**********

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Chương 16 - Annie's song

Dịch: summerwind210
Edit: qoop!!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chương 16

Hai tuần tiếp theo, Alex nhận ra việc tuân theo hướng dẫn của ông bác sĩ và tập trung vào Annie dễ đến khó tin. Cứ như anh có lựa chọn ấy. Từ sáng sớm khi anh mở mắt đến tối mịt khi anh nhắm mắt, cô là tất cả những gì anh nghĩ. Những thứ anh có thể mua cho cô. Những hoạt động cô có thể thích. Mắt cô sáng bừng lên thế nào khi cô mỉm cười. Anh thậm chí còn bắt đầu tính toán việc làm một cái chuồng cho con chuột cưng chết tiệt của cô.

Annie... Lần đầu tiên trong cuộc sống trưởng thành của mình, Alex có ai đó xứng đáng được quan tâm, ai đó quan trọng với anh hơn chính công việc của mình. Anh nhanh chóng nhận ra cho đến giờ cuộc đời anh đã cô đơn và hoàn toàn vô nghĩa như thế nào. Anh thấy bản thân mình ngày càng dành ít thời gian ở mỏ đá và chuồng ngựa. Mỗi ngày sau bữa trưa anh nhốt mình trong phòng làm việc với những cuốn sách Bác sĩ Muir đã kiếm được cho anh. Trong suốt ba giờ, không lệch một giây, anh miệt mài đọc những trang giấy, cố gắng ghi nhớ bảng chữ cái và học cách nói chuyện bằng ngôn ngữ cử chỉ. Sau đó anh dành nửa tiếng để nói với ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương cầm tay để thực tập đọc môi. Vào đúng ba giờ ba mươi phút mỗi buổi chiều anh bỏ hết những công việc đang theo đuổi đó và dành phần còn lại của buổi chiều và buổi tối với vợ mình.

Lúc mới bắt đầu, Annie dường như không hài lòng chút nào về việc được ban tặng người bạn đồng hành bất đắc dĩ, nhưng sau vài ngày, cô dường như đã chấp nhận, nếu không muốn nói là vui thích với sự hiện diện của anh. Nếu cô ở trên tầng gác mái, anh sẽ theo cô lên đó. Nếu cô ở dưới nhà với Maddy, anh sẽ cuỗm cô ra ngoài đi dạo thật lâu. Buổi tối, anh khăng khăng đòi cô cùng anh ăn tối tại bàn ăn, nơi anh yêu cầu cô rót trà, chuyền những món ăn được phục vụ, và thực hành những cử chỉ duyên dáng tại bàn ăn. Sau khi kết thúc bữa ăn, họ dời đến phòng làm việc của anh, nơi anh dạy cô những trò chơi đơn giản, như là trò banh đũa hoặc cờ đam, cả hai trò này đều yêu cầu rất ít việc phải giao tiếp bằng lời.

Trong suốt thời gian đó, bà thợ may quần áo vẫn lui tới để đo cho Annie, và Alex đã đặt toàn bộ một tủ quần áo mới toanh cho vợ anh, từ trong ra ngoài. Với một khoản cộng thêm đáng kể, Bà Grimes đồng ý thuê thêm nhân công để bà có thể chuyển ít nhất ba bộ váy áo trong vòng một tuần. Alex khó có thể đợi để thấy mắt Annie khi cô lần đầu tiên nhìn thấy chỗ quần áo. Mặc dù anh phải chọn những kiểu phù hợp với việc vòng eo cô cứ tăng lên đều đều, anh cảm thấy chắc chắn rằng cô sẽ sướng run lên. Không còn những bộ váy áo lạc hậu từ những chiếc rương đầy bụi bặm trên tầng áp mái. Từ giờ trở đi, cô sẽ có những bộ váy áo tuyệt đẹp của riêng mình.

Điên rồi... Alex bắt đầu nghiêm túc tự hỏi liệu anh có đang mất trí không. Anh đang đem lòng yêu, yêu một cách cuồng nhiệt, một người phụ nữ-con nít, người tin rằng đứa trẻ trong bụng cô ấy đội một chiếc mũ viền đăng-ten. Những ý nghĩ ham muốn nhục dục của anh quả thật không được đứng đắn, anh chắc chắn thế, nhưng khi anh nhìn vào mắt Annie, anh băn khoăn làm thế nào một việc quá đỗi hợp lẽ thường như thế lại có thể thành ra trái khuấy được.

