**********

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Mở đầu - Annie's song

Annie's song - Catherine Anderson


Mở đầu
Hooperville, Oregon
Chủ nhật, 6 tháng Tư, 1890
Khi tỉnh táo, Douglas Montgomery là kẻ có thể chịu đựng được, nhưng khi hắn uống, Alan Dristol e sợ hắn. Tại sao ư, Alan cũng không rõ. Nhiều nhất anh có thể biết, Douglas chưa bao giờ làm chuyện gì thật sự xấu xa với bất kỳ ai. Nhưng kể cả như thế, Alan cũng không thể rũ bỏ cái cảm giác mà anh đang có.
Đó là một ý nghĩ đáng lo vì nó buộc Alan phải kiểm tra lại nhân cách của chính anh. Nếu anh không thích Douglas, vậy thì tại sao anh lại giao du với hắn, chứ chưa nói đến rượu chè với hắn? Đó là câu hỏi Alan đã hỏi bản thân mình cả chục lần, và câu trả lời, mặc dù chẳng dễ chịu khi thú nhận chút nào, là anh sợ phải nói không với Douglas. Không—thật là một từ đơn giản. Nhưng nói nó với một người như Douglas thì lại không đơn giản chút nào.
Gìm ngựa anh lại, Alan nheo mắt trước ánh nắng rực rỡ của buổi sáng để xem xét cái lưng của bốn người bạn đồng hành khi họ cưỡi ngựa hàng một phía trước anh. Douglas Montgomery, cao hơn một cái đầu và bờ vai rộng hơn những người khác, dẫn đầu cả nhóm. Như thể nhấn mạnh uy quyền của hắn ta, hắn thường xuyên thúc cái đinh thúc ngựa vào sườn con ngựa thiến của hắn và không ngớt giật dây cương của con vật đáng thương. Quan sát sự ngược đãi này, Alan cảm thấy buồn nôn một chút. Con ngựa thiến cư xử rất ngoan, và rõ ràng là không cần Douglas đối xử với nó khắc nghiệt như thế.
Điều chỉnh lại cái nhìn của mình, Alan quan sát James Radwick, Roddy Simms, và Sam Peck, ba người đàn ông trẻ tuổi khác đi phía trước anh . Họ đã là bạn thân của anh từ hồi còn quấn tã, và anh cảm thấy anh hiểu bọn họ rõ gần như anh hiểu chính bản thân mình. Anh nghi ngờ rằng mỗi người trong bọn họ sợ Douglas nhiều như anh sợ. Họ thật là đáng khinh làm sao, bỏ rơi mọi thứ họ đã từng được dạy, lẽo đẽo theo sau Douglas cả buổi tối hôm qua như lũ vịt con xếp thành hàng theo mẹ, tới thăm nhà thổ với hắn, sau đó nhấn chìm cảm giác tội lỗi của họ vào rượu chè, chỉ để trả giá vào sáng nay với những cơn đau đầu dữ dội. Giê-xu. Bữa nay là Chủ nhật. Gia đình họ giờ đây đang ở nhà thờ, băn khoăn tự hỏi họ đang ở đâu. Không một ai trong số họ có ý chí của riêng mình ư?
Lái con ngựa sang một bên để chặn đường họ lại, Douglas giật lấy chiếc mũ quả dưa bằng nỉ xám của hắn xuống và dùng tay áo quệt mồ hôi trên trán. Đó là một tháng tư khô hanh đến bất thường; có một cơn mưa nhỏ trong hai tuần gần đây, và con đường đầy bụi. Hắn nhăn mặt trước những bụi bẩn dính vào cổ tay áo màu trắng của mình. “Tao nói bọn mình đi bơi cho tỉnh người đi,” hắn nói trong một bầu không khí thách thức. “Kẻ đến sau cùng là thằng nhóc bám váy mẹ.”
Thác nước Misty là cái vũng bơi ưa thích của bọn họ ở gần đó. Chỉ vừa mới tin chắc là mình nghe đúng, Alan liếc theo hướng ấy. Douglas yêu thích việc làm những thứ điên rồ, hoang dã, càng thách thức càng tốt. Nhưng sau những gì xảy ra tối qua, chuyện này là quá lắm rồi. “Bơi? Mày có mất trí không đấy? Chúng ta sẽ đông cứng đến tận ruột mất thôi.”
“Giê-xu, Alan, mày được nuông chiều thái quá rồi đấy. Ở đây nóng còn hơn địa ngục ấy. Tao mướt mát hết cả mồ hôi rồi này, và mày cũng thế.”
“Quần áo mặc đầy và thời tiết khô hanh, phải, tao đang mướt mồ hôi,” Alan thừa nhận. “Nhưng tao sẽ không thế nếu tao ở trong cái vũng bơi đó.”
“Nước trong cái hồ đó là tuyết tan từ trên núi xuống,” Roddy chỉ ra. “Nó sẽ lạnh cóng chẳng dễ chịu tí nào, Douglas, không còn nghi ngờ gì nữa.”
“Lạnh cóng không dễ chịu tí nào? Mày có là đàn ông không đấy, Roddy? Hay là một bé gái khóc tỉ tê ăn mặc như một người đàn ông?”
Khuôn mặt Roddy đỏ bừng vì sự bẽ bàng, nhưng cậu ta không nói thêm gì để biện hộ cho bản tính đàn ông của mình nữa. Không một ai trong số họ từng đứng lên chống lại Douglas.
Với một cái khịt mũi ghê tởm, Douglas thúc con ngựa thiến của hắn rời khỏi đường và tiến vào một cái mương chạy dọc theo con đường. Vẫy vẫy cái mũ quả dưa của hắn, hắn thốt ra một thét như mèo khi con ngựa của hắn nhảy vọt sang bờ bên kia. Alan nhìn một cách hoài nghi vào ba người bạn của anh, biết mà không cần phải hỏi rằng không một ai trong số họ muốn đi bơi. Đáng buồn thay, anh cũng biết họ sẽ khúm núm trước những ý thích bất chợt nảy ra của Douglas vì không một ai có can đảm để chống lại hắn.
“Sao hở?” Roddy nói.
Sam thở dài. “Đôi khi mình ước chỉ có bọn mình lại thôi, rằng chúng ta chưa bao giờ dính dáng đến hắn.”
“Tớ cũng rứa,” James thêm vào.
Alan chia sẻ quan điểm đó, nhưng cuộc thảo luận chẳng đi đến đâu hết. Thực tế là, Douglas không chỉ tham gia nhóm của họ mà còn nắm quyền nữa. Bốn người bọn họ quay ngựa và miễn cưỡng hướng tới ngọn thác. Như thể được cảnh báo trước, con gió bất ngờ nổi lên, trong lành và tươi mát, phả lên mặt Alan. Bất chấp làn da ẩm ướt, anh biết nó sẽ lạnh như băng.
Thay vì đi theo con đường mòn, Douglas đâm xuyên qua rừng để tới chỗ cái hồ bơi, và nó quả có địa thế mấp mô. Cây Madrone, cây nguyệt quế, những cây sồi còi cọc, và cây linh sam chắn đường, quấn quýt vào với nhau như thể những ngón tay bị viêm khớp của một bà già, những thân cây mập mạp, xương xẩu của bọn chúng bắn lên từ những bụi cây phía dưới đất. Việc nhìn thấy mặt đất là bất khả thi. E sợ rằng con ngựa của mình có thể vấp vào một cái rãnh thoát nước nằm ngang trên đường và gãy chân trước, Alan ghìm chậm nước kiệu của nó thành những bước đi cẩn trọng. Những người bạn của anh, sợ rằng sẽ chọc giận Douglas nếu họ rề rà, không hề giảm tốc độ. Bên cạnh cái giá của việc làm bị thương con ngựa, Alan cảm thấy họ chẳng thể hiện được chút tính người nào hết với lũ ngựa của mình khi đẩy chúng băng qua mặt đất gập ghềnh như vậy. Nhưng anh chỉ là kẻ theo đuôi, không phải kẻ đầu têu. Bất kể Douglas yêu cầu việc gì, những người khác làm theo, không hỏi han gì, ngựa của họ và tất cả những thứ khác đều là đồ bỏ đi.
Cuối cùng cũng tới, Alan nghe giọng bốn người bạn đồng hành của anh vọng lại qua những cây thông và cây linh sam. Những tiếng ối trời và la hét. Mặc kệ sự oán giận của anh với Douglas, anh mỉm cười, tưởng tượng Sam, Roddy, và James trần truồng nhấp nhô trong làn nước lạnh như băng. Những gã ngốc điên rồ. Họ sẽ bị viên phổi vì chuyện này chỉ trong một ngày thôi, và tất cả chỉ để chiều lòng Montgomery. Quỷ bắt những người nhà Montgomery đi. Quỷ bắt ngôi nhà đẹp tuyệt trên dồi của họ đi. Quỷ bắt tiền bạc của họ đi. Đôi khi Alan băn khoăn, liệu người chỉ huy tự bổ nhiệm của họ nảy ra những đề nghị kỳ dị này chỉ để xem hắn có thể đẩy họ đi xa tới chừng nào.
Cuối cùng cũng xuyên qua những thân cây, Alan ngạc nhiên khi chú ý rằng chưa một ai xuống nước. Anh khum tay phía trên mắt để nhìn xem tất cả những tiếng om sòm đó là vì cái gì và xác định được có năm dáng hình gần cái hồ bơi, bốn người đồng hành của anh và một cô gái dáng người mảnh dẻ. Douglas đã lấy mất chiếc khăn choàng của cô gái và đang giữ nó phía trên tầm với của cô. Thật đặc trưng. Bất cứ khi nào Douglas có cơ hội bắt nạt một ai đó, hắn ta chớp lấy nó. Mặc dù nó khiến Alan khó chịu, anh cho rằng một chút trêu chọc chẳng có hại gì.
Sau đó anh nhận ra cô gái. Annie Trimble, kẻ ngẩn ngơ của thị trấn. Mặc dù gần hai mươi và đã qua lâu thời thiếu nữ rồi, cô trông vẫn trẻ con và thảm hại, bao gồm cái váy choàng không ra hình dạng màu xanh da trời, dải đeo cổ áo màu đen, và một đôi giày cài nút cao với những vết bẩn mờ mờ. Vì mẹ anh thường tới thăm nhà Trimble, Alan biết rằng Edie Trimble cố gắng giữ con gái của bà gọn gàng, nhưng Annie chạy lung tung trong rừng nhiều đến nỗi nó là một nhiệm vụ bất khả thi.
Tim anh bắt được vẻ sợ hãi trên khuôn mặt nhỏ xinh của cô khi cô chộp bắt một cách điên cuồng để túm lại chiếc khăn choàng của mình. Annie thường xuyên quên những món đồ trong rừng, những người trong gia đình cô rất nghiêm khắc với cô về việc nhớ mang những đồ của cô về nhà. Alan biết cô sẽ bị nhận những cái cau mày, hay tệ hơn, nếu cô về nhà mà không có chiếc khăn choàng của mình, cha cô, ngài thẩm phán, người không tin vào việc tiết kiệm đòn roi, và vì phải nhận nỗi ưu phiền từ Annie, ông mạnh tay với cô hơn hẳn ông đã từng với ba người con gái lớn của ông.
Alan không chê trách ngài thẩm phán vì điều đó hay nghĩ ông tàn nhẫn. Một cô gái có trí thông minh hạn chế như Annie thật khó để kiểm soát, và cha mẹ cô đã được khen ngợi vì việc giữ cô ở nhà. Hầu hết mọi người sẽ tống một đứa trẻ như Annie vào trại thương điên. Nếu không phải cái thực tế rằng nhà Trimble xoay xở để giữ cô gái cho khuất mắt khá tốt khi họ có người tới thăm, họ có thể bị giới thượng lưu tẩy chay. Có rất nhiều người tốt nhận thấy một người như Annie là ghê tởm. Mặc kệ điều đó, cha mẹ Annie đã không đưa cô vào sống trong những cơ sở từ thiện, thay vào đó chọn cách giấu kín sự tồn tại của cô.
Tại sao nhà Trimble lại phải lo lắng, Alan không thể nói. Tiền bạc chắc chắn không phải là vấn đề; họ có thể dễ dàng chi trả để cho cô gái được nhận nuôi trong một khoảng thời gian thích hợp, và với tham vọng chính trị của ngài thẩm phán, nó là cả một sự băn khoăn tại sao họ vẫn chưa làm điều đó. Mặc dù có một sự thật mà ai cũng biết rằng là Annie đã có một trí thông minh bình thường cho tới khi một cơn sốt thời thơ ấu ảnh hưởng tới trí não của cô, và vẫn có những người trong thị trấn, những kẻ thì thầm đằng sau lưng nhà Trimble, xác nhận rằng một trong những người bác của Edie Trimble đã bị điên và sự thiếu cân bằng tâm thần đó di truyền. Những lời lẽ như thế có thể phá huỷ vẻ tin cậy của một chính trị gia.
Mẹ kiếp. Douglas phải biết rằng Annie không hiểu hắn ta chỉ đang chơi đùa với cô thôi. Có một sự hiển nhiên rành rành trong những nỗ lực điên rồ để lấy lại cái khăn choàng của cô. Sinh vật đáng thương đó chứa đầy xấu hổ và bất cứ ai cũng có thể thấy được điều đó. Cái vẻ hoang mang trong đôi mắt to màu xanh da trời của cô như một hình mẫu của kẻ sắp chết, không đề cập tới cái cách kỳ quặc cô bịt kín đầu lại mỗi khi cô Douglas nói với cô. Cô chắc chắn không hiểu được bất cứ điều gì hắn ta nói.
“Không phải chúng ta đã quá lớn để cư xử như thế này rồi ư?” Alan gọi với tới. “Thôi nào, Douglas. Để cho cô gái đáng thương đó được yên đi.”
Thánh Alan cất tiếng,” Douglas trả miếng. “Cứ như thể mày chưa bao giờ trêu ghẹo con nhỏ đó ấy?”
Hắn ta túm được Alan ở điểm đó. “Tất cả chúng ta đều có lỗi vì tra tấn Annie một hoặc hai lần, nhưng đó là khi chúng ta còn là những đứa trẻ. Đàn ông trưởng thành không làm những trò như thế nữa.”
“Phải. Thôi nào, Douglas,” Roddy phỉnh phờ. “Để cho cô ấy yên.”
Douglas chẳng hề có vẻ gì là lắng nghe hết. Cúi về phía trước, hắn cười ngoác miệng với Annie và đung đưa cái khăn choàng chỉ quá tầm với của cô một chút. “Em muốn nó, cưng yêu? Vậy thì đến và lấy đi.”
