên giả vờ rằng em không thích. Em nên lờ tịt anh đi, làm như không quen biết, làm bất cứ điều gì em nghĩ là cần thiết để thuyết phục anh là em không thích anh lấy một tí tẹo nào."

"Nhưng anh sẽ làm gì trong khi em lờ anh đi?"

"Anh? Anh—ừm, anh sẽ ngưỡng mộ em từ xa."

"Từ xa?"

Cô nhóc trông chẳng hài lòng chút nào với cái ý tưởng đó và có vẻ như là sắp sửa phản đối, thế nên Charlie tuôn ra, "Nó đang là mốt thịnh hành. Nó được xem là lãng mạn nhất."

"Lãng mạn?" Cô nhóc trở nên vui vẻ hơn trước những lời lẽ đó.

"Phải, và anh sẽ viết những bài thơ tình về trái tim tan vỡ của anh."

"Và gửi chúng cho em?" cô nhóc hào hứng hỏi, mang đến một cái cau mày trên khuôn mặt của Charlie.

"Không. Anh không giỏi về thơ phú. Chúng sẽ rất khủng khiếp và không lành mạnh, thế nên anh sẽ vò nát chúng, và quẳng vào lò sưởi, và đau khổ cùng cực."

"Đau khổ?" cô nhóc hỏi đầy báo động. "Ôi, Charles em không muốn anh đau khổ."

"Linh mục trong xứ đạo của bọn anh nói đau khổ là điều tốt cho linh hồn," Charlie nghiêm nghị nói với cô nhóc, túm lấy cánh tay cô để dẫn cô bé về lại hướng mà họ đã đi tới.

"Ờ," cô nhóc lầm bầm khi họ dừng lại ở bìa rừng. "Chà, nếu anh nghĩ đó là điều tốt nhất."

"Nó chắc chắn là điều tốt nhất," Charlie trấn an cô nhóc một cách ngắn gọn, sau đó thêm vào, "Và em phải hứa với anh là em sẽ tránh xa bất cứ ai có tên là Jimmy hay Freddy nhé."

"Theo ý anh, Charles," cô nhóc lầm bầm đầy ý thức trách nhiệm.

"Cô bé ngoan," Charlie lầm bầm, ngó qua những bụi cây về phía những người bên dưới. "Lúc này không ai có vẻ như đang tìm kiếm. Em đi về chỗ buổi dã ngoại đi. Anh sẽ đợi một lát, sau đó theo sau để không bị bàn tán."

"Vâng, Charles." Quay người, cô nhóc bước vào khoảng rừng thưa.

Charlie nhìn cô nhóc đi với một tiếng thở phào nhẹ nhõm, sau đó di chuyển đến để dựa vào một thân cây và đợi một khoảng thời gian thích hợp trước khi bản thân cô cũng quay trở lại.

(Hết chương 8)