Cũng thật may mắn làm sao, Edie Trimble rốt cuộc cũng thu thập đủ dũng khí để đến thăm đúng buổi chiều hôm bà Grimes tới với bộ váy áo hoàn chỉnh đầu tiên cho tủ quần áo của Annie. Alex, người đã rời đi và chờ đợi mỏi mòn ngoài phòng dành cho trẻ trong khi Annie thử váy áo, nghe thấy Frederick nói chuyện với ai đó trong đại sảnh và đi tới chỗ đầu cầu thang để nhìn xem đó là ai. Khi anh nhìn thấy Edie, anh gần như ra lệnh tống bà ta ra khỏi nhà. Nhưng vẻ đau khổ trên khuôn mặt người đàn bà đã ngăn anh làm chính xác điều đó.

“Bà Trimble,” anh lạnh lùng nói. “Tôi rất ngạc nhiên được nhìn thấy bà ở đây.”

Ngả đầu ra sau để nhìn thẳng vào anh, Edie vặn vẹo hai bàn tay, rõ ràng là sợ anh sẽ mời bà rời đi trước khi bà có cơ hội được bày tỏ. “Tôi biết cậu khinh miệt tôi, và có lẽ với những lý do chính đáng, Cậu Montgomery. Nhưng, làm ơn, tôi cầu xin cậu, để tôi gặp con gái mình. Tôi sẽ không ở lâu đâu. Tôi thề đấy. Và tôi sẽ không làm gì khiến con bé buồn khổ. Nhưng làm ơn, hãy để tôi gặp nó đi mà?”

Bàn tay Alex đặt trên lan can siết tay lại thành nắm đấm, không muốn gì hơn là bảo người đàn bà đó đi đi. Nhưng cuối cùng, nỗi đau trong đôi mắt bà ta khiến anh cảm động. Có lẽ bác sĩ Muir nói đúng. Đối xử chua cay với nhà Trimble, dù họ có xứng đáng bị vậy thế nào đi chăng nữa, chỉ khiến tương lai của Annie trở nên ảm đạm. Cô yêu bố mẹ mình, anh chắc chắn điều đó, mặc kệ họ có lỗi lầm ra sao, và cô có thể rất vui khi được gặp họ. Anh không có quyền từ chối cô điều đó. Edie Trimble đã và sẽ luôn là mẹ cô, ngay cả khi bà ta thất bại, nhiều hơn là cần thiết, trong việc hành xử như một người mẹ.

“Lúc này, cô ấy đang thử chiếc váy mới,” Alex cuối cùng nói. “Bà lên đi. Có lẽ bà có thể giúp việc chọn những kiểu dáng thích hợp. Bà thợ may mang đến cho cô ấy một bộ sưu tập khá dễ thương.”

Edie áp tay lên cổ họng và nhắm mắt lại, rõ ràng là mất tự chủ vì nhẹ nhõm. Ngay tại giây phút đó, Alex nghĩ bà ta có thể tan chảy thành những giọt nước mắt ngay tại nơi bà ta đang đứng. Nhưng cuối cùng bà ta cũng kiểm soát lại được bản thân mình. Sau khi đưa áo khoác cho Frederick, bà ta nhấc váy và đi lên cầu thang. Khi bà ta tới chỗ Alex đứng ở đầu cầu thang, bà nhìn thẳng vào anh một cách kiên quyết.

“Cảm ơn,” bà run rẩy nói. “Tôi biết cậu muốn tôi không bao giờ được gặp lại cô con gái nhỏ của mình nữa và nếu cậu đúng về việc bị điếc, tôi cho rằng không thể đổ lỗi cho cậu được.”

“Tôi đã đúng hoàn toàn,” Alex không thể không nói điều đó. “Tôi đã đưa cô ấy đi khám. Bác sĩ Muir hoàn toàn nhất trí với lời chẩn đoán của tôi.”

Nước tuôn ra từ mắt Edie, và miệng bà bắt đầu run rẩy. “Điếc,” bà thì thầm. “Suốt những năm qua, con bé chỉ điếc thôi ư? Chúa tha thứ cho con.”