Khi hắn nhử cô đến gần hơn, Douglas lướt cái nhìn của hắn lên khắp chiếc váy choàng của cô, thứ đang ẩm ướt, có thể vì thác nước xa hơn phía thượng nguồn. Tất cả mọi người sống ở và quanh Hooperville đều biết rằng Annie thích lang thang trên những tảng đá bao quanh ngọn thác. Vì sao ư, chỉ có Chúa mới biết. Màn sương mù bất tận bốc lên từ dòng nước đổ xuống lạnh như băng, nhưng nó dường như không hề làm cô nản lòng, bất kể thời tiết ra sao.
Những mảnh ướt trên quần áo của Annie, đã bị mềm đi vì rất nhiều lần giặt giũ, dính lấy cơ thể cô, phô bày nhiều hơn là che dấu nó. Những đường cong nữ tính phía dưới bộ quần áo lụng thụng và không bị bó buộc. Ngửi thấy rắc rối, Alan quăng người xuống khỏi ngựa. Chắc chắn Douglas không thể nghĩ đến  điều mà Alan sợ hắn có thể nghĩ. Ngay cả cái ý nghĩ tiêu khiển cũng đã là táng tận lương tâm rồi. Nhưng rồi, ai đã từng xác nhận Douglas có lương tâm?
Nhìn vào Douglas, một người có thể nghĩ hắn là một người đàn ông trẻ dễ thương với y phục gọn gàng, tóc màu vàng nâu và một đôi mắt màu nâu cười cợt. Hắn có mọi thứ, tiền bạc, đặc quyền, một nền giáo dục ấn tượng bởi một trường đại học chuyên biệt ở phía đông. Nhưng tất cả những thứ đó là chưa đủ, không phải với hắn ta, và nó có thể sẽ chẳng bao giờ là đủ. Có vẻ như hắn ta cần quyền lực, cần kiểm soát người khác. Nhu cầu đó đã có từ lâu và biểu hiện ra với Alan cùng các bạn của anh và giờ thì đang được tháo xích với Annie.
Chỉ có điều là Annie không có khả năng để chống trả lại.
Alan nhìn một cái vào đôi mắt màu xanh da trời hoang mang của cô và quay sang Douglas. “Mẹ kiếp mày đi! Cô ấy tâm trí không bình thường, Douglas, và mày biết điều đó. Chọn một ai đó có thể cho lại nhiều như cô ta nhận được ấy.”
“Tâm trí cô ta có thể hâm hâm, nhưng phần còn lại của cô ta ở trong tình trạng tốt đẹp,” Douglas phản bác. “Chúa khải huyền, tao có thể thấy vú của cô ta rõ như ban ngày.” Buột ra một tiếng huýt sáo nho nhỏ báo trước điềm gở với Annie, hắn thêm vào, “Chỉ cần nhìn chúng cũng khiến miệng tao nhỏ dãi.”
Alan quay sang các bạn anh để tìm sự giúp đỡ. Tay nhét sâu vào trong túi quần, Sam cúi đầu và di di mũi đôi giày ống trên nền đất đỏ quạch, như thể cậu ta nghĩ lờ tịt tình huống này đi sẽ khiến nó biến mất. Roddy cười khảy, và khuôn mặt hồng hảo của James chuyển thành đỏ lựng. Mặc kệ sự bẽ bàng của chính mình, không một ai có vẻ như có thể rứt cái nhìn của họ ra khỏi thân thể của Annie. Miễn cưỡng, Alan tự mình nhìn nhanh một cái. Sự thật là núm vú của cô dựng lên thành một dáng hình nổi bật. Để khiến tình hình tệ hơn, chiếc váy dính chặt vào đùi cô. Ghê tởm với bản thân mình là thậm chí đã chú ý, Alan rứt cái nhìn của anh ra khỏi sự cấm đoán. Như một nắm đấm lạnh băng, nỗi sợ hãi cho Annie siết chặt lấy gan ruột anh.
“Mẹ em điên rồi, cô gái, khi để em đi thơ thẩn khắp miền quê mà lại ăn mặc sơ sài như thế này,” Douglas nói khẽ, vẫn đung đưa cái khăn choàng như mồi nhử.
“Về mặt tinh thần, cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, và thậm chí còn không phải là một đứa trẻ xán lán,” Alan nhắc nhở hắn bằng một giọng cao vót đầy lo âu. “Tao chắc chắn mẹ cô ấy cho cô ấy ăn mặc như thế vì cô ấy chạy chơi trong rừng quá nhiều. Bà ấy tin tưởng vào bất cứ người nào với những chuẩn mực thông thường, những người mà tình cờ chạm trán cô ấy, đại loại thế. Cô ấy không thể tham dự trò chơi một cách công bằng, Douglas, và mày biết điều đó. Đưa cho cô gái tấm khăn choàng của cô ấy và để cô ấy về nhà đi.”
“Tao sẽ đưa nó cho cô ấy,” Douglas đảm bảo với anh. “Tất cả những gì cô ta phải làm là tới và lấy nó. Đến đây nào, cưng. Đến và gặp Douglas đi.”
Hiển nhiên là không biết tới những khuynh hướng đầy nhục dục trong suy nghĩ của kẻ đang chòng ghẹo cô, Annie thình lình lao tới chỗ tấm khăn của cô. Khoảnh khắc cô ở trong tầm với của hắn, Douglas tóm lấy eo cô. Cô không thét lên, nhưng cái âm hổn hển nho nhỏ đầy kinh hãi cô buột ra thậm chí còn tệ hơn. Dạ dày của Alan nhôn nhạo. Anh không thích nó. Anh không thích nó một chút nào. Những biểu hiên trên khuôn mặt Douglas đầy hiểm độc. Hiểm độc và tàn nhẫn. Đôi mắt màu rượu uýt-ky của hắn phát ra một ánh lập loè phấn khích xấu xa.
Alan bước lên phía trước. “Để cô bé đi, Douglas. Tao nói thật đấy.”
“Cô bé?” Con mồi của hắn đã bị mắc bẫy, Douglas quẳng tấm khăn choàng đi để ấn tay hắn lên khắp phần phía sau tròn trịa của Annie. Xét đoán bởi cái cách những ngón tay của hắn chìm vào, có thể thấy cú siết của hắn là tàn bạo có chủ tâm. “Mày mù rồi, bạn của tao ạ. Đây không phải là cô bé mà là một người đàn bà đã hoàn toàn trưởng thành.”
Với một tiếng cười thấp, hắn cố đánh cắp một nụ hôn. Đẩy một cách vô ích vào vai hắn, Annie, mái tóc màu đen đổ xuống tấm lưng thanh mảnh của cô như lụa rối, mắt cô phủ đầy bối rối, xoay xở để cong lưng lại để tránh miệng của hắn ta. Douglas miễn cưỡng chấp nhận nhấm nháp dọc theo cổ cô.
“Mẹ kiếp, cô ta mới thật ngọt ngào,” hắn lầm bầm khi ôm gọn lấy một bên ngực của cô với cái siết đau đớn hắn đã sử dụng với mông cô.
Cuồng nộ trào lên qua người Alan. Anh sẽ bị đọa đày nếu anh đứng sang một bên và nhìn cô gái bị làm tổn thương. Chuyện này đi xa thế đủ rồi. Anh vòng một bàn tay trên cánh tay đầy cơ bắp của Douglas. “Tao nói để cô ấy—“
Alan có định nói điều gì thì nó cũng bị cắt ngắn đi bởi ánh loé lên của một con dao. Anh nhìn trừng trừng trong sự ngạc nhiên câm lặng khi Douglas thả Annie ra để chuyển sang tư thế chiến đấu và đe dọa anh với thứ vũ khí dường như xuất hiện từ một nơi nào đó.
“Mày đừng có bao giờ xen vào chuyện của tao,” Douglas cảnh báo với sự nhẹ nhàng phỉnh phờ.
Đầu gối của Alan gần như khụy xuống trước cái ý nghĩ lưỡi dao đó rạch toang phần bụng giữa của anh. Đáp lại sự an ủi duy nhất của anh là do tức giận, Douglas dường như đã quên mất Annie. Alan muốn hét lên với cô là chạy đi nhưng anh biết nếu anh làm thế, Douglas sẽ nhớ hắn đang định làm gì và túm lấy cô gái. Anh chỉ có thể hi vọng Annie có đủ thông minh để chạy trốn vì chính bản thân cô.
 “Thôi nào, Douglas. Mày say rồi,” Alan run rẩy ngó chừng.
Chạy, Annie. Biến khỏi đây đi! Alan cảm thấy mồ hôi chảy thành vệt dọc theo sống lưng anh. Từ khoé mắt, anh thấy Annie đang vật lộn một cách điên cuồng với tấm khăn choàng của cô. Hơi thở cô trở nên hổn hển nông và ngắn, âm thanh như tiếng mèo kêu. Cô rõ ràng là sợ hãi và muốn rời khỏi đó. Nhưng cô sẽ không rời đi mà không có tấm khăn choàng của mình. Với một cảm giác như chìm xuống, Alan nhận ra rằng, với cô, tấm khăn choàng cực kỳ quan trọng. Nếu cô quay trở về nhà mà không có nó, cha cô sẽ trừng phạt cô. Sinh vật đáng thương đó không nhận thức được mức độ nguy hiểm mà cô đang vướng vào. Điều đó không ngạc nhiên gì. Anh nghi ngờ rằng đã có bất cứ người đàn ông nào nhìn cô một cách phóng đãng, chứ đừng nói đặt tay lên cô. Cô không thể đoán trước được một việc ở bên ngoài những trải nghiệm của cô. Trong khoảnh khắc đó, định nghĩa của Alan về từ ngây thơ có thêm một nghĩa mới, Annie là một ví dụ hoàn hảo của nó.
Tập trung lại sự chú ý của anh lên Douglas, Alan quyết định nói lý lẽ với hắn ta. Nếu không đạt được gì, anh ít nhất cũng có thể lấy thêm một chút thời gian cho Annie. “Chỉ cần bình tĩnh thôi, Douglas. Mày không muốn làm trái luật, đúng không? Lộn xộn với một đứa con gái ngốc nghếch, và mày chắc như quỷ là sẽ thế. Con bé là con gái của Thẩm phán Trimble, vì Chúa. Dù có nghỉ hưu hay không, ông ta cũng sẽ treo bi mày lên cột cờ ở Main nếu mày chạm vào con bé.”
“Làm sao ông ta biết được? Con bé không nói được, nhớ chưa?”
Vì nó là một sự thật không thể chối cãi được, lời nhận xét này khiến máu Alan lạnh đi. Annie không thể nói. Ngay cả nếu cô có nhận ra bọn họ, cô có thể không biết tên của họ và không thể nhắc lại chúng nếu cô biết. Anh liếc nhanh một cái về phía cô và thấy cô đã giật mạnh cho tuột ra được chiếc khăn choàng từ một cái rễ cây bị phơi bày. Giê-xu. Cha mẹ cô đã huấn luyện cô thật tốt. Tốt đến mức cô sẵn sàng để mạo hiểm nơi ẩn náu của mình còn hơn là bỏ tấm vải len dài vô giá trị đó ở lại phía sau. Alan biết Annie đã chịu đựng gánh nặng bị trêu chọc tàn nhẫn hầu hết cuộc đời cô. Cô không có cách nào biết được lần này sẽ khác, rằng trong tâm trí Douglas có nhiều hơn là chỉ đơn giản tra tấn cô. Nhiều hơn rất nhiều.
James, người đã hạ người xuống một khúc gỗ mới đốn, nhỏm dậy thành một tư thế nửa như cúi mình né đòn, đôi mắt xám cảu cậu ta chứa đầy hoài nghi, không biết là bởi con dao hay là bởi lời gợi ý khủng khiếp của Douglas, Alan không chắn lắm. “Chắc chắn là mày không nghiêm túc, Douglas,” James kêu lên. “Dù con bé có nói được hay không, còn có khía cạnh đạo đức cần được cân nhắc đến nữa.”
“Khía cạnh đạo đức cái gì?” Douglas cười phá lên. “Bốn người bọn mày quả là một lũ ẻo lả. Tao không biết tại sao tao lại phí thời gian của mình với bất cứ đứa nào trong lũ chúng mày. Con bé rất có thể thèm khát chuyện đó. Quỷ thật, nó đã mười tám hoặc mười chín không kém lấy một ngày. Hầu hết con gái ở tuổi của nó đã lấy chồng và có một hoặc hai đứa con rồi. Đây có thể là cơ hội lớn của nó để có một chút vui vẻ.”
Vui vẻ. Từ đó treo lơ lửng giữa không trung, xấu xí và chói tai. Alan cầu nguyện anh có thể giữ được sự chú ý của Douglas, dù chỉ một thoáng thôi. Đằng sau hắn, Annie cuối cùng cũng giật tuột được chiếc khăn choàng ra. Như thể hắn có mắt đằng sau gáy, Douglas với ra phía sau và túm lấy cổ tay cô khi cô quay người để chạy trốn. Cô lảo đảo dưới áp lực của cái túm của hắn ta. Khi cô nhìn thấy con dao hắn đang cầm, mặt cô cắt không còn giọt máu. Alan đoán cái ý nghĩ Douglas có thể thật sự nguy hiểm cuối cùng cũng chìm được vào trong trí não nho nhỏ mờ mịt của cô.
Nhấn mạnh lời cảnh bảo của hắn với Alan bằng đầu nhọn của con dao, Douglas hỏi, “Đứa nào trong chúng mày muốn nhận lời thách đấu của tao? Nếu vậy, làm như lũ ếch và nhào vô đi.”
Không ai trong số bọn họ ngốc đến vậy. Douglas có khả năng giết chóc. Cái ánh lập loè trong mắt hắn đã chứng tỏ. Hắn tiếp tục vung vẩy con dao, nụ cười lạnh lẽo của hắn hứa hẹn một sự trả đũa nếu bất cứ ai trong số họ dám thách thức hắn. khi hắn thoả mãn rằng không một ai có can đảm để làm thế, hắn nhét lưỡi dao vào lại cái vỏ bao của nó ở thắt lưng hắn ta và tập trung sự chú ý vào Annie. Cô vặn vẹo một cách vô vọng, cạy những ngón tay hắn để nới lỏng cái túm chặt.
“Mày không thể làm thế,” Alan kêu lên.
“Đứa nào sẽ ngăn cản tao?”
Không phải Annie, chắc chắn thế. Cô là một cô gái dáng hình mảnh dẻ, Douglas lực lưỡng, hơn mét tám. Với một cú xoay người nhanh nhẹn, hắn quẳng cô xuống đất, đẩy váy cô lên, và cưỡng bức cô một cách dễ dàng như hắn có thể làm với một đứa trẻ.