Những từ cuối cùng đó, được nói với sự hối hận thương tâm đến nỗi nó khiến Alex dịu đi. Vì những lý do hoàn toàn khác nhau, tự bản thân mình anh cũng đã cảm nhận được vài lần như thế vì Douglas. “Tất cả chúng ta đều mắc sai lầm, Edie,” anh nói giọng khàn khàn. “Một vài sai lầm tệ hơn những sai lầm khác, nhưng cuối cùng thì chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức thôi. Thực tế là Annie có thể ghi nhận âm thanh có độ cao ở một mức nào đó, tôi sẵn lòng thừa nhận là cô ấy có thể nghe được. Bà hành động mà không hề biết điều đó, và vì thế, bà mắc những sai lầm nghiêm trọng. Chúng ta hãy để nó lại đấy và tiến lên phía trước từ đây. Được chứ?’’

Bà gật đầu, giàn giụa nước mắt và quệt má mình với những ngón tay run rẩy, cực kỳ nỗ lực để thu thập lại vẻ điềm tĩnh của mình. Alex đợi cho tới khi bà bình tĩnh lại trước khi chỉ cho bà phòng dành cho trẻ. Bà Grimes gọi với sang anh khi bà thoáng thấy anh ở ngoài cánh cửa.

“Vào đi nào, cậu Montgomery, và nói cho chúng tôi biết cậu nghĩ gì.”

Alex đẩy cánh cửa mở ra rộng hơn và đi trước Edie bước vào phòng. Hình ảnh chào đón anh khiến anh đứng khự lại. Annie... không phải một Annie anh vẫn biết. Maddy và bà thợ may đã kết hợp tài năng của mỗi người họ lại, hoàn thiện bộ váy áo với những phụ kiện và tạo kiểu cho tóc cô. Đứa trẻ rối bù đã biến mất. Một phụ nữ trẻ đáng yêu đã thế chỗ cô ấy rồi.

Cô đứng giữa phòng, một ảo ảnh trong bộ đồ màu xanh ngọc sa-phia. Bộ váy của cô có vạt trên vừa vặn, y như Alex đã đặc biệt lưu ý, với phần chân váy được xếp nếp mềm mại đổ một cách duyên dáng từ phía dưới ngực cô đến sàn nhà. Những dải đăng-ten màu xanh đậm hơn viền quanh đường cổ áo thấp, đủ để kéo những ánh nhìn lên khuôn mặt cô, nhưng không quá nhiều đến nỗi che lấp đi những đường nét thanh mảnh. Đôi mắt to lấp lánh của cô như bám chặt vào anh, lặng lẽ kiếm tìm sự tán thành của anh.

“Oa, Annie,” Alex nói khẽ. “Em đẹp tuyệt.”

Một đốm đỏ lan rộng trên má cô, khiến má cô thành hai đốm màu rực rỡ. Alex tặng cho cô một nụ cười chậm rãi, sau đó dùng tay ra hiệu cho cô xoay tròn. Nâng váy lên để nó xòe rộng ra, cô xoay người trên một ngón chân, vươn cổ ra để có thể nhìn phản ứng của anh. Điều đó khiến Alex ngạc nhiên cũng như hài lòng rằng cô quan tâm rất nhiều đến việc anh nghĩ gì. Điều đó nói cho anh nhiều hơn những gì cô có thể biết, và không nghi ngờ gì là nhiều hơn những gì anh có thể mơ ước —rằng những cảm xúc sâu sắc anh dành cho cô không phải là hoàn toàn không được đáp trả. Anh nhận thấy việc khám phá ra điều đó làm thỏa lòng nhiều hơn là từ những gì việc biến đổi quần áo đã mang lại.

Edie, người cho đến giờ phút này vẫn còn đang quanh quẩn ngoài đại sảnh, cuối cùng cũng bước vào phòng. Nhìn thấy con gái mình như vậy, bà ngay lập tức khự lại và đứng đó, lặng cả người đi.

Vui sướng lướt qua khuôn mặt Annie. Rõ ràng háo hức muốn ôm mẹ mình, cô định tiến lên phía trước, nhưng trước khi cô đi được hơn một vài bước, Edie đã nhét tay vào miệng mình để ngăn một tiếng thổn thức, sau đó quay người và chạy ra khỏi phòng. Vẻ đau khổ vụt ngang qua khuôn mặt Annie gần như khiến tim Alex như vỡ vụn ra.

“Annie, em yêu, bà ấy khóc vì bà ấy hạnh phúc,” Alex trấn an cô. Thu hẹp lại khoảng cách giữa hai người họ, anh áp tay vào cằm cô, quyết tâm rằng bà ta sẽ không huỷ hoại được giây phút này. Buộc tia nhìn của cô rời khỏi cánh cửa hướng vào anh, anh nhìn sâu vào trong mắt cô. “Bà ấy không biết, em yêu. Bà ấy không hề biết là em bị điếc. Nhìn em thế này khiến bà ấy rất buồn vì bà ấy biết em đáng lẽ đã có những bộ váy tuyệt đẹp từ lâu lắm rồi. Em hiểu không? Bà ấy cảm thấy có lỗi. Trong vài phút nữa, bà ấy sẽ quay lại, và hai người sẽ vui vẻ chuyện trò.”

Nước ngập đầy lên trong đôi mắt tuyệt đẹp của cô. Alex tặng cho cô một nụ cười đầy tự tin. “Anh sẽ đi gọi bà ấy, được chứ? Trong khi đó, em sẽ mặc một chiếc váy mới khác để bọn anh có thể thấy em mặc nó xinh thế nào khi bọn anh quay lại.”

Cằm run rẩy, cô miễn cưỡng gật đầu. Alex bắn cho Maddy một cái liếc mắt đầy ý nghĩa, sau đó ra khỏi phòng. Anh tìm thấy Edie dưới nhà, trong sảnh, đang tóm chặt lấy áo khoác của bà ta, thứ được treo trên cây treo quần áo, khuôn mặt bà vùi vào những nếp gấp màu đen của nó.

“Chúa đày ải bà đi,” Alex nghiến răng với cái lưng run rẩy của bà ta. “Một lần, chỉ một lần thôi, bà không thể đặt cô gái đó lên trước bản thân mình được à? Đây là lần đầu tiên trong toàn bộ cuộc đời mình cô ấy được tặng cho những bộ quần áo đẹp—một thứ mà những cô gái khác cho đó là chuyện hiển nhiên, tôi có thể nói thế—và bà lại huỷ hoại giây phút đó của cô ấy?”

Edie cong vai lại, thổn thức dữ dội. Giữa những hơi thở rời rạc, bà xoay sở kêu lên, “Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi! Nhìn thấy con bé thế này. Ôi, lạy Chúa tôi, tôi đã làm gì? Đứa con gái bé bỏng của tôi... Tôi đã làm gì?”

Alex hít vào một hơi thật sâu, vật lộn để kiểm soát cơn giận dữ của mình, nhận thức một cách sâu sắc và hoàn toàn biết ơn rằng, một lần, Annie không thể nghe được. “Bà Trimble, tôi nhận ra rằng chuyện này rất khó khăn với bà, nhưng giờ không phải là lúc chất vấn lương tâm. Cô gái đang đứng trên kia lần đầu tiên sở hữu bộ váy đẹp đẽ của riêng mình và nước mắt đang chảy trên má cô ấy. Xin bà hãy tự kiềm chế mình lại.”

“Cậu k-không hiểu,” bà khóc. “Tôi đã nghĩ—ôi, lạy Chúa tôi, tôi đã nghĩ con bé bị di truyền bệnh điên từ ông bác Maxwell. Trong suốt từng ấy năm. Trong suốt từng ấy năm phí hoài!”

Alex thở dài, một nửa cáu giận, một nửa cảm thông. Nắm lấy cánh tay người đàn bà ấy, anh dẫn bà đến phòng làm việc của mình, nơi bà ít nhất cũng có thể khóc than trong riêng tư. Bà chìm một cách yếu ớt xuống ghế, khuôn mặt áp vào đầu gối. Sau một vài phút, khi bà đã khóc hết cả hơi, bà bắt đầu nói, giọng run rẩy, lặng lẽ.

“Tôi thật sự tin là con bé bị điên,” bà nói với anh.

“Tôi biết bà tin như thế,” Alex thú nhận, ngồi trên tay chiếc ghế của bà để anh có thể đặt một tay lên vai bà. “Ngay từ đầu tôi đã nhận ra điều đó. Tôi không chắc sao bà lại nghĩ vậy, nhưng tôi tin là bà thật sự nghĩ thế.”

“Tôi nghĩ vậy vì hàng trăm lý do khác nhau,” bà nói như rít lên. “Những âm thanh khủng khiếp con bé phát ra. Bác tôi cũng phát ra những âm thanh gần giống như thế, những âm thanh và những tiếng lầm bầm rất giống động vật. Dì tôi phải trói ông ấy vào thân cây cho tới khi những người ở trại thương điên đến và đưa ông ấy đi !” Bà úp tay lên mặt. “Và những con mèo con. Ôi, Lạy Chúa, những con mèo con.”

“Những con mèo con nào?”

“Con bé vặn cổ và làm chết nghẹt hai con mèo con,” Edie rời rạc nói.