The switch - Lynsay Sands (ebook)

Thông tin ebook:
Tựa sách: The switch
Tác giả: Linsay Sands
Dịch và bìa: summerwind210
Biên tập và làm ebook: qoop!!
Ngày hoàn thành: 06/10/2010
Nguồn: http://summerwind210.blogspot.com





Lời giới thiệu
Bị bán vào cuộc hôn nhân với hai kẻ quý tộc lắm tiền đầy tai tiếng, hai chị em sinh đôi nhà Westerly không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ bỏ trốn. Thế nhưng thật không an toàn khi một người phụ nữ du hành một mình... Thậm chí hai người phụ nữ cũng không, thế nên Charlie quyết định ăn vận như đàn ông. Cô nghĩ nó sẽ giữ họ an toàn khỏi những kẻ trời ơi đất hỡi, cũng như khiến những kẻ tìm kiếm gặp khó khăn nhiều hơn khi lần theo dấu vết của họ…

Đang trên đường đến London , đi ngang qua một quán trọ, Bá tước Radcliffe phát hiện một cảnh tượng lạ, có một cặp trai gái trẻ tuổi đang rời khỏi quán trọ bằng lối… cửa sổ. Sau khi biết rõ sự tình, anh quyết định sẽ giúp đỡ “cậu trai trẻ Charles" cùng Beth, cô em gái song sinh của “cậu nhóc” bằng cách hộ tống hai anh em đến London...

Trên đường đi, dẫu cho Beth là một cô gái rất trẻ trung xinh xắn, nhưng ngài bá tước lại nhận thấy bản thân anh bị thu hút bởi cậu anh trai Charles. Bị sốc trước phản ứng của cơ thể mình, anh đành phải tự trấn an rằng do anh bị Beth thu hút, mà không hay biết gì về việc cả hai chị em song sinh cứ liên tục đổi vị trí giữa Charles và Beth cho nhau.

Liệu cặp song sinh sẽ giữ được bí mật trong bao lâu? Radcliffe có phát hiện ra sự thật trước khi anh phát điên với hai người? Liệu cuối cùng họ có thoát được nanh vuốt của ông bác mình và tìm được tình yêu đích thực? Câu chuyện được lấp đầy bởi sự hài hước đáng yêu của một cô gái trẻ thích phiêu lưu mạo hiểm bị vướng vào bao nhiêu trò vui của một cậu trai, một chàng bá tước hoang mang trước cảm xúc quái lạ của chính mình trước một người cùng giới sẽ khiến bạn không thể ngừng cười.

Mời các bạn đón đọc!

Link tải ebook:  http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=38026

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Chương 22 - The switch

“Mấy giờ rồi?”

“Anh đã hỏi câu hỏi đó hai chục lần rồi đấy, Radcliffe,” Tomas phát cáu chỉ ra khi anh ta kiểm tra đồng hồ của mình lần nữa. “Một giờ bốn phút.”

“Họ đến trễ.”

“Phụ nữ luôn trễ nải. Tôi không biết tại sao anh lại tự chuốt lấy phiền não như vậy. Tôi chẳng lo chút nào.”

Radcliffe nhăn nhó với câu đó. “Cậu đã kết hôn. Dù cho cậu có qua được cái chuyện này lần nữa vào hôm nay hay không thì, cậu sẽ vẫn là đã kết hôn với Beth. Charlie và tôi lại là chuyện khác hoàn toàn.”

“Nhưng hai người chẳng phải đã sắp xếp đâu vào đấy rồi à. Cô ấy đã đồng ý cưới anh. Đúng vậy không?”

“Ừa.” Anh trông nhẹ gánh hẳn, nhưng rồi lo âu lại quét qua gương mặt anh. “Nhưng sẽ ra sao nếu như xảy ra cái gì đó?”

“Cái gì đó như gì?” Tomas tò mò hỏi.

“Ai có thể nói chắc được với Charlie cơ chứ? Tôi chưa từng biết người phụ nữ nào thu hút nhiều rắc rối như cô ấy vậy.”

“Thật thế,” Tomas ủ rủ đồng tình, bây giờ nỗi lo cũng giật giật lông mày của chính anh ta. “Và sau đó chính Beth cũng đã bị nhiễm cái nét quá sức không may đấy. Nhất là sau vụ Norwich.”

Radcliffe nghiêm nghị gật đầu. Đúng là thế; cô nàng Beth người đã từng một thời lặng lẽ và đầy ý thức đang trở thành ngày càng giống Charlie, tự lao đầu vào những chuyện bất bình giữa đường mọi lúc và khiến chồng cô nổi điên vì nó. Nhiều như sự thích thú của Radcliffe, nhà Mowbray, hiện giờ cũng bày ra một chuỗi lô lốc người vật vô gia cư lưu lạc mà cô nàng đã cứu thoát từ một tình huống hiểm nghèo này hay tình cảnh khốn khổ nọ. Dẫu cho anh không bao giờ để lộ niềm vui thích bí mật này cho bạn anh. Và Tomas đã đúng trong việc nói rằng tất cả bắt nguồn từ vụ Norwich và việc tước đoạt khí giới của gã với chẳng có gì ngoài cái chân nến. Có vẻ như những lời của cô trong ngày hôm đó đã thành hiện thực, bất chấp cho màn bất tỉnh tiếp sau vụ việc; cô thực sự đã không còn e sợ bất kỳ ai.

Về phần bản thân Norwich thì, lần cuối họ trông thấy hắn là khi các nhà chức trách đang lôi hắn cùng Aggie đi. Lúc đó hắn ta kêu gào phản đối rằng hắn là con trai của đức vua. Chuyện gì đã xảy ra cho hắn vẫn còn đang nằm trong phỏng đoán của mọi người. Aggie đã phải hứng chịu một cơn đau tim trong ngục và đã không sống sót để tới được tòa, và khi Radcliffe dò hỏi việc khởi tố Norwich, thì anh đã được bảo khỏi lo lắng, vấn đề đã xử lý xong. Anh có nghe vài tin đồn khác nhau, nhưng ngờ rằng hắn ta đã bị biệt giam trong nhà thương điên Bedlam, nơi hắn sẽ không gây ta bất kỳ nỗi xấu hổ nào cho hoàng gia nữa.

“Chết tiệt,” Tomas bất thình lình lẩm bẩm, rút Radcliffe ra khỏi dòng suy nghĩ. “Giờ tôi cũng thấy lo.”

Trao đổi nhau những cái liếc u ám, hai người đàn ông bắt đầu rảo bước lên phía trước nhà thờ dưới những con mắt dõi theo của vị cha xứ cùng bốn trăm vị khách mời không mệt mỏi chen chút nhau trong nhà thờ. Mỗi một thành viên trong dòng người đều muốn có mặt tại sự kiện “nối lại lời thề” này giữa Charlie và Radcliffe, cùng Tomas và Beth. Tất cả bọn họ đều nghĩ nó thật hết sức lãng mạn. Tất nhiên, không một ai trong họ nhận ra rằng đây là lần đầu tiên Charlie sẽ nói lời thề của cô và đám cưới trước đó của họ không hoàn toàn hợp pháp cho lắm.

Sau hôn lễ giả tưởng của họ tại Gretna Green, Charlie cứ nhất mực đợi một năm đến cái ngày này, chỉ để tránh rối loạn cho những dịp kỉ niệm lễ cưới. Beth và Tomas hiểu và đã đồng ý ngày ước định. Tất nhiên, đó là tất cả trước khi họ biết rằng Charlie đã mang thai và ngày khai hoa nở nhụy của cô chỉ đúng một tuần sau cái ngày được lên kế hoạch cho sự kiện “nối lại lời thề” này. Radcliffe đã cố thử thuyết phục cô rằng họ nên thúc tiến ngày thành hôn. Không có lý nào anh lại muốn đứa trẻ được sinh ra trước lễ cưới và có thể trở thành con hoang vì chuyện đó. Vẫn là, Charlie—quyến rũ, sôi nổi, ngọt ngào, ương ngạnh Charlie—đã nói không. Họ sẽ tiếp theo kế hoạch và hi vọng đứa trẻ sẽ không chào đời sớm.

“Làm thế nào  anh thuyết phục cô ấy kết hôn lại với anh thế?” Tomas hỏi một cách tò mò, dứt Radcliffe ra khỏi dòng suy nghĩ.

Làm bộ một gương mặt, anh thú nhận, “Tôi phải lập một giao ước nói rằng tôi sẽ không giờ được đánh giá thấp cô ấy lần nữa. Rằng tôi sẽ thảo luận công việc kinh doanh với cô ấy về những vấn đề cơ bản hàng ngày mà cô ấy có hứng thú, và…”

“Và?”

Anh thở dài chẳng mấy vui vẻ. “Và rằng tôi sẽ đưa cô ấy đến câu lạc bộ của tôi ăn mặc như một người đàn ông.”

Tomas giật nảy người. “Hả?”

“Suỵt,” Radcliffe cảnh cáo, đầy lo âu liếc xung quanh để bảo đảm họ không bị nghe lỏm. Không ai dường như chú ý tới họ. Hầu hết các vị khách đang dõi những ánh mắt trông đợi về hướng phía sau nhà thờ, hi vọng mục kích được các cô dâu, những người đáng lý bây giờ đã ở đó. Liếc trở lại Tomas, anh gật đầu. “Cô ấy khá là cứng rắn về việc nhìn thấy câu lạc bộ. Có vẻ cô ấy ganh tị chuyện Beth được vào bên trong những ‘phòng khách linh thiêng’ ấy—theo lời của cô ấy, không phải của tôi—và cô ấy hạ quyết tâm phải tận mắt thấy bên trong mới được.”

“Anh đã đưa cô ấy tới đó chưa đấy?”

“Chưa, chưa. Tôi dàn xếp để cho cô ấy nghỉ ngơi một thời gian, và rồi vào lúc cô ấy đánh mất kiên nhẫn của mình với sự giảm lỏng của tôi, cô ấy lại có đứa bé và không nghĩ bầu khí quyển tràn ngập khói thuốc sẽ tốt cho nó. Tôi hi vọng vào lúc nó chào đời và cô ấy có thể đi lại được, cô ấy sẽ quên khuấy—” Một tiếng hét điếng người từ bên ngoài nhà thờ khiến anh ngưng lại và cứng người đầy cảnh giác. “Âm thanh đó nghe giống Charlie.”

Xoay mình, anh gấp rút tiến về phía sau nhà thờ với Tomas theo sát gót. Rầm rập xuyên qua những cánh cửa nhà thờ, cả hai bọn họ đông cứng tại đầu bậc thềm và thở dốc trước cảnh tưởng đang chiếm chỗ con đường phía dưới. Charlie và Beth, trong tất thảy mớ trang phục lễ cưới của họ, đang đương lúc giữa chừng cuộc tấn công vào thứ trông như một người bán dạo. Những cánh hoa bay lả chả trong không trung khi cả hai người họ đánh liên hồi người đàn ông với những bó hoa và hét vào ông ta một cách điên cuồng.

“Radcliffe. không biết tôi đã từng nhắc tới chuyện, tôi trân trọng tác động của vợ anh lên vợ tôi ít ỏi đến chừng nào chưa?” Đột nhiên Tomas lầm bầm, và Radcliffe liếc anh ta với vẻ thích thú.

“Vợ tôi? Chúa tốt lành, Tomas, cậu không thể đổ tội Charlie cho sự thay đổi đột ngột của Beth được. Bọn họ lớn lên cùng nhau, có Chúa chứng giám. Sau hai mươi năm ảnh hưởng, cô ấy mới như thế này chứ.”

Tomas cau mày. “Tôi chưa từng nghĩ về điều đó. Thế, anh cho là nên làm gì?”

Radcliffe khẽ nhếch miệng cười. “Thứ duy nhất mới mẻ trong cuộc đời của cô ấy chính là anh.”

Tomas đang lấp đầy cái sự thật đấy thì Stokes vụt ra khỏi nhà thờ để gia nhập bọn họ. “Ôi, trời ạ. Phu nhân Charlie và phu nhân Beth thật khó có điều kiện thích hợp cho lối xử sự đó.”

Radcliffe và Tomas ngó trở lại chỗ náo động trên đường. Người đàn ông đã quay người đi, có vẻ như thế, và cố leo lên băng ghế dài của cái xe hàng, chi để cho một trong những người phụ nữ phóng mình vào lưng ông ta. Cô trông như dự tính trèo lên ông ta như thể leo một ngọn núi, và bất chấp tình trạng sắp sửa sinh nở của mình, cô vẫn cứ làm thế. Cùng lúc ấy, “cô dâu” kia giờ đang dẫm mạnh lên ngón chân ông ta, đá vào ống quyển, và giật mạnh tóc ông ta với mọi sức lực mà cô có. Tay bán dạo eng éc kêu chẳng khác gì lợn.

Cả hai người đàn ông tiến lên cùng lúc, nỗi quyết tâm ác liệt hiện rõ trên gương mặt họ. Radcliffe tự động đi về phía người phụ nữ trên lưng người đàn ông, gỡ cô ra khỏi tay bán dạo và bế cô lùi xa vài bước để đặt cô xuống. Khi cô quay lại đối diện với cô, anh chớp mắt sững sờ. “Elizabeth?”

“Anh đang thả hắn đi đấy. Chặn hắn lại!” Beth hét lên, chạy về phía trước thậm chí khi Charlie trượt khỏi cú tóm của Tom và lao về phía người đàn ông.

Đồng loạt nguyền rủa, Radcliffe và Tomas vội tiến lên, khóa chặt cánh tay của vợ họ lại và đẩy họ ra xa trước khi chụp lên tay bán dạo khi ông ta cố leo lên xe hàng lần nữa. Kéo ông ta ngược trở lại mặt đất, họ xoay ông ta đối mặt với những người phụ nữ đang hổn hển.

“Bây giờ.” Radcliffe cau mày trước đầu tóc rối tung của và tình trạng đứt hơi những người phụ nữ. “Chuyện gì đang diễn ra nào?”

“Ông ta đang đánh đập đứa trẻ kia kìa,” Charlie thở dốc điên cuồng, với tay lên để chỉnh ngay lại mạng che mặt.

“Đứa trẻ nào cơ?” Tomas cau mày, và vợ anh trả lời.

“Cậu bé ở phía sau chiếc xe.”

Bỏ lại người đàn ông tại nơi của ông ta, cả hai người di chuyển đến chiếc xe hàng ngó đứa bé đang co rúm lại đằng kia. Những dấu vết nó mang không thể nhầm lẫn thành bất kỳ thứ gì khác ngoài những vết thâm tím từ một trận đòn nhừ tử. Radcliffe với tay để nhấc đứa trẻ lên khỏi những mảnh da thuộc dơ bẩn mà nó đang nằm.

“Giờ thì đây rồi. Đặt nó trở lại. Nó là của tôi.” Tay bán dạo lao về phía trước.

Radcliffe lạnh lùng nhướn một bên lông mày lên. “Của ông?”

“Cháu tôi, tôi đem nó theo khi cha mẹ nó qua đời. Tôi đang tập việc cho nó. Dạy nó trở thành một cậu bé đánh giày và nó là của tôi để tôi xử lý theo những gì tôi cho là phải. Ngoài ra, nó xứng đáng bị ăn đòn. Nó đã bỏ đi và chạy khỏi tôi. Tất nhiên là tôi đã đánh nó khi tôi tìm ra nó ở đây và bắt nó trở lại.”

“Tôi cũng sẽ trốn, nếu ông đánh tôi,” Charlie nhấm nhẳng. “Không phải tất cả những vết thâm tím đó đều mới.”

Radcliffe và Tom hết ngó nhau đến nhìn chăm chú vào cậu bé tội nghiệp Radcliffe đang bế. Cậu bé gầy nhom, quá sức gầy, những vết thâm cũ và mới dán đầy trên làn dạ nhợt nhạt của nó, và nó có một nét biểu cảm vô vọng trên mặt mà không một đứa trẻ nào nên có cả. Mất kiên nhẫn, Radcliffe quay lại và liếc tay bán hàng. “Ta sẽ mua cậu bé từ ông.”

“Radcliffe,” Charlie thở dốc kinh hãi. “Anh không thể mua một đứa trẻ được.”

“Vâng, anh ấy có thể đấy,” tay bán dạo nói nhanh. “Bao nhiêu?”

“Chúng ta sẽ thảo luận việc đó trong văn phòng cố vấn pháp luật của ta vào sáng mai tám giờ.” Trong khi Charlie lắng nghe một cách kiên định, anh đưa địa chỉ cho người đàn ông, rồi trao đứa trẻ cho Stokes, rồi nắm lấy khuỷu tay Charlie, và bắt đầu bước lên những bậc thềm đến nhà thờ. Họ đang lên được giữa đường thì anh nhận ra rằng Charlie đang im lặng một cách đáng ngờ. Liếc nhìn cô chăm chú, anh cau mày với nét biểu cảm môi mím chặt kia của cô. “Em ổn cả chứ?”

“Vâng,” cô nói nhanh, ấn một tay vô cái bụng nhô lên của mình.

“Em không phải là—” Anh ngừng bước trên bậc thềm khi cô cắn môi trong đau đớn. “Em sắp sửa, có phải không?”

“Nó sẽ đợi cho đến sau lễ cưới,” cô nói quả quyết, bước một bước run rẩy khác.

“Charlie, chị đang chuyển dạ đấy ư?” Beth hỏi đầy lo âu khi cô và Tomas tham gia với họ trên những bậc thềm, chiếc áo dài của cô cũng nhô lên với chu vi một đứa trẻ. Cô chỉ mang thai thua một tháng sau chị cô. Có vẻ như những cặp sinh đôi hay thích làm các thứ cùng với nhau. “Chị sắp sinh rồi, phải thế không? Có lẽ ta nên hoãn—” Cô rơi vào câm lặng khi Charlie hướng vẻ điên tiết về phía cô.

“Đứa trẻ này sẽ không chào đời cho đến khi cha mẹ của nó đã thực sự thành hôn.”

Radcliffe dằn xé trong khoảnh khắc, rồi, nguyền rủa, anh cuốn lấy cô lên đôi cánh tay của anh và vội chạy lên những bậc thang với cô, bỏ lại những người khác theo sau.

“Nó sẽ ổn thôi, chồng à, anh có thể đặt em xuống, em nghĩ rằng những cơn đau đã dừng,” Charlie thì thầm khi anh thẳng một đường qua những cánh cửa nhà thờ với cô. Khi Radcliffe lờ cô đi và chú tâm bước dài lên lối đi giữa hai dãy ghế của nhà thờ, Charlie ép buộc mình cười để thỏa lòng các vị khách, những người đã đồng loạt quay lại và hiện giờ mở to mắt dõi theo họ tiến gần. “Chúng tôi tới đây,” cô gọi to với niềm hào hứng giả tạo. “Xin lỗi đã trì hoãn.”

“Làm đi. Thưa Cha,” Radcliffe nói một cách kiên định, dừng lại trước người đàn ông.

“Thả em xuống,” Charlie rít, và sau một chút do dự, Radcliffe làm thế, đặt cô xuống trên chân vừa lúc Tomas, Beth, Stokes, và cậu bé đánh giày tới cạnh họ.

“Thưa Cha!” Radcliffe nóng nảy gắt lên, và người đàn ông giật nảy mình, rồi đằng hắng thông cuống họng và bắt đầu.

“Hỡi những người thân yêu đáng mến, chúng ta tụ hội ở đây—”

“Chúng con biết tại sao mình tụ hội. Thưa Cha. Làm ơn tới luôn phần trọng điểm.”

“Giờ thì nhìn đây, chàng trai trẻ,” ông bắt đầu, rồi lo lắng liếc vào Charlie khi cô bất thình lình thở dốc và nắm chặt bụng cô. “Con ổn cả chứ, công nương của ta?”

“Cô ấy sắp sinh con. Thưa Cha. Có lẽ chúng ta có thể làm việc này cho xong trước khi nó đến được không ạ?”

“Chà, ừm, ta biết cô ấy sắp sinh—Con nói là bây giờ ư?” Sự kinh hãi hiện trên gương mặt ông thật vượt quá giới hạn. “Vậy các con phải đưa cô ấy về nhà, chăm sóc cô ấy tử tế và—” Giọng ông tắt lịm bởi một âm thanh chán nản khi Radcliffe túm lấy áo ông và nhìn ông đầy đe dọa.

“Kết hôn bọn con trước đã.” Khi người đàn ông tội nghiệp nhanh chóng gật đầu, Radcliffe thả ông ra và đặt một vòng tay an ủi quanh Charlie. Không thể nói rằng cô ấy chú ý tới. Giữ lấy bụng mình, cô đã bắt đầu quặn lên theo một cách đáng lo ngại.

“Đức ông Radcliffe, con có lấy—”

“Con có,” anh ngắt, và vị cha xứ cau mày với anh.

“Ít nhất hãy để ta kết thúc—” Ông ngừng lại và nuốt xuống khi Charlie buộc ra một tiếng kêu bất ngờ, đau đớn hiện rõ trên gương mặt đầy biểu cảm của cô. “Ôi, Chúa nhân từ,” ông thở ra, rồi thẳng người lên một cách kiên định. “Được rồi, Đức ông Radcliffe lấy Phu nhân Radcliffe, và, công nương của ta, con có lấy anh ấy không?” Khi cô gật đầu, ông liếc về phía Tom và Beth. “Đức ông Mowbray, con có lấy Phu nhân Mowbray không? Và Phu nhân Mowbray, con thì sao?”

Họ gật đầu cùng lúc và lầm bầm, “Chúng con có.”

“Tốt, tốt, vậy… ờ… gì tiếp theo nhỉ?” Mồ hôi xuất hiện trên chân mày ông, trong chốc lát ông lúng túng, rồi hét, “Nhẫn! Đeo chúng vô.” Một khi Tomas và Radcliffe đã trượt những chiếc nhẫn vào ngón tay vợ họ, ông thở phào nhẹ nhõm. “Vậy đó. Các con là chồng và vợ… lần nữa. Giờ hãy hôn và biến đi.”

Hôn lên trán Charlie, Radcliffe cúi xuống bế lấy cô lên tay, rồi xoay người và vội vã xuống lối đi giữa hai dãy ghế, Tomas và Beth cũng vội vàng theo sau họ.



Radcliffe, Tomas và Stokes đang bước mòn cả sàn phòng khách khi họ nghe thấy tiếng kêu thét của đứa trẻ khóc. Đồng hồ trên mặt lò sưởi chỉ năm phút nữa là nửa đêm. Họ đã bước loanh quay suốt hơn mười hai giờ.

Trở về căn nhà trong thành phố, Beth bảo Radcliffe bế Charlie lên lầu đến phòng họ, rồi loại bỏ anh và Tomas ra phòng khách. Stokes đã trở về từ nhà thờ chậm một chút với đứa cháu của tay bán dạo, bà Hartshair, lũ trẻ của bà, và cô hầu gái mới của Charlie, Maggie, tất cả ở trong xe ngựa của Mowbray. Để lại bọn trẻ cho Stokes chăm lo, bà Hartshair và Maggie gấp gáp chạy vội lên để xem có thể hỗ trợ gì không. Và đó là lần cuối cùng những người đàn ông trông thấy bất kỳ ai trong họ trừ cảnh thi thoảng một người phụ nữ hoặc người kia bay qua trước cửa phòng khách trên đường cung cấp thứ này hay cái nọ. Ít ra thì, ban đầu Stokes có việc chăm sóc bọn trẻ để làm ông phân tâm, nhưng rồi chúng được cho lên giường và ông cũng nhập bọn luôn với chủ nhân của mình và Tomas trong phòng khách để tham gia vào công cuộc bước loanh quanh của họ.

Bây giờ, nghe tiếng khóc từ bên trên, ba người đàn ông mở to mắt nhìn nhau với sự kết hợp của nhẹ nhõm và xúc động; nhẹ nhõm bởi vì rõ là tiếng khóc kinh người của đứa trẻ chứng tỏ nó hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng xúc động vì giờ họ phải đợi tin tức về tình trạng của mẹ đứa bé. Đối với Radcliffe, sự chờ đợi là vô tận. Những tiếng thét của Charlie đã chạm tới họ rõ rệt xuống tận phòng khách, và mỗi người đều thấy tim mình bị xé ra như những móng vuốt của một con sư tử. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua như thể một năm trong khi những người đàn ông đứng bất động, công cuộc bước loanh quanh của họ đã xong khi họ nhìn chằm chặp qua cánh cửa phòng khách mở rộng, đợi chờ. Rồi Tomas rì rầm, “Anh cho là cái gì khiến nó lâu đến vậy thế?”