Sau khi chứng kiến việc Annie cực kỳ dịu dàng với con chuột trên tầng gác mái, Alex thấy khó có thể tin được câu chuyện này, nhưng anh không cắt ngang bà.

“Nó thật kinh khiếp! Kinh khiếp! Tôi chỉ để con bé một mình với lũ mèo con một thoáng, chưa bao giờ mơ rằng con bé có thể làm đau bọn chúng. Con bé dường như yêu chúng thật nhiều! Và khi tôi quay lại, con bé đã giết hai trong số chúng! Giết chúng!”

Bà nhìn lên, đóng đinh Alex với tia nhìn thống khổ. “Tôi sợ rằng James sẽ biết được những gì con bé làm. Hoàn toàn khiếp hãi! Tôi đã nói dối và bảo với ông ấy rằng có một con mèo đực lẻn vào nhà. Sau chuyện đó, tôi khuyến khích Annie chơi trong rừng như con bé đã làm, vì tôi cho là con bé càng ít ở trong nhà nơi ông ấy có thể tình cờ chứng kiến những trò độc ác của con bé, càng tốt. Ông ấy sẽ gửi con bé đi. Cậu không thấy sao? Tới một trong những nơi như cơn ác mộng ấy! Tôi nhận ra nếu tôi không, nếu tôi không cực kỳ, cực kỳ hà khắc với những hoạt động của con bé, con bé rất có khả năng kết thúc phần còn lại của cuộc đời nó trong một căn buồng giam. Tôi sẽ không chịu nổi nếu điều đó xảy ra. Không thể xảy ra với cô con gái nhỏ của tôi được.”

“Đó là lý do tại sao tôi không cho con bé đi khám bác sĩ. Đó là lý do tại sao tôi luôn bí mật về những trò chơi của con bé trên tầng gác mái, nhấn mạnh rằng sẽ chẳng ai biết đâu. Cậu không thấy sao? Con bé cực kỳ có tài hội hoạ. Và rồi trò tưởng tượng và con bé giả vờ nói. Đó không phải là hành động của một kẻ ngẩn ngơ! Và vì con bé dường như nghe thấy mỗi khi tôi gọi nó, tôi không tin rằng con bé bị điếc. Đâu có lời giải thích nào khác về sự khác thường của con bé ngoài việc nó bị điên giống ông bác tôi?”

Lần đầu tiên, Alex có thể bắt đầu nhìn mọi việc theo cách nhìn của Edie. Một cô gái xinh đẹp cư xử không bình thường, người dường như không có khả năng nhận thức được những khái niệm đơn giản nhất, người hoàn toàn không có khả năng nói. Vậy mà trên tầng gác mái, trong thế giới tưởng tượng của cô, cũng cô gái đó đã bộc lộ vẻ thông minh sắc sảo.

“Giờ thì tôi nhận ra rằng nỗi sợ hãi khiến tôi mù quáng, rằng nếu tôi nghe lời bác sĩ Muir, chúng tôi có thể đã biết được sự thật hàng năm trước đây. Nhưng tôi không thể mạo hiểm thế được. Tôi đã tin là con bé bị di truyền bệnh từ ông bác mình và cuối cùng nó sẽ phát triển đến mức tôi không còn dấu James được nữa. Theo cách tôi nhìn nhận, điều duy nhất tôi có thể làm là trì hoãn điều đó xảy ra càng lâu càng tốt.”

Một cảm giác cháy bỏng lan lên trên cổ họng Alex. “Đó là lý do tại sao bà nhấn mạnh với tôi rằng tôi nên áp dụng những luật lệ của và trong khi Annie ở đây,” anh nói khẽ. “Bà nghĩ nếu tôi không làm thế thì tôi sẽ phát hiện ra sự thật ngay và nói với James là cô ấy bị điên.”

“Nếu cậu nhớ, lúc đầu tôi đã không muốn con bé tới đây chút nào.”

Alex nhớ tất cả chuyện đó quá rõ.

“Nó không phải hiềm khích cá nhân gì cả,” bà vội vàng giải thích. “Ngay từ lúc đầu, tôi đã biết cậu có bản tình tốt bụng tự nhiên, và rằng cậu thấy Annie đáng thương. Tôi sợ điều đó, vì muốn đền bù cho những gì Douglas đã làm với con bé theo một cách sai lầm, cậu có thể nuông chiều con bé.”

Alex khẽ mỉm cười. “Nói cách khác là chiều hư cô ấy đúng không?’’