Câu hỏi đủ để nuốt gọn lòng kiên nhẫn của Radcliffe. Thốt ra một tiếng chửi rủa, anh ào ra khỏi phòng khách. Tomas và Stokes liếc nhìn nhau, rồi cùng lúc di chuyển theo anh lên trên lầu.

Beth vừa mới kết thúc sắp xếp lại giường và đang giúp Charlie ổn định lại trên nó khi tiếng đập cửa bắt đầu. Bà Hartshair trả lời, và Charlie nghe giọng nói đầy quả quyết của Radcliffe khá rành rọt: “Tôi muốn gặp vợ tôi.”

Bà Hartshair bước sang bên ngay lập tức, cho phép anh vào trước khi đóng cửa lại trước cái nhìn chằm chằm tức tối của Tomas và Stokes.

“Charlie?” Radcliffe vội vã tiến về phía trước, sau đó ngừng lại không chắc chắn cạnh giường khi anh trông thấy cô. Cô trông kiệt quệ; gương mặt tái xanh, tóc rối bù và rủ xuống, và đôi mắt cô cùng vẻ mệt mỏi không thể tin được khi cô liếc từ đứa bé trên tay cô đến anh. Cô không bao giờ trông đáng yêu hơn thế đối với Radcliffe, và anh nói với cô như vậy khi anh nhẹ nhàng cẩn thận ngồi lên cạnh giường, di chuyển áp một tay lên tay cô trên đứa bé và êm ái siết chặt.

Charlie tạo vẻ mặt xác nhận, biết chính xác cô phải trông tệ đến mức nào, rồi thoáng mỉm cười. “Anh không muốn thấy con trai mình à, đức ông của em?”

“Con trai?” Anh dòm xuống trống rỗng vào cái bọc cô đang ôm. “Nó là một thằng nhóc à?”

“Ừa. Anh có thích bế nó không?”

Radcliffe trông không chắc chắn, nhưng đón lấy đứa trẻ bé xinh. Bế nó một cách lóng ngóng và cảm thấy vụng về không tin được, anh ngó xuống đứa trẻ và cảm thấy thứ gì đó thắt chặt trong ngực mình. Nó trông giống một ông già nhỏ bé đến kỳ lạ: mắt nó nhắm chặt lại, đầu óc gần như hói trừ một nhúm tóc nho nhỏ, khuôn mặt nó toàn bộ cong lên trong bất mãn và một màu đỏ giận dữ từ cuộc thử thách nó đã phải chịu, và nó đang quơ quào một nắm tay mũm mĩm con con. Nó là cái thứ bé nhỏ xấu xí nhất mà Radcliffe từng thấy được, và cũng là đáng ngưỡng mộ nhất. “Nó thật tí hon,” anh kinh ngạc, cảm thấy những giọt lệ dâng lên mắt mình. Anh và Charlie đã tạo nên sinh mạng mới kỳ diệu này.

“Anh sẽ không nói thế, đức ông của em, nếu như nó trên đường chật vật ra khỏi anh,” Charlie thì thầm với vẻ khó chịu, và chồng cô trông như bất ngờ bị đánh, rồi nhìn thấy sự thích thú nhảy múa trong mắt cô và mỉm cười.

“Thực ra, nó chung quy cũng đâu phải nhỏ,” Beth lẩm bẩm, di chuyển đến tham gia với họ. “Đối với một đứa bé, nó khá to đấy, thực vậy. To hơn bất kỳ đứa bé nào em từng thấy chào đời ở Westerly.”

“Beth luôn có một nỗi hứng thú trong việc cứu chữa,” Charlie giải thích khi Radcliffe trông tò mò. “Hồi đó, nếu có một người bị bệnh, hoặc một ca sinh nở sắp xảy ra, Beth thường có ở đó để thử giúp đỡ.”

“Em sẽ đem đứa nhỏ ra cho Tomas và Stokes để hai anh chị có thể có giây phút riêng tư nhé?”

“Ừ, làm ơn.” Radcliffe trao đứa trẻ cho dì nó, rồi liếc quanh. Những người phụ nữ khác đã kết thúc xong những gì họ đang làm và lẻn ra khỏi phòng. Anh đợi đến khi Beth đóng cửa lại sau cô, rồi quay lại với Charlie, cúi về phía trước, và hôn cô dịu dàng trên môi.

“Cảm ơn em,” anh thở vào trong tóc cô khi anh ôm cô một cách chu đáo.

“Anh được chào đón, đức ông của em,” cô thở dài, dựa vào trong cái ôm của anh. “Vì chuyện gì?”

“Vì đứa trẻ của chúng ta.”

“Có vẻ như em phải nhắc rằng anh cũng có góp một tay trong đó đấy nhé,” cô thủ thỉ với vẻ vui thích khi cô kéo mình trở lại tựa lên gối, rồi nặng nhọc thở dài và nhăn nhó. “Em xin lỗi vì hôm nay, quý ông của em.” 

Chân mày anh nâng lên. “Vì chuyện gì?”

“Vì phá hỏng đám cưới của chúng ta. Em không có ý làm thế, nhưng khi em thấy rằng cái tên đó đang đánh cậu bé—”

“Em không thể ngừng bản thân mình được.”

“Vâng.” Cô cắn môi. “Em không thể chỉ đơn giản ngoảnh mặt làm ngơ.”

“Và anh sẽ không muốn em làm thế,” anh nhẹ nhàng cam đoan với cô, và cô nâng mắt lên để gặp tia nhìn của anh.

“Thật ư?”

“Thật. Lòng trắc ẩn của em với những kẻ cô thế, và sự chán ghét bất công là hai thứ anh yêu nhất ở em. Mặc dù,” anh khô khốc bổ sung vào khi cô dịu xuống, “Anh thật biết ơn rằng trong điều kiện đó em đã không phải người nhảy lên lưng gã đàn ông như em đã làm với người nông dân vụ mấy con cún. Anh hoàn toàn nhẹ nhõm khi anh kéo người anh tưởng là em xuống lưng tay bán dạo và phát hiện ra đó là Beth.”

“Em đã cố gắng kiềm chế,” cô nói đầy phẩm giá. “Nó là thứ gì đó em đang học từ anh.”

“Vậy chúng ta đều đang học tập lẫn nhau. Vì anh đang học lại cách sống một lần nữa từ em,” anh thầm thì, và nhận ra rằng nó là sự thật; ngay cả cảm giác tội lỗi đã rời bỏ anh.

Charlie đã kể anh nghe tất cả những điều cô biết về sự ám sát Mary và Robert của Norwich ngay khi họ về nhà an toàn tối hôm đó. Biết được tin này đã gỡ đi một núi gánh nặng tội lỗi khỏi anh. Không có gì anh có thể làm để cứu em gái anh. Kể cả anh có thuyết phục họ đi xe ngựa, và một tay hộ vệ được vũ trang, hoặc một đạo quân, Norwich cũng sẽ giết họ một ngày khác. Anh không thể bảo vệ cô ấy khỏi hắn ta. Thậm chí Robert cũng không thể.

Không ai trong họ phát giác được những ý định của hắn. Hắn đã hoàn toàn hóa điên.

“Ngay giờ đây em thật quá hạnh phúc và thỏa mãn, Radcliffe,” Charlie bất ngờ thủ thỉ, và Radcliffe mỉm cười và duỗi người ra trên giường cạnh cô, ôm lấy cô một cách dịu dàng.

“Anh cũng vậy, tình yêu của anh.”

Cô yên lặng trong một chốc, rồi hỏi, “Radcliffe, anh thực sự sẽ không thay đổi em bất cứ giá nào chứ?”

“Không một chút,” anh trang trọng bảo đảm với cô.

“Beth nói không vết rách nào và em có thể ngồi dậy và đi lại được nhanh thôi. Anh biết điều đó có nghĩa gì rồi chứ, phải không?”

Radcliffe chớp mắt nghĩ đến việc thay đổi chủ đề, nhưng rồi liều mạng cố gắng theo nó.

“Nó có nghĩa gì thế, tình yêu của anh?”

“Có nghĩa chúng ta có thể sớm tới câu lạc bộ của anh.”

“Ôi, Charlie,” Radcliffe kêu lên, rồi bắt đầu phá lên cười khi anh ôm cô. “Anh nên biết trước em sẽ không quên chuyện đó.”

“Ồ, thôi nào, Radcliffe. Nó sẽ rất hào hứng.”

“Ồ, phải đấy, nó sẽ hào hứng tuyệt vời,” anh khô khốc đồng ý. “Đặc biệt khi có ai đó nhận ra em là Charles, và biết rằng Charles thực ra là Phu nhân Radcliffe, và anh bị quăng ra khỏi câu lạc bộ của mình. Đó sẽ là thứ hào hứng nhất.”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra. Beth và em đã sáng chế ra một biện pháp cải trang đảm bảo sẽ công hiệu.”

“Một bộ cải trang, hở?” anh lầm bầm đầy nghi ngờ, ánh nhìn của anh đón gặp tia sáng hứng khởi lóe lên trong mắt cô.

“Phải. Và chỉ nghĩ về nó thôi nhé, chồng ạ. Em trong cái quần ống túm chật khít của mình. Anh là người duy nhất biết được đây chính là em.” Lông mày cô lúc lắc khêu gợi. “Có lẽ mình có thể kiếm một căn phòng hoặc một cái tủ quần áo không bị làm phiền và…” cô thoáng nhún vai khi giọng cô trượt dài đi, và Radcliffe không ngạc nhiên khi cảm thấy nỗi kích thích cuộn lên trong anh. Nó dường như thể là mãi mãi kể từ lúc họ làm tình lần cuối, dẫu cho đó chỉ khoảng tuần trước hay hơn chút vì họ phải dừng lại sợ sẽ làm đau đứa bé. Lời đề nghị của cô hiện giờ dâng lên rất nhiều phấn khích trong anh. Chỉ có Charlie mới xem xét đến khả năng làm tình dưới mũi của bàn dân thiên hạ.

“Beth nói khi nào cô ấy nghĩ em sẽ khỏe để làm kiểu việc như thế?” anh hỏi trong một tiếng càu nhàu, và Charlie cười rạng rỡ với anh.

“Em luôn biết anh có tâm hồn của một nhà phiêu lưu mạo hiểm mà, quý ông của em.”

(Hết chương 22)



The End

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

This charming man - Marian Keyes


Cái gì? Cô cũng thế sao? Tôi tưởng có mỗi mình tôi thôi chứ?
                                                                           C.S. Lewis

*****
Mọi người đều nhớ mình ở đâu cái ngày họ nghe tin Paddy de Courcy sẽ kết hôn.
Nhưng với bốn người phụ nữ đặc biệt, cái tin sét đánh về chính trị gia đầy cuốn hút này lại có một tác động thật khủng khiếp…

*****

Lola, nhà tạo mẫu, người có mọi lý do để quan tâm tới Paddy sẽ kết hôn với ai, vì cô là bạn gái anh, tuy nhiên cô chắc chắn không phải là người-sắp-trở-thành-cô-dâu…


“Tôi đang lướt net, kiểm tra đấu giá điện tử về một cái túi sách tay hình cú (được thiết kế bởi Stella McCartney nhá, không phải một cái túi xách tay “cũ” nào đâu) cho khách hàng đeo trong buổi từ thiện vì cuộc sống hoang dã hay cái gì đó, thì tôi nhìn thấy cái tiêu đề. De Courcy sẽ kết hôn. Nghĩ rằng nó là một trò bịp bợm. Giới truyền thông luôn thổi phồng mọi thứ như bịa đặt về chứng mỡ tụ dưới da của những cô gái không bị nó trong khi xóa nó đi khỏi những cô có. Khi tôi khám phá ra nó là sự thật. Tôi hoàn toàn bị sốc. Thật ra tôi nghĩ tôi đang bị đau tim. Đáng lẽ phải gọi xe cứu thương nhưng không thể nào nhớ được số 999. Mà cứ nghĩ là 666. Con số của quỷ dữ.”
Fionnola ‘Lola’ Daly

*****
Grace, nhà báo, người muốn những câu chuyện chưa được tiết lộ về cuộc hôn nhân của Courcy lại nghĩ rằng Lola chính là chìa khóa…

"Mọi người đều nhớ họ ở đâu cái ngày họ nghe được tin Paddy de Courcy sẽ kết hôn. Tôi là một trong những người đầu tiên được biết, đó là cái lợi  khi làm việc trong một tòa soạn báo khi David Thornberry, phóng viên trang chính trị,  thông báo tin đó, rằng de Courcy đang "rửa tay gác kiếm". Tôi rất đỗi ngạc nhiên. Ý tôi là, tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên. Nhưng tôi ngạc nhiên hơn tất cả, và rằng trước đây tôi thậm chí còn chưa hề nghe gì về người phụ nữ may mắn đó. Nhưng tôi không hành xử như thể tôi đang buồn bực. Cứ như thể là có ai đó chú ý đến ấy. Tôi có thể lăn đùng ra chết ở giữa phố và mọi người vẫn yêu cầu tôi lái xe đưa họ tới nhà ga. Cuộc đời là thế khi bạn là người khỏe mạnh trong một cặp sinh đôi. Dù sao đi chăng nữa, Jacinta Kinsella (sếp tôi) muốn một bài gấp về cuộc đính hôn này, thế nên tôi phải đặt những cảm xúc cá nhân của mình sang một bên và trở nên chuyên nghiệp."
Grace Gildde

*****

Trong khi đó, Marine, em gái của Grace, vẫn không thể quên được mối tình đầu của cô: người, tất nhiên là Paddy rồi…   

“Anh dám hạnh phúc, đồ con hoang." Đó là những gì tôi nghĩ khi tôi nghe được tin đó. "Anh dám hạnh phúc sao.”
Marine Hunter
*****
Vậy còn người sắp-trở-thành Bà. Courcy? Alicia sẽ làm bất cứ điều gì vì vị hôn phu của cô và quyết tâm trở thành một người vợ hoàn hảo. Nhưng liệu cô có thật sự hiểu Paddy?


“Mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu cô hỏi tôi trước.”
                                              Alicia Thornton.

Bốn người phụ nữ hoàn toàn khác biệt. Một người đàn ông duyên dáng đến khủng khiếp. Và một bí mật đen tối trói buộc tất cả bọn họ… 

PS. Tặng Hoa. Sinh nhật hạnh phúc

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Chương 21 - The switch

"Đó là căn phòng họ nhốt em, nếu ngài nhớ, thưa ngài," Bessie lầm bầm, chỉ vào ô cửa sổ trên tầng hai của tòa nhà khi người đánh xe hướng dẫn chiếc xe ngựa đi xuống thung lũng bên cạnh khu nhà kinh doanh của Aggie. "Bọn chúng rất có thể cũng giữ cô ấy ở đó. Từ những gì em nghe được khi em còn ở đó, căn phòng ấy có mục đích đặc biệt là dùng để giữ những vị khách không tình nguyện."

Radcliffe lắc đầu. "Không, cô ấy không thể ở đó được, Bessie, nếu không cô ấy chắc phải bò ra ngoài cửa sổ như hai người bọn em đã làm tối hôm đó."

"Nếu cô ấy có thể," Elizabeth lầm bầm với một cái cau mày. Khi anh vẫn còn ngơ ngác trước những lời cô nói, cô nhanh chóng thêm vào, "họ có thể trói cô ấy lại hay cái gì tương tự như thế, thưa ngài."

"Ừ, đúng vậy." Đang thả lỏng toàn thân, bất thình lình anh giật chiếc váy lên để kiểm tra để chắc chắn rằng khẩu súng lục vẫn còn ở trong chiếc túi đã treo dưới váy lót dài, sau đó nhanh chóng giật nó xuống một cách giận dữ khi anh nhìn thấy mấy người phụ nữ đỏ mặt và quay đi. Thật quá sức anh để hiểu được tại sao phụ nữ lại mặc những thứ họ đang mặc. Anh bị buộc bằng ren chặt đến nỗi anh khó có thể thở được, cùng vô vàng vải vóc nặng đến nỗi anh khó có thể di chuyển. Phụ nữ khỏe hơn rất nhiều so với những gì đàn ông nghĩ về họ. Thật không may, hầu hết sức lực này hình như bị lãng phí vào việc mang vác đống áo quần của họ.

"Ngài định làm thế nào để vào được?" Stokes lo lắng hỏi.

"Tôi nghĩ là tôi sẽ thử cửa sổ trước," Radcliffe nói với một cái cau mày khi anh vuốt thẳng lại chiếc váy của mình. "Tôi sợ rằng việc sử dụng cửa trước sẽ quá mạo hiểm."

"Vâng," Stokes nói, sau đó, "Thưa ngài, ngài… ờ… mục đích của ngài có thể sẽ được thực hiện tốt hơn nếu ngài cố … ờ… quay mặt mình đi với những ai ngài chạm trán."

"Phải," Elizabeth đồng ý với vẻ khích lệ. "Và có lẽ nếu anh cố gắng đừng để trông cao như thế, anh có thể tránh được những chú ý không mong muốn."

"Và nếu bất cứ ai tới gần và hỏi han ngài, anh chỉ cần che mặt mình lại bằng khăn tay và cười khúc khích."

Radcliffe chớp mắt trước lời đề nghị của Bessie. "Tôi không có khăn tay."

"Ồ!" Lôi ra một chiếc từ tay áo của mình, Beth chìa nó cho anh khi anh ra khỏi xe ngựa. "Chúc may mắn, thưa ngài. Em biết, ngài sẽ cứu được cô ấy."

"Cười khúc khích," Radcliffe lầm bầm khi anh đẩy cánh cửa sổ mở ra vào căn phòng trống đầu tiên anh tìm thấy ở tầng trệt. "Cười khúc khích cái quỷ gì chứ? Và tôi làm thế quái nào để cố mà trông cho nhỏ đi đây?" Lắc đầu vẻ ghê tởm, anh giữ cánh cửa sổ mở ra với một tay khi anh ngồi trên gờ cửa sổ, sau đó quăng một chân rồi chân kia qua ngưỡng cửa và vào trong phòng. Đứng dậy, anh để cánh cửa sổ trượt đóng lại, sau đó dành một phút để vuốt thẳng những nếp nhăn trên chiếc váy của mình và giật phần đuôi thân trước của vạt áo thẳng lại trước khi vội vã băng ngang qua căn phòng.

Dừng lại ở chỗ cánh cửa, anh áp một tai vào nó để nghe trong một thoáng, sau đó nhẹ nhàng mở nó để ngó ra ngoài. Mới là đầu giờ chiều và dường như tất cả những người đàn bà vẫn ở trên giường. Chuồn ra ngoài hành lang, anh kéo cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại và vội vã nhanh nhẹn, như một người đàn ông có thể làm được trong một bộ váy áo cứ mắc vào cái đinh thúc ngựa trên đôi bốt của anh ta, về phía cầu thang. Anh vừa mới đặt một chân lên bậc thang đầu tiên khi cánh cửa phía dưới hành lang mở ra.

Chửi thề dưới hơi thở của mình, anh lặng lẽ lao lên gác.

"Aggie!"

Radcliffe đông cứng lại trên bậc thang thứ năm trước tiếng rống vọng tới từ phía dưới. Giọng nói là của người đàn ông và nó nghe khá quen. Cố xác định lại nó trong tâm trí, anh tiếp tục leo lên những bậc thang một cách thận trọng hơn cho tới khi anh nghe thấy tiếng người đàn bà trả lời từ phía sau của ngôi nhà. "Vâng?"

"Bảo Willy Nhỏ lên gặp ta. Lá thư đã sẵn sàng để được gửi tới cho Radcliffe rồi."

Đang đứng trên những bậc thang, Radcliffe ngập ngừng. Anh vẫn không nhận ra giọng nói phía dưới và điều đó khiến anh khó chịu, nhưng điều khiến anh khự lại là ý nghĩ bất thình lình anh có thể giáp mặt với tên côn đồ ngay lúc này và giải quyết cho xong việc này. Tia nhìn của anh di chuyển lên vài bước cuối cùng tới hành lang đang trải dài ra phía trước anh, tuy nhiên, anh cau mày. Anh thật sự nên giải cứu Charlie trước. Ngay khi cô an toàn tránh xa khỏi nơi này, anh có thể xử lý tới gã đàn ông ở bên dưới. Nếu anh cố thử trước khi đưa được cô tới nơi anh toàn và có chuyện gì đó xảy ra, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Gật gù với chính mình, anh tiếp tục vội vã lên cầu thang và đi dọc theo hành lang tới căn phòng Bessie và Charlie đã trèo ra rất nhiều đêm trước.

Với tới tay nắm cửa, anh cẩn trọng vặn nó, không hề ngạc nhiên khi nó quay thật dễ dàng. Nếu bọn chúng khóa nhốt Charlie trong căn phòng này, cô sẽ chỉ đơn giản là phải trèo qua cửa sổ như cô đã làm khi giải cứu Bessie. Tuy nhiên, khi anh đẩy cánh mở ra và ngó quanh chỉ để chắc chắn cô không bị trói và một chiếc ghế hay cái gì đó. Rèm cửa được đóng lại, khiến cho căn phòng ở trong bóng tối mờ mịt, nhưng từ ánh sáng tràn qua khung cửa ở quanh anh, anh không nghĩ có bất cứ thứ gì có hình dạng bị trói và tống giẻ vào miệng trong phòng. Anh ngập ngừng, sau đó thở dài và lẻn vào trong, đẩy cảnh cửa nửa đóng lại phía sau anh khi anh vội vã đi về phía cửa sổ và kéo tấm rèm cửa mở ra. Ánh sáng bây giờ tràn ngập mọi ngóc ngách của căn phòng tuy nhiên vẫn không thấy dấu hiệu nào của Charlie hết.

Thở dài, anh quay lại để ngó qua cửa sổ xuống con hẻm phía dưới, một cái cau mày khiến lông mày anh cau lại. Anh nhận ra ngay lập tức rằng anh đã vào nhầm phòng. Khung cửa sổ Charlie và Bessie đã trèo qua ở cạnh cái cửa sổ anh lúc này đang ở.

Lầm bầm dưới hơi thở của mình, anh với ra để túm lấy gờ của tấm rèm, giật chúng đóng lại một lần nữa khi cánh cửa kẽo kẹt mở ra phía sau anh và một giọng khe khẽ vọng vào, "Darlee?"

Radcliffe nuốt xuống một tiếng chửi thề trước tiếng bụng sôi ầm ầm phía sau anh, và trở nên bất động hoàn toàn, hi vọng rằng thứ ánh sáng mờ nhạt đến từ hành lang không chiếu đến anh vì nơi anh đứng lúc này rèm cửa đã đóng kín mít. Không may mắn như vậy, anh nhận ra khi người đàn ông lại cất tiếng, lần này nghe gần hơn.

"Tôi đã không nghĩ em sẽ quay lại cho tới khi trời tối. Đức ông Ascomb thường giữ em suốt cả đêm và cả buổi ngày hôm sau khi ông ta thuê em."

Nếu bất cứ ai đến gần và hỏi han gì ngài, ngài chỉ cần đơn giản là che mặt mình lại bằng khăn tay và cười khúc khích. Những lời của Bessie vang lên trong đầu anh và Radcliffe cau mày. Một người sẽ cười khúc khích thế nào đây? Cười khúc khích là gì? Từ đó khiến anh nghĩ đến một âm thanh cao và ríu rít. Anh không nghĩ là anh có thể xoay xở để phát ra một âm thanh như thế. Sau đó người đàn ông dựa vào phần phía sau xếp đầy diềm đăng ten của anh và phát ra những tiếng lầm rầm, "Willy nhớ em."

Willy? Mắt Radcliffe mở lớn không thể nào tin được. Đây là Willy Nhỏ sao? Lạy Chúa lòng lành! Anh đã nghĩ cái từ “nhỏ” được ám chỉ rằng Willy là một đứa trẻ. Sau cùng thì đây là một nhà thổ. Nó rất có thể ám chỉ đến kích cỡ của hắn—ý nghĩ của Radcliffe chết ngay khi người đàn ông vòng tay hắn quanh eo anh và bắt đầu trượt chúng lên phía vòng ngực không tồn tại của anh. Nó quá sức chịu đựng của Radcliffe. Anh sẽ không đứng quanh để bị mò mẫn bởi một gã có tên là Willy Nhỏ.

Giật mạnh ra, anh quay ngoắt lại để đối mặt với anh chàng đó, chuẩn bị để chiến đấu, nhưng kích thước của Willy Nhỏ khiến anh khự lại. Gã đàn ông này cao hơn Radcliffe đến nửa cái đầu và ít nhất là to lớn gấp đôi. Ít ra thì hắn ta trông to lớn như vậy trong căn phòng tối lờ mờ. Hắn cũng không bị vướng víu bởi váy áo của phụ nữ, Radcliffe u ám nghĩ, chuẩn bị đánh đấm một trận ra trò. Thật may mắn, trong phòng đủ tối để cho Willy Nhỏ không thể nhìn ra những đường nét trên khuôn mặt Radcliffe. Ít nhất anh cho là thế, vì thay vì rống lên tức giận khi nhận ra anh là đàn ông, Little Willy bĩu môi hờn dỗi.

"Được rồi, giờ thì Darlee, đừng như thế. Em luôn quay trở về từ chỗ của Đức ông Ascomb với vẻ cáu tiết và anh biết hắn ta không đối xử tử tế với em, anh sẽ dịu dàng như mọi khi và giúp em quên đi." Trước những lời như vậy, gã đàn ông cương quyết kéo Radcliffe vào trong vòng ôm của hắn, lờ đi sự chống cự bất thình lình của anh khi hắn vùi mặt vào cổ anh và trượt cánh tay vòng quanh anh.

Trong tình huống đó, Radcliffe lúc đầu quá sốc để có thể phản ứng lại, nhưng khi bàn tay lực lưỡng của hắn trượt xuống để ôm lấy mông anh qua làn vải lụa và siết lại, anh bất thình lình tìm thấy khả năng khúc khích. Ít nhất cái âm thanh tắc nghẹn trượt ra khỏi môi anh nghe giống như một tiếng khúc khích đối với anh. Hay có lẽ là một tiếng ríu rít.

"Willy Nhỏ!"

Sắp sửa vung một nắm đấm vào mặt gã đàn ông trước mặt anh trong một nỗ lực giành lấy tự do đến tuyệt vọng, Radcliffe gần như tạ ơn Chúa thật to khi một tiếng gọi đến rất đúng lúc vang đến từ phía cầu thang. Willy “Nhỏ” bất thình lình cứng người lại, sau đó thở dài vẻ cam chịu khi tiếng hét vang lên một lần nữa, lần này nôn nóng hơn.