“Phải,” bà thú nhận. “Tôi hi vọng rằng những người lạ không biết chút gì về tình huống này có khả năng tuân theo những điều tôi muốn và đưa con bé vào khuôn khổ.” Bà nhắm mắt lại. “Tất cả những gì tôi có thể nghĩ là James sẽ dần phát hiện ra sự thật và gửi con bé đi. Tới một nơi khủng khiếp, nơi con bé cô đơn và hoảng hốt, có thể bị bạo hành.”

Alex siết chặt tay trên vai bà, giờ thì quá hiểu điều gì đã khiến người đàn bà này hành động như vậy. Sau một vài phút yên lặng, trong lúc đó bà trở nên bình tĩnh hơn, anh nói, “Bà làm những gì bà nghĩ là tốt nhất cho con gái mình, Edie. Những việc đã xảy ra thật là khủng khiếp, đúng thế. Nhưng trên tất cả điều đó, tôi tin là cô ấy khá hạnh phúc theo cách đơn giản của chính mình. Giờ phần đó của cuộc đời cô ấy đã chấm dứt. Chúng ta phải đẩy quá khứ ra sau mình và tập trung vào tương lai của cô ấy. Từ giờ trở đi cô ấy có thể có một cuộc sống tuyệt vời, khá bình thường, nếu tất cả chúng ta cùng nhau cố gắng để khiến điều đó xảy ra. Một phút trước bà đã bày tỏ rằng bà sợ tôi có thể quá nuông chiều cô ấy. Tôi đang cố hết sức để đạt đến sự mong đợi tệ hại nhất của bà đây. Muốn giúp tôi một tay chứ?”

Bà dán một tia nhìn hi vọng vào anh. “Ôi, Alex, cậu cho phép tôi làm thế ư? Được là một phần của những việc này? Tôi có quá nhiều thứ phải bù đắp lại. Quá đỗi nhiều.”

Những vết tích giận dữ cuối cùng biến mất, Alex thở dài. “Edie, con gái bà yêu bà. Tôi chắc chắn là cô ấy muốn gặp bà. Tôi nghĩ đây là lúc tất cả chúng ta thay đổi và bắt đầu chú ý đến những mong muốn của Annie. Được chứ?”

“Ôi, được,” bà nói. “Đương nhiên được.”

Lấy khăn tay ra khỏi túi quần, Alex đặt cho mình nhiệm vụ là lau sạch khuôn mặt bà, sự tận tụy gần đây của anh dường như phục vụ cho phái nữ khá thường xuyên. Cho đến giờ, anh chưa bao giờ nhận ra người đàn bà này trang điểm. Một lớp mỏng, chắc chắn thế, nhưng rõ ràng có những vệt phấn côn (một thứ phấn đen đánh mi mắt của người A-rập) trên má bà. “Tôi có thể mạn phép cho mà một vài lời khuyên với thiện chí được không, thưa bà?’’

“Đừng khóc lóc trước mặt con gái tôi nữa?”

“Cả điều đó nữa,” anh nói với nụ cười nửa miệng. “Nhưng tôi đang nghĩ đến một lời khuyên mang tính lâu dài hơn trong hôn nhân. Sau khi bà rời khỏi đây, bà nên về nhà và thành thật nói chuyện với chồng mình. Ông ấy có lỗi trong tấn bi kịch này nhiều như bà vậy, nếu không nói là hơn.”

“Ôi, nhưng tôi không thể!” bà kêu lên the thé. “James—ông ấy không biết! Ý tôi là về bác tôi ấy. Khi ông ấy hỏi cưới tôi, tôi đã quên nói cho ông ấy biết. Và sau này, tôi không tìm đủ dũng khí.” Bà lắc đầu vẻ kiên quyết. “Cậu không biết James đâu. Nếu ông ấy nghi ngờ rằng bệnh điên di truyền trong gia đình tôi, ông ấy sẽ ly dị tôi. Nếu ông ấy làm thế tôi không biết mình sẽ làm gì nữa! Tôi sẽ sống ở đâu? Tôi làm gì để sống đây?”

Alex đứng bật dậy. “Edie, nếu người đàn ông đó quẳng bà ra khỏi nhà, bà luôn có thể đến ở với tôi. Bà là mẹ của vợ tôi. Tôi sẽ quan tâm đến việc bà có đủ nguồn tài chính để sống qua ngày.”

Bà nhìn anh chằm chằm vẻ không thể nào tin được. “Anh sẽ làm thế?”

Anh bất thình lình bật cười. “Đúng, thưa bà, tôi sẽ làm thế. Nhưng tôi đảm bảo với bà, việc đó sẽ không xảy ra đâu. Dẫu bà có thật nhiều lỗi lầm, tôi có thể liệt kê một loạt, thì James quan tâm đến bà. Bà nói rằng tôi không biết ông ấy. Tôi nghĩ có thể nói là bà không biết ông ấy thì chính xác hơn. Đây là lúc để bà làm thế. Nói chuyện với ông ấy. Kể cho ông ấy tất cả những gì bà đã kể cho tôi. Tôi nghĩ bà có thể ngạc nhiên với những gì ông ấy nói.”

“Cậu biết điều gì tôi không biết ư?”

“Nói đơn giản là cũng như tôi không thích người đàn ông này, tôi hiểu ông ấy nghĩ như thế nào.” Với những lời đó, Alex giúp bà đứng đậy khỏi ghế. “Giờ thì chúng ta lên gác và chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt nhé, được không?”

Bà gật đầu.

“Không đóng kịch nữa?”

“Không, tôi đảm bảo với cậu.”

Alex chỉ có thể hi vọng.

Sau khi Edie và bà thợ may rời đi, tò mò khiến Alex mang một trong những con mèo trong kho thóc vào trong nhà. Tìm vợ mình, anh thấy cô trong bếp với Maddy, người đang giám sát việc chuẩn bị bữa tối. Trông thật đáng yêu trong bộ áo váy eo chiết cao màu hồng, mái tóc cô được buộc cao lên trên đỉnh đầu để những lọn tóc quăn đen nhánh chảy xuống như dòng thác, Annie đang ngồi trên một chiếc ghế ở quầy bếp. Trong một bên tay cong lại, cô ôm một chiếc bát sành màu xanh mà từ đó cô đang nghiền nhỏ bột nhào bánh quy bằng một chiếc thìa cán dài. Khi cô nhận ra Alex, cô đông cứng lại, chiếc thìa rời khỏi miệng cô, mắt cô dán chặt vào con mèo.

Alex không thể không cười trước vẻ say mê rõ rành rành của cô. Cô gái không chỉ thích động vật, cô mê mẩn chúng. Sau khi nhìn thấy cô chơi với chú chuột, anh không thể tin, dù chỉ trong một tích tắc, cô có thế gây hại cho bất cứ sinh vật nhỏ nào, ít nhất là không phải cố ý.

“Đây là Mama Kitty, nữ hoàng của những con mèo trong kho thóc,” Alex nói với cô. “Nếu không nhờ có nó, chúng ta đã bị tàn phá bởi”—tự thức tỉnh bản thân mình lại đúng lúc, anh kết thúc với từ—“bọn châu chấu rồi.”

Maddy liếc anh một cái, sau đó lắc đầu. Annie, cảm ơn Chúa, dường như không hề chú ý đến việc anh bất thình lình đổi cách nói. Cô đang nhìn chăm chăm mê mải vào con mèo mướp, chỗ bột làm bánh quy bị lãng quên. Alex ra hiệu cho cô bằng một cái gật đầu. “Ngồi xuống cạnh bàn đi, Annie em yêu, anh sẽ để em ôm nó.”

Cô không cần được bảo đến lần thứ hai. Đặt chiếc bát sành lên quầy bếp với một tiếng kịch rền vang khiến những người khác trong bếp đều nhăn mày, cô trượt xuống khỏi chiếc ghế và vội vã tới chỗ chiếc bàn, nơi cô ngồi lên chiếc ngai của mình là một cái ghế dựa lưng thẳng. Gãi gãi đằng sau tai Mama Kitty để giữ yên nó, Alex sải bước băng ngang qua căn phòng. Annie với tới chỗ con mèo bằng một vòng tay chào đón. Với một nụ cười, anh trao gánh nặng của mình cho cô và ngồi vào chiếc ghế bên cạnh để anh có thể quan sát cô cư xử với con vật.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngời sáng lên vì hài lòng, Annie ngay lập tức bắt đầu vuốt ve bộ lông mượt như lụa của con mèo. Mama Kitty, không quen thuộc với những cử chỉ đáng yêu như thế, cong lưng lên và cọ cái má đầy ria của nó vào phần vạt áo trên của Annie. Sau đó, ầm ĩ đến độ Alex cũng nghe được, con mèo mướp bắt đầu gừ gừ. Cảm nhận được sự rung động, Annie kiên quyết lướt tay mình khắp người con mèo. Mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên đến kỳ lạ, và cô liếc nhìn lên Alex, rõ ràng là ngạc nhiên.