"Anh tốt nhất là đi trước khi hắn ta đánh thức cả nhà dậy," gã đàn ông lầm bầm vẻ đau khổ. "Không nghi ngờ gì gã ta chỉ muốn chắc rằng anh đã đưa lá thư của hắn cho một thằng nhóc đáng tin cậy, nhưng hắn sẽ không yên tâm nếu chính bản thân anh không tự mình nói với hắn điều đó."

Tặng cho một bên mông phủ đầy vải vóc hồng của Radcliffe một cái siết thân ái khiến anh giật này cả người và phải cắn lưỡi để nén lại tiếng chửi thề đang trên đầu lưỡi mình, gã đàn ông quay đi, lầm bầm, "Em bị sụt cân, Darlee. Mông em căng như mặt trống vậy. Em cần phải ăn nhiều hơn. Anh sẽ mang cho em một chút đồ ăn nhẹ khi anh quay trở lại. Sau đó anh sẽ phải kiểm tra em thật kỹ để xem còn có chỗ nào em bị sụt cân không," hắn lầm bầm một cách cợt nhả, di chuyển về phía cánh cửa.

"Đi làm với quý ấy," Radcliffe lầm bầm khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng của gã đàn ông kia. Vội vã tiến lên phía trước, anh mở cánh cửa với một tiếng cách để thấy Willy Nhỏ kềnh càng đi xuống dưới nhà. Gã đàn ông đó quả là một gã khổng lồ. Nắm đấm của gã ta to gần bằng đầu, thứ phải công nhận là vẫn còn nhỏ so với cơ thể của gã. Radcliffe cho là anh nên cảm thấy biết ơn rằng những nắm tay đó chỉ siết lại phần phía sau của anh. Nếu gã đàn ông đó dùng một trong số chúng để nện anh, hắn rất có thể sẽ giết anh chỉ với một cú đầu tiên.

Radcliffe thở dài trước ý nghĩ của chính mình. Váy vồng, anh quyết định, thật là khó nếu so với cái tôi của một người đàn ông. Chúng ảnh hưởng xấu đến sự tự tin của anh. Nếu là lúc khác, anh sẽ nghĩ gã đàn ông đó to lớn nhưng chân tay chậm chạp và anh có thể dễ dàng đánh lừa hắn. Trong bộ váy áo, tất cả những gì anh có thể nghĩ là hắn có thể treo ngược anh lên bằng chính cái váy của anh và nếu may mắn anh có thể sống sót. Anh phải tìm được Charlie, đưa cô ra khỏi đây, và cởi phắt cái thứ chết tiệt này ra. Sau đó anh sẽ thuyết giảng cho cô vợ mình một bài học đứng đắn về việc đừng bao giờ để bản thân cô vào một tình huống nguy hiểm như thế này nữa… bất chấp tất thảy chuyện tốt lành mà nó có thể mang lại.

Thở dài, anh khẽ lẻn ra ngoài hành lang và đóng cánh cửa lại. Anh chưa bao giờ thấy bản thân mình trong một tình huống như thế này trước khi Charlie nhàn nhã bước vào cuộc đời anh, anh càu nhàu với chính bản thân mình khi hướng về phía cánh cửa kế tiếp. Chà, tất cả. Ít nhất anh sẽ không bao giờ cần phải sợ cuộc sống của mình sẽ trở nên buồn chán. Charlie sẽ chăm lo đến điều đó, và thậm chí không cần cố gắng gì nhiều, anh cho là thế. Dừng lại trước cánh cửa ở trên hành lang, anh kiểm tra tay nắm để xem nó có mở được không, một cơn rùng mình ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh khi nó không. Cô chắc phải ở trong đó.

"Charlie?" anh thì thầm. "Em có trong đó không, Charlie? Em có nghe thấy anh không?"

"Jeremy?" Tim cô nảy lên, Charlie lao về phía cánh cửa, áp mặt cô vào đó một cách hớn hở.

"Jeremy? Anh đấy à?"

"Phải. Em không sao chứ? Chúng không làm em bị thương chứ?"

"Không. Em không sao."

Radcliffe liếc quanh để chắc chắn rằng anh ở một mình, sau đó rít lên, "Sao em không trốn ra bằng lối cửa sổ? Em bị trói à?"

"Không, em không bị trói. Nhưng chúng đã đóng đinh vào cửa sổ hết rồi. Em đã cố thử cậy những cái đinh ra bằng chân nến, nhưng nó tiến triển rất chậm," cô thú nhận với một vẻ bực mình, sau đó thở dài. "Em cho là cuối cùng anh đã tìm thấy lá thư?"

"Phải."

"Làm sao anh vào được mà không bị nhìn thấy?"

"Anh vào bằng cửa sổ dưới nhà."

"Cảm ơn," cô thở ra qua cánh cửa. "Cảm ơn?" anh lầm bầm với vẻ bối rối.

"Vì quan tâm đủ để tới và cứu em," cô giải thích. "Nhưng giờ anh phải đi đi. Ngay lập tức," cô nghiêm trang ra lệnh. "Norwich sẽ giết anh nếu anh bị bắt."

"Norwich?" Anh cau mày, giờ đã hiểu tại sao anh đã nghĩ giọng nói dưới nhà nghe lại quen đến thế.

"Phải. Hắn là kẻ tống tiền. Nhưng lá thư cuối cùng chỉ đơn giản là dụ anh tới đây để có thể giết anh."

"Giết anh? Cái quỷ gì khiến hắn ta muốn như vậy?"

Giọng cô buồn và lo lắng. "Đó là một câu chuyện dài, đức ông của em. Đủ để nói rằng hắn ta điên rồi." Cô thở dài lần nữa qua cánh cửa, sau đó khăng khăng, "Làm ơn đi, đức ông của em, anh phải rời đi ngay lập tức. Hắn sẽ không do dự khi giết anh đâu."

"Anh sẽ không bỏ lại em ở đây."

"Chà, anh không thể đưa em ra ngoài. Cánh cửa bị khóa rồi và cửa sổ bị đóng đinh lại. Phá cánh cửa nào cũng tạo ầm ĩ đủ để khiến cả ngôi nhà chạy đến. Trừ khi anh mang cả đội quân tới với anh, em thật sự đề nghị anh rời đi ngay bây giờ."

"Một đội quân," Radcliffe lầm bầm, nghĩ tới Stokes, Bessie, Elizabeth, và bà Hartshair và lũ trẻ của chị ta trong xe ngựa phía dưới. Họ cứ khăng khăng đòi đi theo, và không muốn tốn thời gian tranh cãi, Radcliffe đã đồng ý chừng nào tất cả bọn họ còn ở nguyên trong xe ngựa.

"Radcliffe?"

"Gì thế?" Anh liếc về phía cánh cửa. Giọng cô lần này dường như tới từ phần thấp hơn của chiếc cửa.

"Anh đang mặc cái gì đấy?"

Tia nhìn của anh rơi xuống cái lỗ khóa và anh ngay lập tức quỳ xuống và thấy mắt cô ngó ra. Cô có một bên mắt thật đẹp, anh nghĩ. Thật kỳ lạ là anh đã quên mất điều đó. Cả hai bên mắt cô đều đẹp tuyệt. To tròn, thường lấp lánh với một vẻ ngạc nhiên nào đó sâu thẳm bên trong, và màu đen tuyền như than, thật trông giống một ánh sao sáng trong đêm vậy. "Xin chào," anh lầm bầm, giọng khàn đặc.

"Anh đang mặc cái gì đó màu hồng có diềm xếp nếp đấy hả?" cô kêu thét lên vẻ không thể tin được, khiến anh ngã lộn nhào ra khỏi sự trầm ngâm suy tưởng dịu dàng trước vẻ đẹp của cô.

Cau mày, anh bất thình lình đứng dậy. "Đó là ý tưởng của em gái em."

"Beth? Beth đặt anh vào cái đống diềm đăng ten hồng này?"

"Nó là quần áo cải trang," anh xoay xở để tuyên bố với vẻ đầy phẩm cách. "Cô ấy nghĩ rằng anh có thể tránh bị nhận diện với tư cách là một phụ nữ tốt hơn là bản thân mình."

"Nó là váy?" cô kêu hét lên. "Anh đang mặc một chiếc váy hồng có diềm đăng ten?"

"Nó là đồ cải trang." Radcliffe quát, sau đó cau mày trước tiếng cười khúc khích như bị nghẹt lại vọng qua cánh cửa.

"Giờ thì anh biết tại sao em là người luôn vẽ ra những kế hoạch rồi đấy." Cô cười phá lên, sau đó, trước khi anh có thể trả lời, thở dài, "Vậy là anh có quan tâm tới em."

"Gì cơ?" Anh lại quỳ bên cái lỗ khóa, ngó vào một bên mắt của cô. "Em có ý gì, anh quan tâm tới em?"

"Chà, đó là lý do duy nhất một người đàn ông có thể để bị thuyết phục khoác lên người một bộ váy. Để cứu người anh ta quan tâm tới."

"Đúng là vớ vẩn. Lạy Chúa lòng lành, đúng là phụ nữ, anh đuổi theo em, băng qua cả Anh quốc tiến vào Scotland, vào trong một cái bẫy tí teo không chút không khí với Stokes, Tomas, Beth, bà Hartshair và lũ trẻ của bà ấy, vậy mà nó vẫn không gây cho em chút ấn tượng nào với những tình cảm của anh? Anh khoác lên người có mỗi một cái váy đầy diềm xếp nếp ngu ngốc và bất thình lình em nghĩ anh có thể quan tâm tới em? Tôi không quan tâm tới bà, thưa phu nhân. Tôi sẽ không ăn vận như thế vì người tôi quan tâm. Anh yêu em!"

"Anh có yêu em?"

"Tất nhiên là anh yêu em. Sao em nghĩ anh lại cưới em chứ?"

"Để cứu em khỏi Carland."

"Anh chỉ cần đơn giản là mua đứt ông bác của em, hay gửi em tới Mỹ để kết thúc việc đó," anh nói với vẻ kinh tởm. "Trói buộc phần còn lại của cuộc đời mình với em là không cần thiết."

"Nhưng buổi sáng sau khi chúng ta đã… umm…'ừm" cô nói từ cuối vì không tìm được từ nào hay hơn. "Anh nói với em là anh không yêu em."

"Em thậm chí còn chưa thức dậy khi anh rời khỏi em."

"Lúc anh nghĩ em là Charles ấy," cô giải thích.

Anh im lặng trong một thoáng, sau đó nói, "Anh nhớ là em hỏi gì đó về tình yêu, và lúc đầu anh định nói rằng anh không nghĩ nó quan trọng để được xem xét khi đó, nhưng dừng lại để cân nhắc những cảm xúc của mình. Khi đó anh rất bối rối. Anh có những cảm xúc với Charles mà anh nghĩ rằng hoàn toàn không đáng được tán thành, và đôi khi là cảm xúc với Beth chứ không phải người khác. Nó không cho tới khi anh biết được em và em gái mình đổi chỗ và nhận ra rằng tất cả tình cảm của mình là dành cho em."

"Vậy là anh có yêu em?"

"Anh có quỳ trên sàn trong một đống đầy đăng ten hồng nếu anh không yêu không?"

"Ôi, Jeremy, em cũng yêu anh," cô thở dài, nước dâng lên trong một bên mắt anh có thể nhìn thấy. "Em ước em có thể ôm anh."

"Em sẽ," anh nghiêm trang nói. "Anh sẽ đưa em ra khỏi đây, nhưng đầu tiên anh phải—"

"Darlee?"

Radcliffe cứng người lại trước cái tiếng ồm ồm trầm thấp đó và quay người lại để ngó qua vai vào gã khổng lồ đang đứng phía trên anh. Anh đã không nghe thấy gã ta tới gần.

"Mày không phải là Darlee." Radcliffe thấy cái nắm đấm bay về phía đầu anh như thể là cái búa vậy, nhưng không có cơ hội để cúi xuống tránh trước khi cơn đau nổ bùng ra trong đầu anh và tình trạng hôn mê bao phủ lấy anh.

Chính nước lạnh được vỗ lên mặt anh đã kéo anh trở về với thực tế. Bơi trong màn sương mù xoáy tít trong não, Radcliffe chớp mắt mở ra sau đó nhắm lại, sau đó mở ra lần nữa để liếc nhìn những hình ảnh nhạt nhòa xung quanh anh, cố thử với một vẻ thật khó khăn để tập trung vào chúng. Charlie là thứ đầu tiên anh nhìn thấy, hay Charles, anh cho là thế, nhận thấy cô đang mặc quần ống túm và áo gi-lê cũng như cái thực tế cô đang ngồi trên sàn, ôm lấy đầu anh trong lòng cô. Sau đó anh thấy cô đang ngó cái hình ảnh quay tít thứ hai với vẻ đầy giận dữ, và anh liếc mắt nhìn cho tới khi nó tạo nên hình ảnh của Norwich, kẻ đứng phía trên họ. Một chiếc bình trống không đang đung đưa trong tay gã đàn ông.

"Cuối cùng," gã đàn ông thở dài vẻ nôn nóng. "Thật sự, hai người các ngươi khá là mệt mỏi. Đầu tiên, cô ta xuất hiện thay vì ngươi, sau đó ngươi tới sớm. Ta nói với ngươi là nửa đêm—không ai trong hai ngươi biết đọc à? Nhân tiện, cái váy đẹp đấy," hắn cười kinh bỉ, quay người sầm sập đi về phía cánh cửa. "Các ngươi có hơn sáu tiếng trước khi tới nửa đêm. Thưởng thức chúng đi. Chúng sẽ là khoảng thời gian cuối cùng các ngươi có với nhau."

"Đồ con hoang," Charlie rít lên khi cánh cửa đóng lại phía sau hắn, sau đó quay người để nhìn xuống Radcliffe vẻ đầy quan tâm. "Anh không sao chứ?"

"Ừ," Radcliffe thở dài, ngồi dậy với sự giúp đỡ của cô và ngó quanh, tay anh di chuyển một cách tự động lên để xoa xoa thái dương đang đau nhức.

"Có lẽ anh nên nằm xuống một chút," Charlie lầm bầm vẻ lo lắng, nhưng anh lắc đầu và ép buộc bản thân mình đứng tại nơi anh đang nghiên ngả chóng hết cả mặt mày.

"Anh không có thứ xa xỉ đó. Anh phải tìm cách đưa chúng ta ra khỏi đây."

"Em sẽ làm việc đó, anh nên nghỉ ngơi đi," cô khăng khăng, nắm lấy cánh tay để giữ anh đứng vững.

"Không. Anh—"

"Khỉ thật Radcliffe, lúc này em đang mặc quần ống túm. Ngồi xuống trước khi anh bị ngã," cô quát.

"Em đang mặc quần ống túm? Cái đó thì có nghĩa khỉ gì chứ?"

"Bất cứ nghĩa gì anh muốn, giờ thì ngồi xuống đi." Charlie tặng cho chồng cô một cái đẩy nhẹ khiến anh ngã người một cách yêu ớt về phía chân giường, sau đó di chuyển về phía cửa sổ để kiểm tra công trình thủ công của cô lúc trước. Cô đang xử lý một trong những cái đinh bằng cái chân cắm nến bạc khi Radcliffe gõ cửa và gọi vọng vào tên cô. "Em đang làm gì đấy?"

Liếc quanh, cô thấy Radcliffe đã yếu ớt loạng choạng đi tới để tham gia cùng với cô và giờ đang đứng nghiêng ngả như một cái cây non trong cơn gió mạnh bên cạnh cô. Cau mày, cô nắm lấy cánh tay anh và hối thúc anh quay lại giường. "Anh không thể ngồi xuống và để em xử lý việc này sao? Em đã có đủ lo lắng rồi, không cần thêm việc phải giữ anh khỏi ngã đập mặt xuống nữa đâu."

"Anh sẽ không ngã đập mặt xuống đâu," anh ngắt lời với vẻ cáu kỉnh, giãy tay cô ra. "Và anh là chồng em, em không được ra lệnh cho anh."

"Thế ư? Chà, em có tin mới cho anh đây, Radcliffe. Anh không phải là chồng em."

"Anh là chồng em."

"Không phải. Anh kết hôn với Beth."

"Cô ấy có thể đứng ở chỗ của em, nhưng là tên em trong cuốn sổ đăng ký."

"Nhưng không phải chữ ký của em. Chúng ta vẫn chưa kết hôn."

Anh bối rối một thoáng trước những lời đó, sau đó cau mày. "Chà, chúng ta sẽ sửa lại tình huống đó. Ngay khi chúng ta thoát khỏi đây, anh sẽ sắp xếp một lễ cưới đàng hoàng."

"Tốt cho anh, và đảm bảo là nhớ gửi cho em một thiệp mời đấy, em sẽ xem liệu em có thể xuất hiện để chứng kiến nó không."

Anh nhìn cô trừng trừng với vẻ hoang mang, băn khoăn liệu vết thương ở trên đầu anh đã gây ra nhiều thiệt hại hơn là anh đã nghĩ lúc ban đầu hay không nữa. "Chuyện gì đang diễn ra thế? Điều cuối cùng anh nhớ trước khi bị hạ nốc ao là chúng ta thú nhận tình cảm dành cho nhau, vậy mà lúc này anh dường như đang nói rằng em sẽ không kết hôn với anh. Anh bỏ lỡ mất chuyện gì hả?"

Thở dài đầy giận dữ, Charlie lấy tay xoa mặt vẻ đầy mệt mỏi và lắc đầu khi cô quay trở lại với cái cửa sổ. "Anh không bỏ lỡ gì hết. Em bỏ lỡ nó. Em yêu anh, Radcliffe, nhưng em không chắc em muốn dành phần còn lại của cuộc đời mình với người đàn ông đối xử với em như một kẻ thấp kém hơn."

"Anh sẽ không bao giờ đối xử với em như một kẻ thấp kém hơn."

"Chà, anh chắc chắn không đối xử bình đẳng với em nữa."

"Ôi, thật là vớ vẩn."

"Nó không phải là chuyện vớ vẩn. Kể từ khi anh biết được em không phải là Charles, anh đã đối xử với em như một bông hoa trong nhà kính, không có lấy nổi một ý nghĩ trong đầu mình và có thể tắt thở bởi nỗ lực nếu em cố đặt một ý nghĩ vào trong nó."

"Anh không có," anh phủ nhận một cách nóng nảy.

"Ồ, thật ư? Chà, lần cuối cùng anh thảo luận chuyện làm ăn với em là khi nào?"

"Thật không lịch sự khi thảo luận việc làm ăn khi có người ngoài ngành, bên cạnh đó phụ nữ không hiểu sự phức tạp của…" Giọng anh trượt dài đi, khuôn mặt anh đỏ bừng vì tội lỗi khi anh nhận ra anh đang nói gì.

"Buồn cười là khi em là Charles em có thể hiểu được, nhưng không đủ giỏi để thảo luận nó khi em là Charlotte."

"Anh đã không nhận ra…" anh bắt đầu vẻ yếu ớt, ngồi sụp xuống giường vẻ không thể tin được.

"Cái gì? Rằng anh coi phụ nữ là một sự thiếu sót? Rằng anh đã đối xử với em như một kẻ ngờ nghệch đầu óc rỗng tuếch?" cô khô khốc hỏi, sau đó di chuyển tới để nhặt lấy cái chân cắm nến và bố trí bản thân mình ở cạnh cửa. Trước khi Radcliffe có thể hỏi cô đang định làm cái gì, cô đã để buột ra một tiếng thét kinh hoàng và giờ cái chân nến lên quá đầu mình khi tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên, Cánh cửa bật mở, một Willy Nhỏ mắt mở lớn bước vào, và cô nện cái chân nến nặng nề xuống đầu gã với vẻ thích thú đủ để Radcliffe nửa nghi ngờ là cô đã trút một chút giận dữ được gây ra bởi anh vào sọ gã đàn ông đó.

Khi con vật kếch xù đó sụm xuống sàn nhà thành một đống, cô quẳng cái chân nến sang một bên, cúi người để giật lấy chùm chìa khóa từ bàn tay lỏng lẻo của gã ta, sau đó thẳng người để nhìn thẳng vào mắt Radcliffe với vẻ nôn nóng. "Sao? Anh có đi không, hay là anh định ở đây chờ cho tới nửa đêm?"

Khép lại khuôn miệng há hốc ra, Radcliffe nhanh chóng đứng dậy và loạng choạng di chuyển về phía trước. Giây phút anh bước qua cánh cửa, cô kéo nó đóng và khóa lại, sau đó thả chùm chìa khóa vào túi và vội vã tiến về phía cầu thang. Họ đã xuống được nửa đường thì Norwich xuất hiện dưới chân cầu thang. Còn hơn cả sự ngạc nhiên của Radcliffe, Charlie tiếp tục đi xuống ngay cả khi Norwich bước lùi lại và giờ khẩu súng của gã lên để chờ họ. Ở chân cầu thang, Radcliffe nhanh chóng di chuyển để đặt bản thân mình một cách đầy bảo vệ vào phía trước cô-vợ-đã-kết-hôn-nhưng-không-được-hợp-pháp-lắm của anh và đối diện với gã đàn ông.

Norwich cau mày với anh vẻ khó chịu khi hắn giơ khẩu súng và ngắm nó, sau đó nói, "Tao không biết có chuyện gì với hai đứa bọn mày. Bọn mày không thể đơn giản là làm những gì bọn mày được bảo sao? Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu bọn mày làm thế."

"Ồ, phải, thế sẽ thật tuyệt, phải không?" Charlie quát qua vai của Radcliffe. "Sau đó ông có thể ban ra một mệnh lệnh nhỏ xinh dễ thương như là chết đi và bọn tôi chỉ đơn giản là ngã gục dưới chân ông."

Norwich cau mày với cô, sau đó nhướn một bên lông mày với Radcliffe. "Một tạo vật nhỏ xinh xấc xược phải không?"

"Ta muốn nghĩ tới cô ấy như là nồng nhiệt hơn."

Lông mày Norwich nhướn lên cao hơn. "Thật sao? Chà, tao khó có thể đợi để trải nghiệm toàn bộ đam mê của cô ta."

"Đợi kiếp sau đi, Norwich," Radcliffe gầm gừ.

"Anh ấy đúng đấy," Charlie bình tĩnh nói khi gã đàn ông cười lục khục vẻ chế giễu trước lời đe dọa đó. "Tôi e là trò chơi kết thúc rồi. Kế hoạch của ông sẽ không có tác dụng trong bất cứ trường hợp nào. Radcliffe và tôi thậm chí còn chưa hề kết hôn. Beth là người đã kết hôn với anh ấy ở Gretna Green."

"Em gái mày kết hôn với Mowbray."

"Phải. Bốn ngày trước khi chúng tôi đến Gretna Green cô ấy đã kết hôn với Tomas, sau đó vào buổi sáng người của ông cưỡi ngựa tới Gretna với chúng tôi, cô ấy ăn mặc như Charles và kết hôn với Radcliffe. Nó không phải là một lễ cưới hợp pháp. Nếu ông giết Radcliffe, tất cả những gì ông nhận được từ việc cưới tôi là một vài món đồ trang sức tầm thường. Hầu hết chúng đã bị bán lấy tiền đem đầu tư." Khi hắn bắt đầu lắc đầu vởi vẻ rõ ràng là không thể tin được, cô nhún vai. "Nếu ông không tin tôi, hỏi Beth ấy. Con bé đứng ngay phía sau ông."

Hắn ta cười phá lên trước những lời đó. "Nếu mày mong tao tin—" Giọng hắn chết ngay tắp lự khi cái gì đó thật cứng chọc vào phần phía dưới lưng hắn.

"Ừm, xin chào, đức ông Norwich. Thật vui vì được gặp ngài ở đây," Beth uốn lưỡi vui vẻ, sau đó thúc mạnh hơn một chút vào xương sường hắn với thứ vũ khí của cô. "Ông sẽ đưa súng của mình cho đức ông Radcliffe, đúng không?"

Radcliffe nhận lấy khẩu súng khi nó bất thình lình treo một cách ẻo lả trên tay gã đàn ông. Beth đợi chỉ đủ lâu để anh chĩa thứ vũ khí đó vào gã côn đồ, sau đó lao qua gã ta để ôm lấy chị gái cô. "Em đã làm được, Charlie! Em cứu chị. Em đã cứu chị. Và em làm được với một cái chân nến," cô nửa cười nửa hổn hển, ngả người ra để giơ thứ vũ khí của cô lên. "Ôi, nó thật là tuyệt diệu. Một cảm giác mạnh mẽ! Em chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như thế hay tràn đầy sức sống như thế. Chị có biết không, em không nghĩ em sẽ sợ hãi bất cứ ai nữa," cô nói, sau đó cười phá lên và ôm lấy chị gái mình một lần nữa. "Em đã làm được."

"Phải, em đã làm được." Charlie mỉm cười thật rộng. "Những người khác đâu?"

"Ngay ở đây, thưa phu nhận," Stokes nói, kéo một mụ Aggie bị-trói-và-nhét-giẻ từ cuối hành lang tiến về phía họ với Bessie và Bà. Hartshair theo sau.

"Nhưng sao chị biết tất cả họ đều ở đây?"

Beth hỏi Charlie vẻ ngạc nhiên.

"Chị nhìn thấy mọi người trèo ra khỏi xe ngựa và bò qua cửa sổ tầng một từ căn phòng trên gác," Charlie giải thích. "Lúc đó, chị đang cố quyết định xem chặn cánh cửa và phá cửa sổ tốt hơn hay là dụ Willy Nhỏ vào trong phòng, hạ gục hắn và mạo hiểm xuống cầu thang thì tốt hơn. Nhìn thấy mọi người tiến vào khiến chị quyết định thử những bậc cầu thang. Chị đã hi vọng người đến kịp lúc để phụ giúp việc xử lý Norwich."

"Và em đã làm thế!" Khuôn mặt Beth bừng lên như ngọn nến vì tự hào và Charlie không thể không cười phá lên.

"Phải, em đã làm thế. Em thật tuyệt diệu."

"Em tuyệt diệu mà, đúng không?" cô hỏi lại, hụt hết cả hơi.

"Phải, và chị chưa bao giờ muốn nghe em nói lại lần nữa mình là kẻ nhát gan. Phải thật dũng cảm mới có thể đối mặt với hắn mà không có thứ vũ khí gì ngoại trừ cái chân nến. Em có thể đã bị giết rồi. Sao ư, tất cả những gì hắn ta phải làm là liếc qua vai và—Beth?" Vội vã với ra, cô đỡ lấy cô em sinh đôi của mình khi Beth sụm xuống sàn nhà chết lặng.

(Hết chương 21)