“Nó kêu gừ gừ,” anh giải thích. “Lũ mèo luôn làm thế khi chúng được vuốt ve.”

Cô hầu gái hối hả lao vào với một khay bánh mì chưa nướng, đích đến của cô là cái lò. “Chúng cũng thường rụng lông nữa,” cô bình luận. “Nếu có cái lông nào trong bát súp tối nay, đừng có đổi lỗi cho tôi nhé.”

Alex cười lục khục. Sau đó anh hướng sự chú ý của mình vào lại Annie. Những gì anh nhìn thấy khiến tim anh như thót lại. Cô ôm con mèo mướp vào ngực, một bên má áp vào xương sườn nó, vẻ mặt cô đầy kinh ngạc. Alex nhận ra ngay lập tức rằng cô hoàn toàn mê mải bởi tiếng gừ gừ của con mèo, âm thanh cô có thể cảm nhận được mặc dù không thể nghe thấy.

Bí ẩn của Annie và lũ mèo con bị chết ngạt đã được giải. Alex gần như có thể thấy cô khi còn là một đứa trẻ còn rất nhỏ, điếc và hoàn toàn mê đắm bởi sự rung động cô cảm thấy khi cô ôm lũ mèo con, cánh tay và bàn tay nhỏ siết lại quá chặt, sự tò mò và niềm hân hoan đã khiến cô quên việc phải cẩn thận. Lũ mèo con không phải bị giết bởi những ý định độc ác, mà bởi vì niềm yêu thích không được kiểm soát của một đứa trẻ khiếm thính. Giờ khi đã trưởng thành hơn và có thể kiểm soát tốt hơn, cô cực kỳ dịu dàng với con mèo, cẩn thận không ôm nó quá chặt hay chạm vào nó quá thô lỗ.

Nhìn cô với con mèo khiến Alex nhận ra cô gái dễ dàng bị hấp dẫn bởi bất cứ âm thanh nào cô có thể khẽ nghe thấy hay từ nơi cô có thể xác định được nguồn rung động. Và điều đó giải thích thật nhiều. Niềm yêu thích rừng nơi cô có thể cảm nhận được làn gió trên da cô. Niềm say mê của cô với thác nước, nơi cô không nghi ngờ gì là cảm thấy sự rung chuyển khi làn nước lao xuống đá. Annie và lũ mèo con. Annie và dàn đàn ống trong nhà thờ. Ngay từ đầu, đã có biết bao dấu hiệu về việc cô bị khiếm thính.

Cổ họng anh bất ngờ nghẹn lại vì cảm xúc, Alex nuốt xuống và nhìn đi nơi khác trong một thoáng. Buồn cười là, trước khi gặp Annie, anh chưa bao giờ cảm thấy muốn khóc kể từ khi còn rất nhỏ. Giờ thì với anh, dường như việc anh đang nhắm mắt làm ngơ trước những giọt nước rỉ ra trong lặng lẽ hay nuốt xuống một cục nghẹn nơi cổ họng còn hơn cả thường trực. Nhìn cô... dần dần hiểu ra cuộc sống của cô đã như thế nào... Alex cho là tim ai đó chắc phải bằng đá thì mới không xúc động, và khi liên quan đến cô gái này, tim anh chắc chắn không làm bằng đá rồi.

Trong giây phút đó, Alex chấp nhận về mặt lý trí những gì trái tim anh mách bảo trong hơn hai tuần qua. Anh đã đem lòng yêu cô. Yêu một cách tuyệt vọng, không tài nào ngừng lại được. Anh nhận thấy cô ngọt ngào đến không thể tin được và diệu kỳ đến không thể kháng cự lại được. Nếu đó là phóng đãng... nếu đó là tội lỗi không thể tha thứ được... ừm, vậy thì, anh đoán anh sẽ bị kết tội thôi.

Trái ngược với những gì người xưa vẫn nói, anh không hoàn toàn chắc mình sẽ xuống địa ngục với nụ cười ở trên môi. Cho phép Annie ảnh hưởng đến anh, rất có khả năng anh sẽ rơi nước mắt khi thời khắc đền tội điểm đến. Sự khuây khỏa duy nhất của anh là chúng chắc chắn là những giọt nước mắt vui mừng, không phải bởi buồn đau.

(Hết chương 16)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét